Dã tâm của Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ rất lớn, sao có thể cam chịu lạc hậu hơn người khác?
Bọn họ sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào để nhanh chóng nâng cao tu vi.
Vũ Hồng Lăng đứng trong trận pháp phòng ngự, Hồng Lăng quấn thân, da thịt trắng noãn như gốm sứ, hai cánh tay thon dài mềm dẻo hoàn toàn lộ ra ngoài, tràn đầy vẻ đẹp hấp dẫn người.
Nhận ra ánh mắt của Sinh Vô Luyến, nàng quay khuôn mặt trái xoan hồng hào qua, cười tươi tắn, hai mắt lại mang theo sự đe dọa và hàn ý, năm ngón tay co lại thành trảo, móng tay thon dài.
Trong mắt Vũ Hồng Lăng, Sinh Vô Luyến là chưa từ bỏ ý định, muốn đoạt lại Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ trong cơ thể nàng.
Vũ Bão Nguyên dùng Huyền Đồng ở mi tâm nhìn về phía khoảng không phía trên hố tế cách đó không xa, Thiên Linh Tử đang di chuyển với tốc độ nhanh chóng.
Cây Thiên Linh Tử kia, cao cỡ một thước, đã mọc ra hình người.
Trên đỉnh đầu là cành lá màu xanh, hai chân giẫm lên lôi điện.
Khác với thân hình đen xì của Địa Linh Tử, Thiên Linh Tử trắng tinh như ngọc, dược hương ngọt lịm.
Địa Linh Tử và Thiên Linh Tử đều là kỳ trân dị dược do thiên địa dựng dục mà thành, chỉ cần trưởng thành đến một vạn năm tuổi, hóa thành đế dược thì có thể sở hữu chiến lực cấp Siêu Nhiên.
Thiên phú như vậy, không biết có bao nhiêu sinh linh khao khát có được.
Một điểm khác biệt nữa của hai thứ này nằm ở chỗ, thứ Địa Linh Tử hấp thu là đại địa âm khí, Thiên Linh Tử hấp thu là thiên khung dương khí.
Cái gọi là thiên khung dương khí đều ẩn chứa trong lôi điện.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Hắn phát hiện một đám cao thủ của Yêu tộc đã đi sâu vào khu Vạn Táng. Trong đó có bảy yêu tu có tu vi cường đại đánh ra bảy món Pháp khí, trấn áp Thiên Linh Tử từ cá hướng.
Đáng tiếc, tốc độ của Thiên Linh Tử cực nhanh, qua lại không ngừng. Những Pháp khí này từ đầu đến cuối không cách nào vây kín trấn áp nó lại được.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Tinh dược bảy ngàn năm tuy có thể ngộ nhưng không thể cầu, nhưng bảy món Pháp khí này cộng lại, giá trị cũng xấp xỉ với nó.
Lý Duy Nhất quyết định không chủ động đi làm bia.
Huống hồ, bảy vị cao thủ Yêu tộc liên thủ, cộng thêm thủ đoạn át chủ bài của chúng, đủ để chân truyền Cổ Giáo tam trọng bong một lớp da, tuyệt đối không dễ chọc.
Vũ Hồng Lăng nũng nịu hừ một tiếng, cảm thấy kỳ lạ, nói:
- Trong vòng một năm nay, cây Thiên Linh Tử này đã hoạt động nhiều lần, nhưng vẫn luôn quanh quẩn ở trên hố tế. Cho dù đến gần rìa cũng là thoáng qua rồi lập tức quay về. Nó làm vậy là có ý gì? Cố ý trêu đùa chúng ta à?
Tử Y Nữ có dung mạo và vóc dáng gần như giống hệt nàng, tóc trắng, ánh mắt không chú ý bầu trời, mà nhìn về phía hố tế bị sương mù màu xám bao phủ, nói:
- Có thể sở hữu chiến lực tu vi như vậy, trí tuệ của nó nhất định rất cao, có lẽ là muốn dụ dỗ chúng ta vào sâu trong hố tế, dồn chúng ta vào chỗ chết, để đoạt lấy chỗ tốt nào đó. Hoặc là sâu trong hố tế đã xảy ra chuyện gì, ép nó không thể không bay ra ngoài.
Lý Duy Nhất hắng giọng, hỏi:
- Các vị không cảm thấy rất kỳ lạ sao? Hố tế khu Vạn Táng này và Tuế Nguyệt đều đại diện cho mặt âm hàn của thiên địa, tại sao có thể dựng dục ra tinh dược quý hiếm yêu thích dương khí như Thiên Linh Tử?
Lời này vừa nói ra, đám người Vũ Bão Nguyên, Vũ Thủ Nhất, Vũ Hồng Lăng, Tử Y Nữ đều chìm vào trầm tư.
Hố tế khu Vạn Táng bao phủ khu vực rộng chừng vài chục dặm, nghe nói chôn cất ít nhất ngàn vạn thi thể cổ. Nơi sâu nhất, sương mù màu xám vô cùng dày đặc, không nhìn thấy gì cả.
Phàm là võ tu xông vào trong, không một ai có thể bước ra nữa.
Cho dù đứng ở vòng ngoài, Lý Duy Nhất đều cảm giác được lực lượng tử vong vô hình đang ăn mòn làn da, không ngừng chui vào trong cơ thể.
- Xem Thiên Khâu Đồ của ta đây!
Một con Lục Thải Khổng Tước có sải cánh dài hơn một trăm mét, giống như một ngọn núi khổng lồ đầy màu sắc từ trên đỉnh đầu đám người Đạo Cung bay qua, dấy lên cuồng phong, lao về phía sâu trong hố tế.
Lục Thải Khổng Tước thu nhỏ cơ thể lại, hóa thành hình người, tụ hợp với bảy cao thủ Yêu tộc.
Hắn đánh ra một bức tranh.
Bức tranh mở ra trên không trung, thả ra từng bóng mờ ngọn đồi, nhốt Thiên Linh Tử lại.
- Tốt quá, rốt cuộc cũng giam cầm được nó.
- Vẫn là bảo đồ của Hoa tiên sinh lợi hại, thủ đoạn cao minh.
- Khoảng cách quá xa, nó giãy giụa rất kịch liệt. Cùng nhau ra tay nào, trước tiên khiến nó trọng thương, chia vài chiếc lá cho ta là được.
...
Bảy cao thủ Yêu tộc tụ tập bên cạnh Lục Thải Khổng Tước kích hoạt Pháp khí, tấn công Thiên Linh Tử trong Thiên Khâu Đồ.
Lục Thải Khổng Tước vươn tay hướng vào hư không, sáu dòng pháp khí trường hà tuôn ra từ lòng bàn tay, nối liền với Thiên Khâu Đồ, không ngừng thu nó lại.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Hắn vậy mà cũng tới Xuân Thành!
Ở Thiên Đô Hà Minh Vực, Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu từng bị đám cường giả Yêu tộc như Lục Thải Khổng Tước đuổi giết, nên có hiểu biết nhất định về thực lực của nó.
Nó không chỉ có tu vi đạt tới tam trọng đỉnh phong, còn mang huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú, chiến lực ở cùng cấp bậc với Tình Tảo.
Bức Thiên Khâu Đồ kia là một trận đồ có uy lực to lớn, trận văn rất dày đặc.
Vẻ mặt Vũ Bão Nguyên, Vũ Thủ Nhất nghiêm túc, đang suy nghĩ xem có nên động thủ hay không, sự xuất hiện của Lục Thải Khổng Tước khiến bọn họ cảm thấy vô cùng khó chơi.
Lý Duy Nhất rất sợ bọn họ cứ thế rút lui, vì vậy nói:
- Theo ý kiến của ta, cho dù chúng ta không chiếm được, cũng không thể để Yêu tộc lấy đi. Chỉ cần Yêu tộc không trấn áp được nó, thì nó chính là vật vô chủ, có thể chờ chân truyền trở về rồi thu phục nó.
- Xoạt!
Thế lực phe thứ ba xuất hiện, một sợi xích to cỡ bắp tay từ mặt đất bay ra, tựa như rồng rắn xẹt qua hư không xa tới mười mấy dặm, quấn lấy Thiên Linh Tử.
Ở đoạn đầu của sợi dây xích đó luyện chế một lượng lớn phù văn.
Nhãn lực và kiến thức hiện tại của Lý Duy Nhất vượt xa so với trước kia, hắn nhìn ra những đường phù văn đó ít nhất là Thánh Linh Niệm Sư ngũ cảnh luyện chế lên, uy lực không hề nhỏ. Lấy tu vi hiện tại của hắn, nếu bị quấn kín người thì tuyệt đối không thoát ra được.
Lục Thải Khổng Tước liếc nhìn về hướng xích sắt bay ra, gầm lên giận dữ:
- Bọn tiểu nhân Ma Quốc, dám cướp đồ của Yêu tộc ta! Không cần nương tay, giết hết!
Trong tám cường giả của Yêu tộc có ba vị giương cánh, chân thân truy kích đuổi theo.
Năm vị đánh ra Pháp khí, đánh chặn từ xa.
- Ha ha, cái gì gọi là đồ của các ngươi? Vật vô chủ, kẻ nào cũng có thể chiếm đoạt.
Năm vị cường giả trong quân đội Ma Quốc mặc áo giáp màu đen, nhanh chóng thu lấy xích sắt, kéo Thiên Linh Tử trở lại, tựa như đang thu dây diều.
- Tất cả tu giả tam trọng hãy cùng chúng ta ra tay. Những người còn lại tản ra, một khi Thiên Linh Tử bỏ chạy từ hướng của các ngươi, nhất định phải cản nó lại chốc lát.
Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất lấy ra Hư Kiều Đỉnh, nhanh chóng xông về phía năm người Ma Quốc.
Trận doanh Thần Di Sơn, Tắc Thành, Thương Hải Điện đều có hai bóng dáng trẻ tuổi lao ra, bốn nam hai nữ, theo sát sau lưng Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất.
Lý Duy Nhất suy nghĩ một chút, cũng nhanh chóng đi theo sau.