Lý Duy Nhất khẽ khen ngợi:
- Đội trưởng nuôi khéo thật, toàn bộ đều nở thành công rồi.
Sau đó, hắn nhìn sang Lục Phượng đang nằm sấp một bên:
- Ngoan ngoãn học hỏi đội trưởng đi, sau này nhiệm vụ nuôi tằm giao cho ngươi đó.
Hai mươi lăm con tằm con này, Đường Vãn Châu, Nam Cung, Triệu Đường, Lý Duy Nhất, Thanh Tử Khâm, mỗi người năm con.
Nuôi một nửa, giữ lại một nửa.
Đề phòng trường hợp chưa có kinh nghiệm nuôi chết hết.
Trước khi ba người bọn họ rời đi đã giao trứng tằm của mình cho Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm ấp giúp.
Trì Hạo Hãn thì giao cho Thường Ngọc Kiếm, Diêm Chỉ Nhược thì giao cho Liễu Diệp.
Cường giả tam trọng của Thiếu Dương Ti đã rời khỏi Xuân Thành từ mấy tháng trước. Bây giờ, chỉ còn bốn người Lý Duy Nhất ở lại giữ cứ điểm.
Thanh Tử Khâm không quay lại nhìn Lý Duy Nhất, biết Lục Phượng và Nhị Phượng đang giám sát nàng nên trong lòng có chút bực bội:
- Mới ở giai đoạn tằm con thôi, có thể nuôi lớn được bao nhiêu con trưởng thành còn chưa biết được. Mỗi lần ngươi bế quan là lại quăng hết cho ta, tiếp theo ngươi tự nuôi đi nhé?
Dĩ nhiên Lý Duy Nhất sẽ không đồng ý phân tâm vào việc này, hắn vỗ Lục Phượng đang nằm sấp trên đài đá nhìn chăm chú ấu trùng:
- Đợi ngươi dạy nó xong, chắc chắn nó có thể chăm sóc rất tốt. Suy cho cùng thì Xuân Nga là nga, nó cũng là nga.
Từ phía bên cạnh truyền đến giọng nói đau khổ của Thường Ngọc Kiếm:
- Trời sập rồi! Sao lại chết một con thế này, hôm qua vẫn còn khỏe mà.
Lý Duy Nhất vội bước tới, liếc nhìn con tằm con không còn sức sống, an ủi:
- Con chết kia trông có vẻ giống của Trì Hạo Hãn.
Thường Ngọc Kiếm mặt mày ủ rũ, nghi ngờ bản thân có thể nuôi thành công tằm trưởng thành được hay không:
- Cho dù ngươi nói chuyện buồn cười cỡ nào, ta bây giờ cũng không cười nổi. Tương lai lỡ chết năm, sáu con, chẳng lẽ ta bảo với hắn con nào chết đều là của hắn, con nào sống là của ta?
Hắn bước vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là chuẩn bị trùng kích Trường Sinh cảnh tam trọng, sau đó khiêu chiến Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên. Sự xuất hiện của Xuân Tàm khiến hắn nhìn thấy tia hy vọng, bây giờ tằm con chết đi đương nhiên khiến hắn suy sụp.
Liễu Diệp từ hướng cổng chính của cứ điểm đi tới, vẻ mặt nghiêm túc:
- Có tin mới nhất, đại quân Thệ Linh đã tiến vào đồn trú ở Minh Linh Sơn, trong vòng một ngày có thể tiến quân đến Xuân Thành, mối đe dọa đã ở ngay trước mắt. Đến lúc đó, dù trận pháp cứ điểm của chúng ta có mạnh gấp mười lần cũng sẽ bị nghiền nát.
Nửa năm trước, Lý Duy Nhất đã giao hàng ngàn con Quỷ Diện Hiêu trong Túi Càn Khôn của La Bình Đạm cho Liễu Diệp để thăm dò tin tức.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Các phương thế lực trong Xuân Thành có phản ứng gì không?
Liễu Diệp đáp:
- Mấy ngày gần đây Xuân Thành vắng vẻ hẳn đi, tu giả các phương đều chạy đến Minh Linh Sơn. Bọn họ cho rằng đại quân Thệ Linh tiến vào đồn trú ở đó chắc chắn có nguyên nhân, hoặc có thể là có trọng bảo xuất thế. Quỷ Diện Hiêu bẩm báo, loan giá mà nhi tử Xích Loan là Xích Nguyên tặng cho chân truyền Đạo Cung đã ra khỏi thành và đi xa.
Liễu Diệp nói thêm:
- Còn có một tin tức khác, trong hố tế khu Vạn Táng phát hiện một gốc tinh dược bảy ngàn năm.
Phản ứng đầu tiên của Lý Duy Nhất là:
- Đó là tin giả, nhằm mục đích dẫn dụ ta ra khỏi cứ điểm để nhân cơ hội ám sát. Chắc hẳn bọn chúng tưởng rằng sau khi tu giả trong Xuân Thành đi đến Minh Linh Sơn thì ta sẽ buông lỏng cảnh giác. Bọn chúng càng biết rõ ta cần tinh dược phẩm cấp cao để bồi dưỡng bảy con kỳ trùng.
Dù chỉ là tinh dược sáu ngàn năm trăm năm, giá trị cũng đã vượt qua một ức Dũng Tuyền Tệ.
Tinh dược bảy ngàn năm còn phải nhân gấp đôi lên, là thứ mà Đại Trường Sinh bình thường cũng không dám mơ ước.
Liễu Diệp khẽ chau mày:
- Nghe miêu tả thì không giống giả.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Miêu tả thế nào?
Liễu Diệp đáp:
- Tin tức truyền ra từ Yêu tộc, nói rằng gốc tinh dược đó đã biến thành nửa người nửa thuốc, toàn thân tỏa thanh hà, đi nhanh như tia chớp, lên trời xuống đất, sức chiến đấu có thể sánh ngang với võ tu Trường Sinh cảnh tam trọng, tốc độ càng đạt tới mức mà võ tu tứ trọng cũng khó lòng đuổi kịp. Nghe qua miêu tả rất giống Thiên Linh Tử.
Năm con Phượng Sí Nga Hoàng đồng loạt tụ tập bên cạnh Lý Duy Nhất chăm chú lắng nghe.
Nhị Phượng nói:
- Là thật hay giả cứ để ta đi một chuyến là có thể cảm ứng được ngay.
Lý Duy Nhất liếc nhìn nó:
- Đừng nôn nóng, đợi Thất Phượng phá cảnh rồi để nó đi thăm dò trước.
Tất nhiên Lý Duy Nhất hy vọng bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đều đột phá nhị trọng, thậm chí là nhị trọng đỉnh phong. Như vậy, sau khi kết thành trận pháp hợp kích, sức chiến đấu của hắn sẽ tăng lên đáng kể.
Cho dù là phân tán ra ngoài diệt địch và tìm bảo vật cũng có thể nhanh chóng tích lũy tài phú.
Giết chết Thệ Linh sẽ nhận thưởng từ Tiêu Linh Quân.
Thu thập đủ lượng tài phú, sau khi ra ngoài là có thể đến các tòa Thánh Thành ở các Sinh Cảnh để càn quét tinh dược và Linh Đan.
Đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Lý Duy Nhất luôn đặt việc tìm kiếm tài nguyên quý hiếm và tích lũy tài phú lên hàng đầu.
...
Lại một năm nữa trôi qua.
Lý Duy Nhất ngồi đả tọa trong Không Gian Huyết Nê, vẻ mặt trang nghiêm, trên người toát ra Phật uẩn tĩnh mịch.
Tay phải bắt ấn Thi Y, đặt trước ngực, lòng bàn tay hướng ra ngoài, ngón tay vểnh lên.
- Xèo!
Tiên hà thanh huy trong Thần Khuyết và linh quang bốn màu nơi mi tâm đồng thời tuôn ra, một trên một dưới, hai luồng lực lượng va chạm vào nhau ngay giữa lòng bàn tay hắn.
Từ trong cái hồ lô màu đỏ sậm đặt trước mặt hắn, Nghiệp Hỏa màu xanh lục tuôn ra, hội tụ vào đó.
- Rào rào!
Niệm võ kết hợp, pháp khí và linh quang bốc cháy lên, lực lượng phát sinh lột xác, tỏa ra ánh lưu ly rực rỡ.
Tầng năm của Lục Như Phần Nghiệp Thuật, Lưu Ly Tịnh Hỏa.
Lý Duy Nhất phóng mắt nhìn quanh, phát hiện toàn bộ Không Gian Huyết Nê đã biến thành biển lửa nuốt chửng mọi thứ.
Hắn khẽ nhúc nhích bàn tay đang bắt ấn Thi Y trước ngực, toàn bộ Lưu Ly Tịnh Hỏa lập tức bị dẫn động. Chỉ cần hắn đánh chưởng ấn ra là có thể dẫn động toàn bộ Lưu Ly Tịnh Hỏa, bộc phát ra uy năng của đế thuật tầng năm.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Tầng năm coi như là nhập môn rồi!
- Không biết uy lực có thể sánh được với đế thuật tầng năm đại thành mà bọn họ tu luyện hay không? Ước chừng vẫn còn khoảng cách, nhưng chắc sẽ không thua kém đại thuật tầng năm đại thành.
Lý Duy Nhất biết rõ, những võ tu tam trọng đó chỉ cần tu luyện đại thuật tầng năm đến đại thành là sức chiến đấu có thể tăng lên một bậc lớn. Đáng tiếc, số người có thể tu luyện đến đại thành chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nói cho cùng thì nhiều Đại Trường Sinh đều không thể tu luyện đại thuật tầng năm đến đại thành.
Tóm lại là dựa vào chiêu Lưu Ly Tịnh Hỏa này, trên phương diện đạo thuật, Lý Duy Nhất đã không hề thua kém bất kỳ cao thủ đỉnh phong nào trong thế hệ trẻ.
Điều còn thiếu sót là hắn mới vừa nhập môn, khi thi triển thuật pháp cần mất nhiều thời gian. Trong thực chiến, ai sẽ cho hắn thời gian này chứ?
Vẫn cần phải luyện tập thêm.
Lý Duy Nhất nội thị Phản Hồn Tỏa, sợi xích chỉ còn lại độ dày một phần ba, hơn nữa đã xuất hiện vết nứt.
Trùng kích theo từng bước một, thời gian một năm rưỡi có thể đạt được hiệu quả như thế này là hắn đã rất mãn nguyện rồi.