Phục kích (1)

- Mới hai năm rưỡi mà đã đợi không kịp rồi? Đám chân truyền Cổ Giáo kia hở ra là cần mấy năm, mười năm mới có thể bước vào nhị trọng.

Lý Duy Nhất đương nhiên hy vọng bảy con Phượng Sí Nga Hoàng có thể nhanh chóng đột phá. Bọn chúng đạt tới nhị trọng, tương lai gặp chân truyền mới có thể phát huy ra tác dụng trong hợp kích, gây uy hiếp.

Sau khi đạt tới Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng, Lý Duy Nhất đã tiến một bước dài trong việc khống chế trận pháp.

Lý Duy Nhất cân nhắc giây lát, nói:

- Chúng ta buộc phải hành động trước, nếu không đợi đến lúc đội ngũ áp giải tới Thiên Đô Hà Minh Vực, mọi thứ liền đã muộn! Huyết Sơn Hầu lợi hại hơn Tình Tảo, người bên phía Yêu tộc và Ma Quốc ở đây đều bị sức một mình nó ép đến mức không dám dễ dàng ló mặt ra.

Nhị Phượng nói:

- Lý lão đại nói có lý, ý của ta cũng là vậy, nên hành động sớm. Thất Phượng đã theo dõi vị Quỷ Linh Hầu Tước quay về báo cáo kia một đoạn, biết được đại khái lộ trình hành quân của đội ngũ áp giải.

Lý Duy Nhất nói:

- Lên kế hoạch rồi mới hành động, Nhị Phượng, ngươi bây giờ làm việc càng ngày càng thành thục rồi!

Nhị Phượng nói:

- Đều là nhờ Lý lão đại dạy giỏi, Lý lão đại là lão đại duy nhất của ta.

Lý Duy Nhất nhịn không được liếc nhìn Đại Phượng một cái, nói:

- Đi, bây giờ liền xuất phát.

...

Cách bên ngoài Thiên Đô Hà Minh Vực bảy trăm dặm, tại sườn núi của một dãy đỉnh núi tuyết.

Sắc trời mờ mịt, gió lạnh gào thét.

Thất Phượng và Ngũ Phượng có tốc độ nhanh nhất làm tiền trạm, đi tới hai hướng khác nhau ở phía trước để thám thính.

Lý Duy Nhất ngồi trên tảng đá đen lạnh băng, lau Hoàng Long Kiếm và Vạn Vật Trượng Mâu đã hai năm không dùng đến.

Nhị Phượng bay qua, hỏi:

- Lý lão đại, chúng ta tới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc không phải là đi tìm chân truyền của Đạo Cung sao? Có phải ngươi đã quên Khương Ninh rồi không? Phải chăng dù nàng chết thì ngươi cũng sẽ không có chút xót xa nào?

Động tác lau chùi của Lý Duy Nhất chợt dừng lại, hỏi:

- Tại sao đột nhiên nhắc tới chuyện này?

- Khoảng thời gian ngươi bế quan, từng có võ tu phe Đạo Cung xuất hiện ở Thiên Đô Hà Minh Vực, là hai nam tử có diện mạo giống nhau như đúc. Chân truyền Đạo Cung chắn chắn đã tới, chúng ta thật sự không đi gặp một lần sao? Ngày đó ở Đông Hải, nàng không giết ta, ta cảm thấy Khương Ninh vẫn còn sống, ánh mắt kia ta vĩnh viễn đều không quên được, dường như trong đó ẩn chứa cảm xúc đau khổ.

Nhị Phượng dùng hai móng trước tóm lấy ống tay áo của Lý Duy Nhất, hỏi:

- Sau khi làm xong vố này, chúng ta đi tìm nàng được không?

Lý Duy Nhất trầm tư một lát, nói:

- Được!

- Tuyệt quá!

Nhị Phượng lộn một vòng, hưng phấn bay xa, kể một tràng với Lục Phượng đang hoang mang, tiếp đó lại đi tìm Tứ Phượng, Tam Phượng.

Ngũ Phượng và Thất Phượng lần lượt bay về.

- Tới rồi, cách ba trăm dặm.

Lý Duy Nhất cùng bảy con Phượng Sí Nga Hoàng lập tức hướng tới phía trước lộ trình của đội ngũ áp giải, muốn lấy trạng thái sung sức đấu với quân mệt nhọc.

Không bao lâu sau, một đội ngũ bị mây đen minh vụ bao phủ xuất hiện ở đường chân trời.

Rương kim loại đựng Tuế Nguyệt Thạch đều dùng xích sắt trói trên lưng một con Địa Long Thi Hầu dài tới trăm thước.

Con Địa Long Thi Hầu kia mọc bốn vuốt, có cổ rồng, đuôi rồng, đầu rồng, thân thể mục nát không có chỗ nguyên vẹn, lệ khí cực kỳ nặng, đầu dữ tợn, răng nanh trong miệng giống như đao kiếm.

Bên trong trận pháp ẩn nấp, Lý Duy Nhất nhíu mày lại. Chỉ một con cự thú vận chuyển này thôi đã không hề đơn giản, lúc còn sống nó có thể là Siêu Nhiên.

Nhưng thi thể thối rữa đến mức này, phỏng chừng trong cơ thể không còn sót lại bao nhiêu tinh khí Siêu Nhiên.

Hoắc Thiên Minh ngồi trong doanh trướng trận pháp màu trắng trên lưng Địa Long Thi Hầu, trong lòng ôm một vị Thi Hầu vóc dáng yểu điệu, đang vừa nhấp rượu vừa cười nói vui vẻ điều gì đó.

Thi thể của Thi Hầu kia được bảo tồn vô cùng hoàn hảo, dung mạo xinh đẹp, chỉ là làn da trắng quá mức.

Ngoài ra, còn có hai vị Quỷ Hầu thân hình cao lớn đi theo phía sau đội ngũ.

Bọn chúng đi qua liền có âm phong nổi lên, san bằng dấu chân của Địa Long Thi Hầu.

Lý Duy Nhất nói:

- Có chút kỳ lạ.

Sau khi Lý Duy Nhất đột phá cảnh giới niệm lực, năng lực cảm nhận tăng nhiều, phát hiện dưới mặt đất có chấn động khẽ.

Nhị Phượng nói:

- Ta ngửi được mùi hương quen thuộc, là bãi thi thủy Hoằng Hầu năm đó cùng Đế Văn Cốt Hầu vây công Nam Cung. Trong tầm mắt không nhìn thấy nó, hơn phân nửa là lẩn trốn dưới lòng đất.

Ban đầu Lý Duy Nhất để bốn khôi lỗi Chiến Thi kích hoạt Tử Tiêu Lôi Ấn mới có thể làm Hoằng Hầu bị thương. Hơn nữa, còn có nguyên nhân là lôi điện trùng hợp khắc chế nó.

Chiến lực của Hoằng Hầu không đơn giản.

Suy tư đắn đo nhiều lần, Lý Duy Nhất vẫn cảm thấy không thể bỏ qua cơ hội ta ở trong tối, địch ở ngoài sáng này.

Thế là, hắn cùng bảy con Phượng Sí Nga Hoàng tập hợp lại, hợp lực kích hoạt Tử Tiêu Lôi Ấn, chuẩn bị một kích thứ nhất liền trọng thương kẻ địch.

Địa Long Thi Hầu tiến vào khoảng cách ba dặm.

Lý Duy Nhất đã mơ hồ có thể nghe thấy âm thanh dòng nước chảy bên dưới lòng đất dưới chân, không thể chờ nữa.

- Rào rào!

Điện quang màu tím sáng chói xé rách trận pháp ẩn nấp.

Tử Tiêu Lôi Ấn biến thành lớn bằng một ngôi nhà, hơn vạn kinh văn tuôn ra, bay thẳng tới doanh trướng trận pháp trên lưng Địa Long Thi Hầu mà đi. Thiên tượng đều thay đổi theo, ngưng tụ ra lôi vân màu tím.

Đất bị sấm sét chiếu rọi thành màu tím.

- Không hay rồi, địch tập kích.

Hoắc Thiên Minh phản ứng rất nhanh, ngay lập tức ôm lấy mỹ nữ Thi Hầu trong ngực, phá tan doanh trướng, lao về phía mặt đất bên phải, độn vào lòng đất.

Tốc độ bỏ trốn nhanh chóng làm cho Lý Duy Nhất cũng cảm thấy kinh thán.

- Ầm ầm ầm!

Tử Tiêu Lôi Ấn rơi xuống, trận pháp trên lưng Địa Long Thi Hầu chỉ che chắn được trong khoảnh khắc liền vỡ vụn ra.

Xiềng xích sắt trói chặt rương kim loại đều đứt đoạn.

Trong từng rương kim loại, một đống Tuế Nguyệt Thạch văng tung tóe ra ngoài, trong đó có một số bị trực tiếp nổ vụn thành tro bụi.

Lệnh ấn khổng lồ rơi xuống người Địa Long Thi Hầu, chỉ nghe thấy một thanh âm gãy xương trầm đục vang lên. Thi Hầu sở hữu tu vi tam trọng này gầm lên thê thảm một tiếng, nặng nề ngã gục xuống, phần lưng lõm sâu, da tróc thịt bong.

Đừng nói là nó, cho dù là Sở Ngự Thiên, nếu bị Tử Tiêu Lôi Ấn đánh lén thành công, không chết cũng phải mất nửa cái mạng.

Chân Lý Duy Nhất đạp lên một quang ảnh hoàng long phóng lên bầu trời, vung tay sử dụng pháp khí trường hà kéo Tử Tiêu Lôi Ấn cách xa ba dặm về, chuẩn bị ngưng tụ lực lượng căn nguyên cho một kích thứ hai.

- Rào rào!

Gần như ngay khoảnh khắc hắn rời khỏi mặt đất, thi dịch có tính ăn mòn tuôn ra từ vị trí hắn vừa đứng, hóa thành màn nước sóng lớn cao mấy chục thước.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mặt đất phạm vi mấy dặm đều thấm ra thi dịch, hình thành một hồ nước đen ngòm, thi khí hôi thối, sóng cả quỷ dị.

- Lại là ngươi, nhân loại, bản hầu đã tìm ngươi hơn hai tháng, cuối cùng ngươi cũng hiện thân.

Ở trung tâm hồ nước màu đen xuất hiện một khuôn mặt người quái dị, phát ra tiếng rống giận dữ.

Dưới sự bao phủ của thi khí, hơn mười cột nước phóng thẳng lên trời, vây quanh người Lý Duy Nhất.

- Tới tốt lắm.

Lý Duy Nhất hào hùng vạn trượng, trong mắt tràn ngập chiến ý, lòng bàn tay đánh ra một ấn ký chữ Vạn vàng rực.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters