Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng (2)

Còn võ tu khác thì là nấu với nước ấm, tốc độ tu luyện và chiến lực tự nhiên giảm đi rất nhiều.

Thân thể và tinh thần của con người không phải hoàn toàn tách rời nhau.

Thân thể luôn trong trạng thái đỉnh phong, tinh thần cũng sẽ càng sung mãn, ngộ đạo sẽ dễ dàng hơn, tốc độ tìm kiếm Trường Sinh Tỏa nhanh hơn, lúc bẻ gãy Trường Sinh Tỏa, khả năng chịu đựng của thân thể cũng càng mạnh hơn.

Vì vậy, đối với Lý Duy Nhất mà nói, ở Trường Sinh cảnh cũng buộc phải duy trì tu hành thân thể, không ngừng thêm củi, để cho thân thể luôn trong trạng thái nước sôi sùng sục.

Nếu không thể duy trì trạng thái này, cho dù ở Đạo Chủng cảnh là thiếu niên Thiên Tử, tu luyện ra Trường Sinh Thể cũng sẽ lùi bước.

Đây cũng là sự khác biệt giữa chân truyền và không phải chân truyền!

...

Ăn xong, hắn bắt đầu luyện chế phù lục.

Đạt tới Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng, tự nhiên là muốn luyện chế Thần Hành Phù chữ Hành và Định Thân Phù chữ Giai ở cấp độ cao hơn.

Ngọc Nhi khoanh chân ngồi trên ngọn đồi đá ở biên giới Không Gian Huyết Nê.

Nàng đã ngồi ở đó một năm, thân hình và khuôn mặt lại lớn lên.

Lý Duy Nhất hết sức hoài nghi, sau hai lần bị Thiên Hỏa luyện hóa, Đại cung chủ đã có thể áp chế trớ quái. Hơn nữa, có khả năng nàng đã hấp thu một lượng lớn Thiên Hỏa, cô đọng vào Linh Giới.

Nàng bây giờ chắc là có thể dựa vào niệm lực Linh Hỏa của bản thân luyện hóa trớ quái.

Giờ phút này, ngồi ở đằng kia không phải Ngọc Nhi.

Là Ngọc Dao Tử.

Hai năm qua, đa số thời gian của Lý Duy Nhất được dùng để luyện hóa hai đoàn Long Hồn Nguyên Quang, cùng với tham ngộ các loại kinh điển, tu vi võ đạo đương nhiên đã đạt tới nhất trọng đỉnh phong.

Dựa vào tinh quang Hồn Hải, hắn rất nhanh tìm được Trường Sinh Tỏa thứ hai Phản Hồn Tỏa.

Tất cả vấn đề mà võ tu nhất trọng đỉnh phong gặp phải cũng xuất hiện ở trên người hắn.

Mỗi lần điều động pháp khí trùng kích Phản Hồn Tỏa, Lý Duy Nhất đều cảm giác ý thức tinh thần đang bị trùng kích. Khi vượt qua một điểm giới hạn nào đó, tinh thần và cảm xúc liền trở nên vô cùng không ổn định.

Giống như ý thức tinh thần bị trọng thương.

Mỗi khi đến lúc này, hắn chỉ có thể bị ép dừng lại, không dám trùng kích Phản Hồn Tỏa nữa, chuyển sang tu luyện niệm lực và ngưng phách.

Cho dù là giờ này khắc này, tâm cảnh của hắn cũng không hề thanh tịnh, luôn có rất nhiều tạp niệm, tỷ lệ thành công luyện chế phù lục giảm mạnh.

- Bùm!

Lý Duy Nhất nhìn phù chỉ Siêu Nhiên Cốt nổ vụn trong tay, khóe miệng nở nụ cười khổ.

Vừa rồi đã phân tâm!

- Quả nhiên thần không định, tâm không tĩnh. Trùng kích của Phản Hồn Tỏa chắc hẳn cũng là một loại tu luyện khác của tinh thần, cảm xúc, ý niệm, ý thức.

Bị Phản Hồn Tỏa ảnh hưởng, trong lòng Lý Duy Nhất sinh ra phiền não. Bế quan hai năm, mỗi ngày đều lặp lại một việc giống nhau, không phải bế quan võ đạo thì là cắn nuốt tinh quang. Không phải luyện hóa Long Hồn Nguyên Quang thì là luyện chế phù lục. Không phải tu luyện đạo thuật thì là trùng kích Phản Hồn Tỏa.

Tu luyện, tu luyện, vẫn luôn là tu luyện.

Vĩnh viễn lặp lại, không có bất kỳ sóng gió gì.

Trong lòng hắn sinh ra một âm thanh khác, sinh mạng không nên là như vậy.

Sinh mạng lẽ ra phải là niềm vui từ áo cơm sinh hoạt, là yêu hận tình thhù và tham sân si, là đi vạn dặm đường gặp ngàn vạn người, mỗi ngày đều có những trải nghiệm mới, vấn đề khác nhau, đắng cay ngọt bùi không giống nhau, hoặc là hào hùng vạn trượng, hoặc là bi thống tột cùng, hoặc là phong hoa tuyết nguyệt, hoặc là ly hợp bi hoan.

Mà không phải là trong bế quan tu hành dần dần trở nên chết lặng, như vậy cho dù trường sinh thì có ý nghĩa gì?

