Giống như cuộc tranh đoạt chân truyền giữa Tả Khâu Hồng Đình và Nghiêu Âm, thực ra gần như không có bất cứ liên quan gì đến hắn, là cục diện đẩy các nàng lên vị trí đó.
Trong số tất cả nữ tử, Lý Duy Nhất chỉ từ trên người Đường Vãn Châu cảm nhận một cách chân thực tình cảm sâu sắc mà lại kiềm chế giữa nam và nữ. Đối với những nữ tử khác, dường như vẫn đang đứng ở ranh giới, rất mông lung, hai bên đều cẩn thận duy trì khoảng cách.
Đường Vãn Châu nói:
- Khi ta trưởng thành, mẫu thân nói với ta, nam nhân và nữ nhân trong thiên hạ này là nhiều bằng nhau, nhưng mười nam nhân và mười nữ nhân, về mặt tình cảm tuyệt đối sẽ không phân bổ công bằng một với một. Mà là mười nam nhân yêu một nữ nhân, mười nữ nhân yêu một nam nhân, chọn những người khác đều là thỏa hiệp!
- Bà ấy nói, ngươi hoặc là làm một trong mười nữ nhân kia, hoặc là thỏa hiệp, hoặc là đừng động tình.
- Vốn dĩ ta vẫn luôn chọn cái cuối cùng, đều tại Lục Niệm Tâm Thần Chú, đáng lẽ không nên đến Địa Hạ Tiên Phủ. Được rồi, phát tiết cảm xúc xong rồi!
Đường Vãn Châu vùng ra khỏi hai cánh tay của Lý Duy Nhất, trên người không còn vẻ oán trách trước đó, lại khôi phục vẻ nghiêm túc và thông tuệ:
- Mượn lực lượng của Thiếu Dương Tinh, bao lâu nữa ngươi có thể bẻ gãy Phản Hồn Tỏa?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ít nhất cũng phải một, hai năm.
Đường Vãn Châu nói:
- Ta và Nam Cung đã đạt thành một giao dịch, người của Tuế Nguyệt Cổ Tộc chắc trong vài ngày tới sẽ bí mật qua đây.
Sở Ngự Thiên đứng thẳng như cây kích trên một ngọn đồi cao rậm rạp cây cỏ, dõi mắt nhìn về phía vùng nước chia cắt cổ thành đông và tây, nhìn đám Yêu tộc hệ lông vũ bay ra khỏi hố tế khu Vạn Táng xám xịt, tựa hồ thu hoạch khá phong phú, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.
Yêu tộc và Ma Quốc dám không kiêng nể gì, làm việc rêu rao như vậy đều là do sách lược tỏ ra yếu thế của hắn một tay tạo nên.
Sương mù màu xanh nhạt dày đặc, không khí mát lạnh, giống như buổi sáng mùa đông.
Vạn sự vạn vật đều mông lung mờ ảo.
Hắn có vóc dáng văn nhã gầy gò, vẻ ngoài vô hại, cầm tín phù, lại nhìn về phía Tuế Nguyệt khổng lồ vĩnh hằng buông xuống trên mặt đất, cẩn thận cảm nhận sự thay đổi của hoàn cảnh thiên địa.
Dưới Tuế Nguyệt, trong Minh Vực, hắn có một loại trải nghiệm tu hành mới mẻ, sinh ra nhiều cảm ngộ võ đạo trước nay chưa từng có.
Những Thái Âm Sứ như Hoàng Phủ Tung, Tĩnh Trinh, Tình Tảo, Hoàng Hôn đứng ở phía sau hắn như muôn vàn vì sao vây quanh mặt trăng, đứng ở nơi có địa hình thấp hơn, đưa mắt nhìn thẳng chỉ có thể thấy gót chân hắn.
Còn những Thệ Linh Hầu Tước hàng đầu Vong Giả U Cảnh như Ngọc Thi Hầu, Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, Ngân Thi Hầu, Hỏa Vân Hầu thì đứng ở nơi xa hơn.
Sở Ngự Thiên cất lời:
- Từ phía nam truyền đến hai tin tức! Tin thứ nhất, bí mật quân đội cấp Thống Soái của Viễn Cổ Nghiệp Thành và bình nguyên Thất Oan tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đã bị lộ.
Dưới cằm Hoàng Phủ Tung để râu ngắn, đôi lông mày rậm rạp, khí độ dương cương:
- Một khi bắt đầu hành quân, bại lộ là chuyện sớm hoặc muộn.
Vết thương ngoài da thể xác Bạch Xuyên của Tĩnh Trinh đã đóng vảy, nói:
- Với lực lượng được điều động vào hiện nay, cho dù bị lộ, bọn chúng cũng hết cách xoay xở. Cùng với lượng quân đội tràn vào ngày càng nhiều, thực lực của chúng ta sẽ càng ngày càng mạnh.
Vẻ mặt Sở Ngự Thiên nghiêm nghị, không nhìn ra vui giận:
- Tin thứ hai, phế tích Nghiệp Vân Quan không có Không Gian Truyền Tống Trận, quân đội Phạn Diệp Cốc xuất binh tiến đánh, tổn binh hao tướng. Nơi đó rất có thể là cạm bẫy do ai đó cố tình giăng ra.
Phế tích Nghiệp Vân Quan, chính là di chỉ cổ thành nơi Lý Duy Nhất phát hiện ra những dấu chân không rõ nguồn gốc và giếng cạn mọc đầy rêu xanh.
Hoàng Phủ Tung cười lớn một tiếng:
- Bọn chúng như vậy gọi là lợn lành chữa thành lợn què! Bố trí cạm bẫy, chứng tỏ rõ ràng Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc quả thực có huyền cơ, càng củng cố thêm quyết tâm thăm dò ngọn nguồn của chúng ta. Chỉ cần tra rõ, chúng ta liền hoàn thành nhiệm vụ quan trọng nhất.
Khóe miệng Sở Ngự Thiên lộ ra nụ cười:
- Lời này của Hoàng Phủ cũng là suy nghĩ trong lòng ta.
Tình Tảo hỏi:
- Chân truyền đại nhân, chúng ta tiếp theo có phải là muốn dốc toàn lực tiến đánh cứ điểm Tiêu Linh Quân, một đòn tiêu diệt bọn họ không?
Trên người Tình Tảo đầy vết bỏng, da mặt trắng nõn trở nên dữ tợn vặn vẹo, tuyệt đối không thể chữa khỏi trong thời gian ngắn.
Hai mắt nàng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, sát ý nồng đậm, không còn nhìn thấy nụ cười sảng khoái và hoạt bát lúc trước nữa.
Bị một võ tu có tu vi thực lực thấp hơn mình bắt sống, có thể coi là nỗi nhục nhã tột cùng, cả đời đều khó rửa sạch.
Sở Ngự Thiên quay người lại nhìn cơ thể kiều diễm đầy vết thương của Tình Tảo, ánh mắt đầy thương xót:
- Ngươi đang lẫn lộn đầu đuôi! Đối phó với Tiêu Linh Quân không phải là chuyện quan trọng nhất của chúng ta khi tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, đừng vì phẫn nộ và hận thù mà ảnh hưởng đến lý trí và quyết đoán.
Trong lòng Hoàng Phủ Tung có điều lo âu, nhắc nhở:
- Chân truyền, Đường Vãn Châu không đơn giản, dưới sự phụ trợ của Long Hồn Nguyên Quang, ít nhất hai năm, nhiều nhất là ba năm, nàng sẽ phá cảnh đến tam trọng đỉnh phong. Đến lúc đó, nàng chính là Cổ Chân Tướng thứ hai.
Đối với bất kỳ võ tu Trường Sinh cảnh thế hệ trẻ nào, Cổ Chân Tướng đều là một ngọn núi cao chỉ có thể ngước nhìn.
Bản thân Hoàng Phủ Tung cũng là nhân kiệt tuyệt đỉnh, tâm khí rất cao, nhưng khi nhắc đến cái tên Cổ Chân Tướng vẫn là hết sức kính phục. Đánh giá Cổ Chân Tướng thứ hai, theo hắn thấy đã là sự tôn kính cao nhất và sự coi trọng lớn nhất đối với kẻ địch.
Sở Ngự Thiên nói:
- Ta đánh giá Đường Vãn Châu cao hơn một chút. Ở tam trọng đỉnh phong, nàng có thể chiến thắng Cổ Chân Tướng.
- Ầm!
Đám người có mặt, bao gồm cả những Thệ Linh Hầu Tước hàng đầu Vong Giả U Cảnh ở đằng xa đều tỏ ra kinh ngạc, cho rằng Sở Ngự Thiên đang nói chuyện giật gân.
Cổ Chân Tướng chưa từng thất bại trong cùng cảnh giới.
Dù bọn chúng sống ở sâu trong Vong Giả U Cảnh đều từng nghe nói đến cái tên này, có thể thấy được khí thế của hắn cỡ nào.
Cùng cảnh giới có nghĩa là cho dù ở giai đoạn sơ kỳ, hắn cũng có thể bất bại trước mọi kẻ địch trong cảnh giới này. Bao gồm cả chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử.
Bọn chúng từng nghe nói, hai vị chân truyền Trường Sinh cảnh lúc trước của Đạo Cung chính là bị Cổ Chân Tướng giết chết trong cùng cảnh giới. Sau đó mới khẩn cấp đề bạt Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm lên, bồi dưỡng chân truyền mới, đáng tiếc là hai gốc lúa không thể phát triển.
Trong cùng cảnh giới mà giết được chân truyền Cổ Giáo, còn là hai người, đối phương thậm chí chạy trốn vẫn không thoát.
Nhìn bao quát lịch sử, điều này cực kỳ hiếm thấy.
Sở Ngự Thiên lại nói:
- Tuy nhiên, không phải Đường Vãn Châu đạt đến tam trọng đỉnh phong là có thể chiến thắng Cổ Chân Tướng.
- Cảnh giới của nàng đột phá quá nhanh, cũng định sẵn không có thời gian mài giũa đạo thuật, căn cơ pháp khí và Trường Sinh kinh văn sẽ không quá vững chắc, không thể so sánh với Đế Ma Đồ đã được luyện một giáp của Cổ Chân Tướng. Nàng ít nhất phải mài giũa năm năm ở tam trọng đỉnh phong mới có cơ hội chiến thắng Cổ Chân Tướng, điều kiện tiên quyết là Cổ Chân Tướng vẫn giậm chân tại chỗ chờ nàng.
- Điều thực sự khiến người ta không thể nắm bắt, cảm thấy mối đe dọa vô hình, thực ra là một người khác trong Thiếu Dương Ti.
- Năm năm sau, hắn đạt đến bất kỳ thực lực nào, ta đều sẽ không ngạc nhiên chút nào. Người này quả thực quá thú vị!
Tình Tảo lạnh lùng hỏi:
- Nếu đã như vậy, tại sao không trừ khử bọn họ ngay bây giờ?