Lý Duy Nhất bước vào cứ điểm, Thường Ngọc Kiếm là người kích động nhất, đấm mạnh một cú vào ngực hắn.
Thường Ngọc Kiếm cười lớn sảng khoái, cảm thấy vui mừng thay hắn:
- Muốn giấu? Ngươi không giấu được nữa rồi nhỉ? Mùi vị phá cảnh Trường Sinh thế nào? Ta hỏi cũng bằng thừa, đối với người trong thiên hạ thì ngươi phá cảnh Trường Sinh là muôn vàn khó khăn, nhưng chính ngươi biết rõ đây không phải là chuyện gì lớn! Ha ha!
Thân thể to lớn khổng lồ của Trì Hạo Hãn đứng giữa sân, bực bội nói:
- Xem ra ta mới là người có thiên tư yếu nhất Thiếu Dương Ti! Các ngươi đều đang giấu giếm, chỉ có ta tự cho là đúng, cứ nghĩ kiểu gì cũng được xếp vào hàng trung thượng.
Bên trong trận pháp, cuối cùng Đường Vãn Châu cũng thả lỏng, cười nói:
- Mặc dù chúng ta đã gặp phải thất bại thảm hại ở Phạn Diệp Cốc, nhưng sau trận chiến này, trái tim của mọi người cuối cùng cũng đã gắn kết lại với nhau. Không trải qua thử thách như vậy, chúng ta vĩnh viễn không thể tin tưởng lẫn nhau. Không có sự tin tưởng liền sơ hở trăm bề, chỉ một Thái Hư Tộc cỏn con đã suýt chút nữa khiến chúng ta toàn quân bị diệt.
Nam Cung cởi mặt nạ ra, lộ ra tiên nhan tuyệt thế, giọng điệu dịu dàng:
- Cho dù Tĩnh Trinh lại nằm vùng vào Thiếu Dương Ti, với trạng thái hiện tại của chúng ta, hắn đừng hòng truyền tin tức ra ngoài. Một khi có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào, hắn chắc chắn sẽ bại lộ.
Trong lòng Lý Duy Nhất có cảm giác khác thường, biết những lời này của nàng là nói cho một người đặc biệt nào đó nghe.
Vị đệ nhất nhân của Độ Ách Quan kia, Thần Tịch Công Tử cưỡi mười hai vòng thần quang bay xuống bên ngoài cứ điểm của Tiêu Linh Quân.
Trận pháp mở ra.
Hắn mặc một bộ đạo bào màu xanh bước vào, dáng vẻ rất quen thuộc với mọi người của Thiếu Dương Ti, rõ ràng là thường xuyên qua lại.
Nhìn bề ngoài, hắn khoảng chừng hai mươi tuổi, dùng trâm gỗ búi tóc, trên người rất giản dị, không có bất kỳ uy thế nào, dung mạo có thể gọi là thanh tú sáng sủa, nhưng không tính là kinh diễm.
Nếu như gặp trên đường phố, chỉ nghĩ hắn là đệ tử bình thường của Độ Ách Quan, sẽ không ngờ đây là người mạnh nhất thế hệ trẻ có tài năng tuyệt đỉnh thiên hạ của Độ Ách Quan.
Sau khi vào cửa, Thần Tịch Công Tử liền bàn bạc cùng Đường Vãn Châu, trọng điểm là bàn về chuyện đại quân Thệ Linh.
Trên người Thần Tịch Công Tử vừa có khí chất ẩn sĩ phiêu dật xuất trần, lại vừa có nhuệ khí hăng hái tự tin, tiếp tục nói:
- Ngươi nói không sai chút nào, đây không phải là nguy cơ, mà là cơ hội ngàn năm có một. Văn Nhân Thính Hải tầm nhìn hạn hẹp, đã sớm đánh mất bản thân trong vòng xoáy quyền lực, không phân biệt được chính và phụ, Cổ Chân Tướng tuyệt đối sẽ không như thế, tiếc là hắn đã đi Xuân Thành. Ta đi tìm Khúc Dao, với tâm trí và tài tình của nàng, nhất định sẽ có suy nghĩ giống chúng ta. Đạo Cung... thì khó lôi kéo, càng không thể trông chờ vào Yêu tộc.
Sau khi bàn bạc kết thúc, Thần Tịch Công Tử nhìn Lý Duy Nhất, trong ánh mắt tràn ngập tò mò, trầm tư một lúc rồi bước qua đó.
Hắn nói:
- Tại hạ là Thần Tịch, dù ở tận Độ Ách Quan xa xôi cũng nhiều lần nghe nhắc đến tên của ngươi. Không cần bận tâm đến những lời lẽ tâng bốc của Thái Âm Giáo, hạng người tiểu nhân bỉ ổi chỉ có thể mê hoặc những kẻ lòng dạ hẹp hòi. Dù chỉ là một Độ Ách Quan nhỏ bé, cũng có thể chứa được thiên tư võ đạo như Nghiêu Âm, thiên tư niệm lực như Tả Khâu Hồng Đình. Thiên hạ rộng lớn, chứa được Cổ Chân Tướng, chứa được Đường Vãn Châu, cũng chứa được ngươi và ta. Núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, không cần so sánh với bất kỳ ai, chỉ so sánh với chính mình.
Lý Duy Nhất thích kiểu người có thể chủ động nói ra mọi chuyện như hắn, cười nói:
- Một Độ Ách Quan nhỏ bé?
- Nhỏ là so với thiên hạ! Tuy nhiên, lời này đệ tử Độ Ách Quan nói được, người khác tuyệt đối đừng nói ra, ta sẽ đánh hắn đấy. Cáo từ!
Thần Tịch Công Tử chuẩn bị rời đi.
Lý Duy Nhất động ý niệm, hỏi:
- Thần Tịch Công Tử có hứng thú với vị trí chân truyền của Độ Ách Quan không?
Mọi người có mặt đều có thể nghe ra trong lời nói của hắn chứa ẩn ý.
Thần Tịch Công Tử cười cười, hỏi ngược lại:
- Ngươi hỏi thay Tả Khâu Hồng Đình, hay là hỏi thay Nghiêu Âm?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta hỏi ngươi trước.
Thần Tịch Công Tử nói một cách tiêu sái:
- Ta năm nay chín mươi ba tuổi rồi! Cướp vị trí chân truyền từ tay bọn họ, người trong thiên hạ cũng sẽ không đánh giá cao ta. Ở Độ Ách Quan, tài nguyên mà chân truyền có thể lấy được thì ta đều lấy được. Vị trí đó nhường lại cho những người trẻ tuổi như bọn họ, tương lai một giáp của thế hệ trẻ Độ Ách Quan phong quang vô hạn. Trả lời như vậy có khiến ngươi yên tâm chưa? Câu trả lời của ngươi đâu? Thôi ngươi đừng trả lời nữa, để tránh làm gay gắt thêm mâu thuẫn của Độ Ách Quan chúng ta.
Thần Tịch Công Tử bước ra khỏi trận pháp, biến mất trong màn sương mù Minh Linh Khí.
Lý Duy Nhất cảm thán:
- Những nhân vật có thể đạt tới đẳng cấp đỉnh phong đều không đơn giản! Ta phần nào hiểu được, tại sao người kiêu ngạo như ngươi lại xưng hô bằng hữu với hắn.
Đường Vãn Châu nở nụ cười, hỏi:
- Ngươi dường như không được vui cho lắm?
Lý Duy Nhất thản nhiên nói:
- Đúng vậy, dù sao trước đây ngươi chỉ có ta là bằng hữu duy nhất.
- Bằng hữu? Thế thì vô cùng xin lỗi, ta bây giờ và lúc trước không giống nhau nữa, đã có thêm mấy bằng hữu, Nam Cung, Triệu Đường, Diêm Chỉ Nhược đều là hảo hữu của ta. Cũng tự nhiên có thêm vài kẻ địch lớn, ví dụ như chân truyền của Đạo Cung.
Đường Vãn Châu tắt hẳn nụ cười trên mặt, đi thẳng về phía doanh trại.
Lý Duy Nhất đón nhận ánh mắt khác thường và tò mò của mọi người, chỉ vào Trì Hạo Hãn, Thường Ngọc Kiếm, Liễu Diệp:
- Ba người các ngươi sao thế hả, không có tư cách làm bằng hữu của Thánh Ti?
Hắn bước nhanh theo vào, thả pháp khí ra để cách ly với bên ngoài.
Đường Vãn Châu đứng bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, nhưng suy nghĩ lại chìm đắm trong nội tâm, đang tự xét mình.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi lại giao thủ với chân truyền Đạo Cung?
Đường Vãn Châu đáp:
- Không sai! Nếu không có Nam Cung cứu ta, suýt nữa đã bị nàng đánh chết, ngươi nằm mơ cũng không nghĩ ra nàng là ai đâu.
Lý Duy Nhất cười khổ:
- Ta có thể đoán được.
Đường Vãn Châu quay mặt sang, nhìn chăm chú hắn, ánh mắt rất kinh ngạc.
Tĩnh lặng một hồi lâu, nàng lấy ra hộp thuốc, đặt lên bàn:
- Hiện tại chỉ tìm được hai cây tinh dược năm ngàn năm, còn nợ ngươi hai cây.
Tinh dược đến năm ngàn năm có thể được gọi là linh dược, phẩm chất hoàn toàn khác biệt. Mặc dù không thể giúp bảy con Phượng Sí Nga Hoàng trực tiếp phá cảnh, nhưng có thể đẩy chúng tiến lên một bước dài, rút ngắn thời gian đột phá đến nhị trọng.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vì hái thuốc khiến ngươi từng bị thương? Với quan hệ của chúng ta, tại sao phải tính toán sòng phẳng như vậy?
Đường Vãn Châu không có ý định trả lời câu hỏi này của hắn, xoay người lại nhìn ra ngoài cửa sổ, rất lâu sau mới thở dài nói:
- Là ta sai, ngày đó không nên kích động. Sau khi kích động, đột nhiên phát hiện trái tim mình nhỏ lại! Ngươi biết không, vừa rồi ta cố ý nói ra hai chữ bằng hữu là muốn xem ngươi có bận tâm hay không. Ngươi cảm thấy đây là khí phách mà Thiếu Quân nên có sao?
Lý Duy Nhất có thể cảm nhận được sự dao động cảm xúc của nàng, chậm rãi tiến lên, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng, hai tay vòng qua vòng eo thon và dẻo dai của nàng:
- Ngươi bận tâm hai chữ Thiếu Quân đến vậy sao?
- Nếu có một ngày ta không bận tâm nữa, thì ít nhất Đường Vãn Châu đã chết đi một nửa.
Nàng lại nói:
- Ngươi biết không, khi bị chân truyền của Đạo Cung đánh một cách vô duyên vô cớ, ta thậm chí có cảm giác mình là tiểu thiếp, nhưng rõ ràng nàng chẳng là gì cả.
Trong lòng Lý Duy Nhất có nghi vấn, cảm thấy Đường Vãn Châu nói chưa hết, nghĩ thầm:
- Thực sự là bị đánh vô duyên vô cớ sao?
Hắn không tự cao đến mức đó, rõ ràng biết sức nặng của mình không nặng đến vậy, chắc chắn có uẩn khúc.