Có sự khác biệt gì với một hòn đá?

Hòn đá còn vĩnh hằng hơn.

Ôm trong lòng câu hỏi này, Lý Duy Nhất rời Không Gian Huyết Nê, trở lại bên trong động phủ tại Thiên Đô Hà Minh Vực.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng tụ tập trong động, đang thương nghị cái gì đó.

Thấy Lý Duy Nhất xuất quan.

Đại Phượng nói:

- Quá tốt rồi! Lý lão đại, theo chúng ta cùng nhau hành động đi, có ngươi gia nhập càng tăng phần thắng nhiều hơn.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ nội tâm, hỏi:

- Các ngươi muốn giấu giếm ta làm việc lớn gì sao?

Đại Phượng nói:

- Lão thất, ngươi nói đi.

Thất Phượng tự đắc bước ra ngoài, nói:

- Lý lão đại, ngươi cũng biết rồi đó. Hai năm qua, ta đã âm thầm điều tra rõ toàn bộ Thiên Đô Hà Minh Vực, nơi ẩn náu tu hành của ba phe Thệ Linh, Yêu tộc, Ma Quốc đều nằm trong lòng bàn tay ta.

- Hai ngày trước, một vị Quỷ Linh Hầu Tước tới Thiên Đô Hà Minh Vực, tiến đến bái kiến chân thân Huyết Sơn Hầu đang tọa trấn nơi đây.

- Ta thấy vị Quỷ Linh Hầu Tước kia đến rất gấp, chắc chắn là có việc lớn ghê gớm gì, nên đã chú ý nhiều hơn. Nhân lúc trận pháp mở ra, ta lẻn vào trong chỗ tu hành của bọn chúng, nghe trộm cuộc đối thoại, thật sự bị ta nghe được một vụ làm ăn lớn tày trời.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vụ làm ăn?

Lý Duy Nhất híp mắt lại, cực kỳ nghi hoặc.

Thất Phượng đắc ý, tiếp tục nói:

- Không sai, là vụ làm ăn lớn. Sở Ngự Thiên lấy tu vi nghịch thiên sử dụng Vạn Tự Khí, đánh rơi nhiều Tuế Nguyệt Thạch.

- Những khối Tuế Nguyệt Thạch này có thể bố trí trận pháp thời gian. Nhưng không thể cất vào Túi Càn Khôn, buộc phải đóng thùng. Dường như là bởi vì Tuế Nguyệt Thạch tiến vào không gian khác, lực lượng thời gian ở bên trong sẽ thất thoát, mất đi tác dụng.

- Những điều này đều là thứ yếu, mấu chốt nằm ở chỗ người phụ trách áp giải chính là Mão Sứ Hoắc Thiên Minh, một trong mười hai Thái Âm Sứ của Thái Âm Giáo. Ngày mai sẽ từ Thiên Đô Hà Minh Vực đi ngang qua, sau đó tiến thẳng về phía nam, chuyển Tuế Nguyệt Thạch ra ngoài khu vực Khô Vinh ở rìa Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Lý Duy Nhất càng thêm nghi hoặc, hỏi:

- Các ngươi vậy mà có hứng thú với Tuế Nguyệt Thạch? Các ngươi biết bố trí trận pháp thời gian?

Đế Niệm Sư mới có thể bố trí Không Gian Truyền Tống Trận.

Trận pháp thời gian chắc chắn khó hơn, càng thêm hiếm thấy.

Thất Phượng nói:

- Ta còn chưa nói tới chỗ mấu chốt nhất! Quan trọng nhất là, Thái Âm Giáo còn muốn đưa một lô tinh dược ngàn năm và Minh Phách Thần Tủy đã hái được ra ngoài.

Mắt Lý Duy Nhất sáng lên, nói:

- Cái này nghe hay nè!

Phải biết rằng, thời điểm Lý Duy Nhất cô đọng phách thứ nhất Thiên Xung Phách, cho dù có Thiếu Dương Tinh giúp đỡ cũng hao phí thời gian một năm rưỡi trong Thời Gian Chi Kiển, dồn toàn bộ tinh lực vào đó.

Theo lý mà nói, cô đọng phách thứ hai Linh Tuệ Phách càng tốn thời gian hơn.

Nhưng dưới sự trợ giúp của Minh Phách Thần Tủy, hắn chỉ tốn nửa năm đã cô đọng đến mười phần.

Nếu không có Minh Phách Thần Tủy, hắn bây giờ tuyệt đối không có tu vi nhị trọng của Thánh Linh Niệm Sư.

Thất Phượng nói:

- Vị Quỷ Linh Hầu Tước kia sớm tiến đến bái kiến là hy vọng Huyết Sơn Hầu ra tay, hỗ trợ hộ tống đoạn đường từ Thiên Đô Hà Minh Vực tới biên cương của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Các ngươi tính làm sao bây giờ?

Nhị Phượng với dáng vẻ thận trọng, giọng điệu kiên định nói:

- Miếng thịt béo dâng đến miệng, không có lý nào không ăn.

Đại Phượng hừ lạnh một tiếng, nói:

- Mắc kẹt ở nhất trọng đỉnh phong đã hai năm rưỡi. Nếu không phá cảnh, sao có thể tìm Tình Tảo báo thù, rửa sạch nhục nhã?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters