Xuân Tàm và Lưu Ly Tịnh Hỏa (2)

Nghe thấy tiếng truyền âm của Nhị Phượng ở bên ngoài, Lý Duy Nhất thu hồi Lưu Ly Tịnh Hỏa đang bay lơ lửng rồi đậy nắp chiếc hồ lô lại.

Nghiệp Hỏa trong chiếc hồ lô là do các đồng đội Thiếu Dương Ti tiêu diệt Thệ Linh Thống Soái ở Viễn Cổ Nghiệp Thành thu thập được, sau đó gửi về từ Minh Linh Sơn để hắn tu luyện Lục Như Phần Nghiệp.

Tất nhiên Lý Duy Nhất ở tuyến sau cũng luyện chế Định Thân Phù và Thần Hành Phù cho bọn họ.

Với tu vi Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng hiện tại của hắn, luyện chế ra Định Thân Phù làm võ tu tam trọng đỉnh phong cực kỳ dè chừng. Rất khó để dán lên người mục tiêu, nhưng chỉ cần đối phương kiêng kỵ là đã sánh ngang với một chiêu đại thuật ghê gớm rồi.

Trở lại doanh trại, Lý Duy Nhất hỏi Nhị Phượng:

- Có chuyện gì?

Nhị Phượng rất phấn khích nói:

- Cây Thiên Linh Tử bảy ngàn năm đó lại xuất hiện rồi! Nhiều cao thủ Yêu tộc vừa mới bay qua. Tầm Tiên Châu xuất hiện dao động, ngay cả Địa Linh Tử cũng nói, chắc chắn là Thiên Linh Tử.

Một khi bắt được cây Thiên Linh Tử đó, cho dù chỉ ăn một chiếc lá thôi cũng đủ để nó nhanh chóng thăng cấp đến nhị trọng đỉnh phong.

Mặc dù nó có thể phệ hồn, nhưng không dám ăn nhiều vì sợ ảnh hưởng đến linh trí.

Khoảng một năm gần đây, tin tức về tinh dược bảy ngàn năm đã truyền ra mấy lần, nhưng Lý Duy Nhất vẫn luôn không dao động.

Nhưng lần này, sau khi Lý Duy Nhất ra ngoài liền nhìn thấy thanh hà lóe sáng phía chân trời, bên tai có thể nghe thấy âm thanh chiến đấu. Trong không khí cũng phảng phất một mùi hương thảo dược.

Xem ra là thật rồi.

Vạn Vật Trượng Mâu cắm giữa sân lôi kéo ánh trăng Tuế Nguyệt.

Cả sân đình như một biển ánh sáng.

Những con Xuân Tàm được bao phủ trong ánh trăng dày đặc đã lột xác ba lần, bước vào thời kỳ thứ tư, thân thể phát triển nhanh chóng, dài đã được ba tấc, trên người tỏa ra vầng sáng ngọc bích, toàn thân phủ một lớp sương mù, xuất hiện một số biến hóa kỳ dị về mặt thời gian.

Bây giờ chúng ăn toàn là tinh dược ngàn năm do các đồng đội Thiếu Dương Ti gửi về.

Sau khi Thường Ngọc Kiếm nuôi chết năm con, hắn giao năm con còn lại cho Thanh Tử Khâm, nhờ nàng nuôi giúp.

Liễu Diệp cũng làm y như vậy.

Lý Duy Nhất bước đến trước Vạn Vật Trượng Mâu, Thanh Tử Khâm đang đả tọa dưới trượng mâu, hấp thu ánh trăng Tuế Nguyệt.

Nàng mở đôi mắt sáng long lanh, nhìn ra được sự ngần ngại của Lý Duy Nhất:

- Nhờ phúc Xuân Tàm, ta đã đột phá đến Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng, có thể bảo vệ cứ điểm, ngươi cứ yên tâm đi đi.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Ngoài phúc của Xuân Tàm ra, còn có Minh Phách Thần Tủy do Đường Vãn Châu, Nam Cung mang về nữa chứ.

Thanh Tử Khâm biết tại sao hắn lại nói như vậy, nàng uyển chuyển đứng lên, tức đến mức lồng ngực khẽ run, ngước nhìn Lý Duy Nhất cao hơn nàng nhiều, đối diện với hắn ở cự ly cực gần:

- Ngươi vẫn còn nghi ngờ ta? Ngươi lo lắng nhất là ta đúng không? Một năm rưỡi trước khi đám người Thánh Ti đi ra ngoài, Lạc Âm Cơ đã lộ diện rồi!

Lý Duy Nhất nhìn khuôn mặt xinh đẹp gần trong gang tấc dường như luôn giữ mãi vẻ thiếu nữ của nàng, hỏi:

- Đội trưởng, tính tình ngươi nhạy cảm như vậy thì sao ta yên tâm giao cứ điểm cho ngươi?

- Rầm!

Thường Ngọc Kiếm đẩy mạnh cửa bước ra, khí phách hào hùng ngửa mặt lên trời cười lớn:

- Năm năm rồi, năm năm, Thường mỗ phá cảnh Trường Sinh cảnh nhị trọng. Duy Nhất huynh, ngươi cứ việc đi đi, cứ điểm đã có ta.

Thường Ngọc Kiếm khó kiềm chế được cảm xúc kinh ngạc trong lòng, nhìn Lý Duy Nhất thi triển Dịch Dung Quyết biến thành mình đứng ở đối diện, chỉ cảm thấy giống như đang soi gương, vóc dáng, dung mạo, ánh mắt, khí vận không có chỗ nào là không giống.

