Lý Duy Nhất trước đó đã tận mắt nhìn thấy, Tình Tảo trong tình huống lấy một địch hai vẫn có thể một kiếm chém giết một vị yêu tu tam trọng, chiến lực cường đại như thế, không phải hắn hiện tại có thể chống lại.
- Leng keng!
Hắn thi triển Như Ý Càn Khôn Kiếm, kiếm ảnh như lưới, phòng thủ kín không kẽ hở.
Ngàn vạn kiếm khí đánh văng toàn bộ mưa kim.
Nhưng mưa kim dưới sự điều khiển của pháp khí và ý niệm của Tình Tảo tựa như sóng nước, chúng bị đánh lui một đợt, sau khi xoay tròn lại bay tới nữa.
Lý Duy Nhất đã nhìn thấy bóng dáng Tình Tảo.
Nàng ở cách đó ba dặm, đang bay nhanh tiếp cận.
- Ha ha, đây là chiêu thức ta vắt hết óc mới nghĩ ra để khắc chế Không Gian Độn Di, vốn là chuẩn bị cho Đường Vãn Châu, không ngờ dùng cho ngươi trước.
- Lý tiểu tử, ngươi giết La Bình Đạm và nhiều vị Thệ Linh Hầu Tước, chân truyền đại nhân rất tức giận, đã nâng tiền thưởng đầu ngươi lên bằng với Đường Vãn Châu.
Dứt lời, Tình Tảo đã vượt qua ba dặm đường, bay tới gần.
Nhìn rõ Lý Duy Nhất bị mưa kim bao trùm, trong lòng nàng vô cùng kinh ngạc, không ngờ tu vi võ đạo của tiểu tử này mạnh như vậy, mưa kim thế nhưng không để lại bất kỳ vết thương nào trên người hắn.
Rất nhiều võ tu tam trọng đều không làm được điểm này.
Dựa theo thông tin tình báo, hơn một năm trước, khi Lý Duy Nhất giao thủ với Sinh Vô Luyến của Đạo Cung vẫn còn ở Đạo Chủng cảnh.
Bây giờ chắc chắn là tu vi Trường Sinh cảnh nhất trọng.
- Hoàng Hôn không nói khoác, cho dù không có khôi lỗi Chiến Thi, ngươi cũng đã là cao thủ hàng đầu.
Tình Tảo nắm tay lại.
Mưa kim tựa như chim ruồi về tổ, ở trong lòng bàn tay nàng ngưng tụ thành một thanh trường kiếm cấp Thiên Tự Khí thất phẩm.
Thoát khỏi sự vây khốn của mưa kim, Lý Duy Nhất còn chưa kịp thở phào một hơi, kiếm quang đã đánh tới như tia chớp, trước mắt hắn toàn là ánh sáng trắng, không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Kiếm khí đến từ bốn phương tám hướng.
Đạo tâm ngoại tượng và mấy chục vạn Trường Sinh kinh văn của Tình Tảo càng là chèn ép thân thể hắn, khóa chặt hắn.
- Đạo hành biến.
Lý Duy Nhất trực tiếp nhắm hai mắt lại, không nhìn kiếm của nàng nữa, lấy cảm nhận để nghênh chiến, đồng thời thi triển ra chiêu thứ mười của Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ.
Trong Tổ Điền, tiên hà thanh huy và Trường Sinh kinh văn bay ra, ngưng kết thành một thần ảnh cao lớn, bao phủ lấy thân thể Lý Duy Nhất.
Sau khi đạt tới Trường Sinh cảnh, rốt cuộc Lý Duy Nhất có thể lấy phương thức đạo thuật thi triển chiêu tán thủ này ra ngoài. Trước kia, nó chỉ là một chiêu thức, uy lực không bằng Thái Ất Khai Hải, tính thực dụng không như Thanh Hư Cản Thiền Bộ.
- Bùm!
Tình Tảo chém vào người Lý Duy Nhất, bị thần ảnh ở vòng ngoài chặn lại.
Mũi kiếm chém vào trong thần ảnh, nhưng bị một cỗ sức mạnh cường đại cản lại, kiếm thế thay đổi phương hướng, lệch sang một bên không theo sự khống chế của nàng.
- Vù!
Lý Duy Nhất thuận thế đâm thẳng về phía tim Tình Tảo, lực lượng vượt xa lúc bình thường.
Trong lòng Tình Tảo thầm kinh hãi, tay trái vội vàng búng ra một chỉ, đánh trúng thân Hoàng Long Kiếm.
Chỉ trong chớp mắt, cuộc giao phong kinh tâm động phách của hai người đã kết thúc.
Một kiếm Tình Tảo chém vào đầu Lý Duy Nhất, tuy bị chệch hướng, kiếm khí vẫn rơi vào người hắn, chấn hắn bay ngược ra ngoài.
Một hiệp liền phân ra thắng bại.
Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy giống như bị thiết côn đánh mạnh một gậy vào ngực, lục phủ ngũ tạng đều đau đớn muốn nứt ra. May mắn, hắn mặc bốn lớp phòng ngự, nếu không chỉ một luồng kiếm khí này cũng có thể khiến hắn bị trọng thương.
Không có bất kỳ do dự nào, Lý Duy Nhất lập tức gọi ra Vạn Vật Trượng Mâu và bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, muốn kết thành trận pháp hợp kích.
Nhưng hắn chưa kịp phóng ra linh quang, một cơn lốc kiếm khí do đạo thuật ngưng tụ thành đã chấn bảy con Phượng Sí Nga Hoàng bay ra ngoài trước, toàn bộ rớt mạnh xuống đất.
Chỉ một kích này, Tình Tảo đã thể hiện ra chiến lực đáng sợ gần bằng Đại Trường Sinh.
Khoảnh khắc tiếp theo, khuôn mặt thanh xuân đầy sức sống, vừa xinh đẹp vừa tinh nghịch của nàng xuất hiện trước mặt Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy khuôn mặt này quả thực còn kinh khủng hơn cả Thi Quỷ. Đối mặt với cao thủ cấp bậc như vậy, căn bản không cho hắn thời gian nào để kích hoạt quan bào Châu Mục và Tử Tiêu Lôi Ấn.
Mỗi một khắc đều có thể quyết định sinh tử.
Không phải bắt đầu từ lúc Tình Tảo xuất hiện trước mặt hắn, mà là từ lúc hắn cảm nhận được nàng.
- Bùm!
Lý Duy Nhất dốc hết toàn lực đỡ được kiếm thứ hai của Tình Tảo, lần thứ hai bay ngang ra ngoài, năm ngón tay nắm kiếm máu chảy ròng ròng.
Còn chưa rớt xuống đất, kiếm quang lại đến trước mặt hắn.
- Ầm!
Cuối cùng, quang ảnh Phù Tang Thần Thụ và pháp khí đan xen vào nhau, hóa thành một vị Kim Cương Nộ Mục.
Trong thời khắc quan trọng này, Lý Duy Nhất hoàn thành niệm võ hợp nhất, thi triển ra đạo thuật của Lục Như Phần Nghiệp. Kim Cương Nộ Mục cao ba trượng, rực rỡ chói lọi, đánh ra chưởng ấn liệt diễm va chạm với kiếm quang.
Kim Cương Nộ Mục bị Tình Tảo một kiếm chém nổ tung, nhưng thế công của nàng cũng bị cản lại, người lùi về phía sau.
Bắt đầu từ lúc cảm ứng được Tình Tảo truy kích, cuối cùng Lý Duy Nhất đã có thời gian thở dốc ngắn ngủi.
Sau khi rơi xuống đất, hắn rống lớn một tiếng:
- Đấu!
Linh quang bị Tình Tảo chém nát ngưng tụ thành một bộ áo giáp trên người hắn.
Hàng lông mày thanh tú như tóc mai của Tình Tảo hơi nhíu lại, chỉ là một võ tu nhất trọng, vậy mà lại liên tiếp đỡ được ba kiếm của nàng, hơn nữa, thoạt nhìn không bị thương quá nặng.
Nàng giận quá hóa cười:
- Đây chính là bí thuật niệm võ hợp nhất của ngươi?
Lý Duy Nhất muốn thả ra khôi lỗi Chiến Thi.
Tình Tảo trong nháy mắt nhìn thấu điều đó, một kiếm xé gió chém tới.
Không khí trong thiên địa cũng bị tách ra làm hai, kiếm ảnh như tia chớp.
- Vù! Vù...
Cùng lúc Lý Duy Nhất lùi về phía sau, quanh người ngưng tụ ra từng thần ảnh, mười hai thần ảnh bày ra tư thế của mười hai loại chiêu thức, phân bố hỗn loạn trong quỹ tích lùi lại của hắn.
Mắt Tình Tảo híp lại, cảm thấy kinh ngạc, từ trước tới nay chưa từng nhìn thấy đạo thuật huyền bí như vậy.
Khoảnh khắc tiếp theo, mười hai thần ảnh hợp nhất.
Lý Duy Nhất dừng lại bước chân lùi về phía sau, ánh mắt tràn ngập sát ý, tựa như khai thiên tích địa, giương kiếm chém về phía trước một đường kiếm mạnh nhất.
Đường Vãn Châu chạy với tốc độ nhanh nhất, lòng nóng như lửa đốt, cầm Thần Tuyết Kiếm, một bước vượt một ngọn núi. Sau khi nàng đạp lên, khắp núi đều là tuyết.
Mấy ngày nay, nàng luôn ở dưới lòng đất của Thiên Đô Hà Minh Vực, tiến vào trạng thái đóng băng khép kín để chữa thương. Là trận kịch chiến ngày hôm nay khiến nàng giật mình tỉnh giấc.
Còn kịp!
- Tiên Sát Chúng Sinh.
Áo đen của Đường Vãn Châu tung bay, vượt qua những dãy núi, hướng phía sau lưng Lý Duy Nhất rơi xuống, còn đang ở giữa không trung, liền chém ngang một kiếm mạnh nhất.
Một dọc một ngang, hai luồng kiếm khí một trước một sau cùng chém về phía Tình Tảo.