Pháp khí, ý niệm, Trường Sinh kinh văn của tất cả cường giả có mặt tại đây va chạm vào nhau, mặt nước nổ tung, lòng sông vỡ vụn, thảm thực vật hai bên bờ hóa thành tro bụi.
Người của hai bên đồng loạt ra tay, có kẻ đánh ra Pháp khí, có kẻ thi triển đạo thuật.
Bên phía Yêu tộc, Bạch Dã Thanh không tham dự vào. Vị cường giả Tẫn Linh kia cũng đứng ở bờ sông, phụ trách bảo vệ Bạch Dã Thanh và tiếp ứng.
Ngón tay Bạch Dã Thanh cách không vươn về phía Minh Phách Thần Tủy, lòng bàn tay tuôn ra một dòng pháp khí trường hà.
Pháp khí trường hà còn chưa tới gần liền bị Tình Tảo một kiếm chém đứt, hàn quang kiếm khí bay ngược về phía hắn.
- Bùm!
Cường giả Tẫn Linh vung ra cây trường thương như cột trụ đánh nát kiếm khí bay đến trước mặt Bạch Dã Thanh.
- Không cần quản ta, ta có thể tự bảo vệ mình. Nhanh chóng đoạt lấy Minh Phách Thần Tủy, kẻo có càng nhiều Thệ Linh Hầu Tước đuổi tới, thế lực của chúng quá khổng lồ.
Cường giả Tẫn Linh trừng mắt nhìn Tình Tảo, gầm lên một tiếng, chân đạp lên một con đường ánh sáng do đốm lửa ngưng tụ thành, vọt về phía không trung mặt sông, Minh Phách Thần Tủy ở trên cao.
Tình Tảo mặc váy màu vàng nhạt, nở nụ cười duyên.
Trường kiếm chém thành vòng tròn, thi triển ra một loại đạo thuật kiếm pháp tầng bốn đại thành.
- Ầm rào!
Một kiếm này, kiếm khí lan tràn mấy dặm, khí thế rộng lớn, chém đến mức Thiên Đô Hà gần như bị khô cạn.
Hai vị yêu tu tam trọng liên thủ chống đỡ nàng, rơi vào kết cục một chết một bị thương.
Chết là một vị yêu cầm tam trọng sơ kỳ, thân thể đứt thành hai đoạn, trong nháy mắt hóa thành nguyên hình, hai nửa mình chim to lớn rớt xuống nước, nhuộm đỏ cả con sông.
Bị thương là một vị yêu tu tam trọng trung kỳ, giữ được tính mạng, rớt xuống đáy sông.
Sau khi Tình Tảo thoát thân, nàng như mặt trời buổi sáng bay vút lên trên, lao thẳng về phía Minh Phách Thần Tủy.
Cường giả Tẫn Linh tới gần khu vực Minh Phách Thần Tủy trước một bước, phát hiện Tình Tảo đằng đằng sát khí lao tới. Nếu như tốn thời gian thu lấy, tất nhiên sẽ bị yếu thế trong cuộc giao phong tiếp theo, thậm chí bước vào vết xe đổ của vị yêu tu tam trọng vừa rồi.
Thế là, nó như Ma Thần lửa cái thế, đứng ở trên mây, vung ra cây trường thương cổ phác dài mấy chục mét, chém về phía Tình Tảo ở dưới, đồng thời, trong miệng phun ra một luồng cuồng phong sóng nhiệt, thổi mấy chục giọt Minh Phách Thần Tủy về phía Bạch Dã Thanh trên bờ.
Tình Tảo bay từ dưới lên, ở vào vị trí hoàn toàn bất lợi.
Nhìn trường thương từ trên đánh xuống, nàng cảm thấy giống như thiên trụ đổ ập xuống. Nàng cắn răng hận thầm, chỉ có thể trước tiên điều động pháp khí toàn thân, vung kiếm ngăn cản.
Bên bờ.
Bạch Dã Thanh nhìn mười mấy giọt Minh Phách Thần Tủy bay tới như mưa sao băng, lập tức vung ống tay áo, phóng ra kình khí xoay tròn, muốn thu vào lòng bàn tay.
Lý Duy Nhất vốn đã định từ bỏ, không ngờ có cơ hội tuyệt vời như thế. Hắn hóa thành một cầu mây khói xanh bắn về phía Bạch Dã Thanh.
- Biểu đệ đừng quay đầu, ta là biểu ca.
Lý Duy Nhất bắt chước giọng của Loan Sinh Lân Ấu, hét lên một tiếng như vậy.
Bạch Dã Thanh cảm giác được dao động khí tức phía sau, vốn hoảng sợ muốn lập tức sử dụng lực lượng bảo mạng. Nghe thấy âm thanh của Loan Sinh Lân Ấu, hắn thầm thở phào một hơi.
Rất nhanh, hắn ý thức được có điểm không đúng. Tuy Loan Sinh Lân Ấu đi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nhưng vì sao vừa rồi phải âm thầm ẩn nấp, cố tình lúc này mới nhảy ra?
Chỉ trong nháy mắt, tâm trạng Bạch Dã Thanh liên tiếp thay đổi ba lần.
Khi hắn muốn dẫn động lực lượng bảo mạng thì đã không kịp.
Bạch Dã Thanh bỗng nhiên xoay người, một tay nâng Minh Phách Thần Tủy, tay kia co lại đánh ra.
Đồng thời, song đồng thi triển ra thiên phú đạo thuật Băng Phách Chi Mâu, đất dưới chân và mặt sông bên cạnh nhanh chóng bị đóng băng.
- Bùm!
Lý Duy Nhất một chưởng đánh nát thuật pháp Băng Phách Chi Mâu, va chạm với trảo ấn của Bạch Dã Thanh.
Bạch Dã Thanh chỉ cảm thấy một luồng lực lượng dời non lấp biển ép tới, toàn bộ cánh tay đều mất đi cảm giác, miệng hộc máu. Hắn bị chưởng lực pháp khí thanh huy tiên hà mênh mông đánh cho bay ngược ra ngoài, rơi xuống Thiên Đô Hà.
Mấy chục giọt Minh Phách Thần Tủy nâng trong tay hắn tất nhiên là văng tung tóe ra ngoài, bị Lý Duy Nhất cuốn vào trong tay áo.
- Lý Duy Nhất...
Bạch Dã Thanh phóng ra từ trong nước, cánh tay run rẩy, không nhấc lên nổi. Hắn nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất xoay người bỏ trốn, lạnh giọng rống to, trong mắt tràn đầy sự tức giận. Nhưng ngay sau đó, nghĩ đến điều gì, trong lòng hắn bị kinh hãi lấp đầy.
- Hắn phá cảnh Trường Sinh rồi!
Bạch Dã Thanh quả thực từng cùng Loan Sinh Lân Ấu nói chuyện phiếm về Lý Duy Nhất. Loan Sinh Lân Ấu đánh giá rất cao võ đạo của Lý Duy Nhất, tuyên bố nếu Tổ Điền không bị phế, khi Lý Duy Nhất phá Trường Sinh cảnh, cùng cảnh giới không ai có thể đỡ được ba chiêu của hắn.
- Vù!
Bóng dáng yểu điệu màu vàng nhạt bay qua đầu Bạch Dã Thanh, giống như tàn ảnh đuổi theo Lý Duy Nhất.
- Vù!
Lý Duy Nhất kích phát lực lượng quan bào Châu Mục, độn ra ngoài mười mấy dặm, lao ra từ trong chùm ánh sáng sương mù màu tím, chạy thục mạng trong núi.
- Giỏi cho Bạch Dã Thanh, không hổ là có huyết mạch của Võ Đạo Thiên Tử, chiến lực cùng cảnh giới e rằng không thua kém chân truyền Cổ Giáo, có thể trong lúc vội vàng ngưng tụ lực lượng cứng rắn đỡ một chưởng của ta, chỉ là chịu trọng thương.
Lý Duy Nhất suy đoán, Bạch Dã Thanh không phải nhất trọng sơ kỳ, bằng không đã chẳng mạnh như vậy.
- Không hay rồi! Đuổi theo thật nhanh, đạo thuật độn pháp quá ghê gớm, đạo tâm ngoại tượng thật mạnh.
Lý Duy Nhất nhận ra có đạo tâm ngoại tượng rơi vào người, trong lòng rùng mình, điều này có nghĩa là đối phương có thể phát động công kích ý niệm hướng về hắn bất cứ lúc nào, cùng với công kích tầm xa của Pháp khí.
Rất có thể, Pháp khí đã đến sau lưng hắn.
- Vù!
Lại kích hoạt quan bào Châu Mục một lần nữa, Lý Duy Nhất độn di thêm mười mấy dặm.
Vẫn chưa thoát khỏi đạo tâm ngoại tượng của đối phương.
Lý Duy Nhất đang kích hoạt quan bào Châu Mục lần thứ ba.
- Keng!
Một công kích ý niệm hóa thành tiếng kiếm reo trực tiếp tiến vào trong đầu hắn.
Đổi lại là võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng, chỉ một công kích ý niệm này cũng có thể khiến hắn trọng thương ngã gục, mất đi ý thức.
Lý Duy Nhất đã đỡ được công kích ý niệm này, nhưng vào thời khắc quan trọng kích hoạt quan bào Châu Mục, ý thức bị chậm trong chốc lát, pháp khí trong cơ thể hỗn loạn, suýt chút nữa bị lực lượng không gian xé nát thân thể.
Hắn chạy thoát khỏi chùm ánh sáng sương mù màu tím trong đường tơ kẽ tóc, thân thể lộn nhào ra ngoài.
Không Gian Độn Di đối với võ tu cảnh giới thấp không nắm giữ lực lượng không gian là chuyện vô cùng nguy hiểm, một khi xảy ra sai sót, bị đánh gãy, bị đánh trúng, sẽ bị không gian xé thành mảnh vụn.
- Vù vù!
Vô số mưa kim bay tới, trên mỗi cây kim đều lấp lóe kinh văn, bao phủ Lý Duy Nhất hoàn toàn, không cho hắn cơ hội Không Gian Độn Di lần nữa.
- Là Thần Sứ Tình Tảo.