Thường Ngọc Kiếm dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nói:

- Biến hóa thuật và huyễn thuật thì ta đều từng thấy qua, nhưng chỉ cần đủ quen thuộc, ít nhiều vẫn có thể nhìn ra sơ hở. Dịch Dung Quyết này của Duy Nhất huynh có giá trị to lớn, còn vượt xa cả đế thuật. Hứa với ta, ngươi nhất định phải làm một người tốt có nguyên tắc, nếu không đời này ta không dám cưới vợ!

Câu này chọc cho Lý Duy Nhất và Liễu Diệp cười lớn.

Còn Thanh Tử Khâm thì đứng sang một bên, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn, nàng rất ghét Lý Duy Nhất dịch dung thành người khác.

Lý Duy Nhất lấy ra một tấm Thần Hành Phù dán lên người, nhìn ba người:

- Bên ngoài cứ điểm Tiêu Linh Quân nhất định có các phương cao thủ đang theo dõi, một khi ta ra tay thì thân phận sẽ bại lộ, cứ điểm rất có thể sẽ bị tấn công.

Liễu Diệp nói:

- Ta cho rằng, khả năng bọn họ tấn công ngươi lớn hơn tấn công cứ điểm nhiều.

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, biết đi ra khỏi cứ điểm nhất định sẽ kèm với nguy hiểm to lớn.

Nhưng cao thủ tam trọng của Thiếu Dương Ti thường xuyên thổi địch, truyền tin tức về. Cường giả cấp chân truyền tam trọng gần như đều hiện thân ở bên kia Minh Linh Sơn, nguy hiểm của Xuân Thành kỳ thật đã giảm nhiều.

Thanh Tử Khâm hỏi:

- Đừng lo lắng tiêu hao hết pháp khí Đại Trường Sinh trong người bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi, sau khi tiêu hao hết, mười ba cỗ khôi lỗi của ta đều có thể cho ngươi dùng. Ngươi có muốn mang theo chúng không?

Nàng biết sự lợi hại của khôi lỗi Chiến Thi sau khi được Lý Duy Nhất thức tỉnh bằng “Cổ Tiên Long Huyết”.

Cũng biết pháp khí trong cơ thể khôi lỗi Chiến Thi không chịu nổi tiêu hao.

Lý Duy Nhất nhìn Thanh Tử Khâm, trong lòng trào dâng ấm áp giống như được ôm ấp.

Sự quan tâm chân thành xưa nay luôn là vật quý hiếm trên thế gian. Người cho đi là như thế, người nhận lại cũng là như thế.

Nực cười là, người hiểu được sự quý hiếm của nó lại không nhiều, chỉ coi là chuyện tầm thường.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi cứ giữ lại chờ tin tốt ta hái được tinh dược bảy ngàn năm đi!

Lý Duy Nhất kích hoạt Thần Hành Phù, sải bước dài tiến lên, hóa thành lưu ảnh phù quang, lao ra khỏi lưới ánh sáng trận pháp của cứ điểm.

Hắn không hề tàng hình lặng lẽ lẻn ra ngoài.

Bởi vì, đây là chuyện không thể làm được.

Một năm rưỡi trước, khi đám người Đường Vãn Châu đi ra ngoài, chính là kích hoạt lực lượng tàng hình của chiến y Pháp khí, muốn lặng lẽ rời đi. Kết quả vừa mới đi ra liền chạm trán Lạc Âm Cơ.

Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu đả tọa trong một đống đổ nát ở cách đó hai dặm.

Nhìn thấy phù quang lao ra từ cứ điểm Tiêu Linh Quân, hai mắt nó chợt mở bừng, nhảy vọt lên. Một chỉ cách không điểm tới, quỷ khí âm hàn thấu xương thả ra, bao trùm lấy bóng người trong phù quang.

- Xoạt xoạt!

Quỷ khí hóa thành hàng ngàn hàng vạn sợi xích quấn quanh người Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất vung chưởng, lấy lực lượng thân thể đánh nát xiềng xích, lại dùng thanh âm của Thường Ngọc Kiếm cười dài:

- Thường mỗ đã đạt tới Trường Sinh cảnh nhị trọng, tu vi Quỷ Hầu cao tuyệt, nhưng ở khoảng cách xa như vậy mà muốn chỉ dùng pháp khí nhốt ta lại, có phải là quá coi thường anh hùng thiên hạ rồi không? Ha ha!

Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu hừ một tiếng, lấy ra một Pháp khí Kim Cương Xử cổ phác, đuổi theo. Thân thể Thường Ngọc Kiếm đã nhỏ như hạt gạo, chạy ra ngoài mười dặm.

Bị ảnh hưởng bởi Minh Linh Khí, cảm nhận của Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu đối với hắn càng lúc càng yếu ớt.

Sau khi đuổi theo một đoạn, Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu dừng lại, trong đôi mắt khỉ thiêu đốt hai luồng ngọn lửa màu xanh lục nhìn về phía cứ điểm Tiêu Linh Quân, sau đó nhanh chóng quay về, lo lắng đây là kế điệu hổ ly sơn.

Đối với Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh, tuy Thường Ngọc Kiếm cũng có thiên tư tung hoành, không thua kém môn sinh Thiên Tử như Văn Nhân Thính Hải, nhưng còn lâu mới xứng được gọi là mối đe dọa.

Buộc phải giữ chặt Lý Duy Nhất, không thể để hắn thoát thân, không thể để hắn từ ngoài sáng lẩn vào trong tối.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters