Vũ Hồng Lăng vô cùng ngạc nhiên nhìn bóng lưng của Sinh Vô Luyến, nói:
- Hắn vậy mà dám chen vào cuộc tranh đoạt của võ tu tam trọng.
- Ầm ầm!
Hư Kiều Đỉnh thuộc cấp Thiên Tự Khí bát phẩm, nó xoay tít dưới sự vận chuyển hết sức lực của Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất, biến to bằng một cung điện, khí thế hugnf hồn, uy năng ngập trời.
Trên thân đỉnh, kinh văn rậm rạp trào ra, hội tụ thành một cây cầu văn tự, đánh cho những phù văn trên đỉnh sợi xích sắt mà võ tu Ma Quốc lấy ra trở nên tối mờ.
Thiên Linh Tử thoát khỏi xích sắt, lại bị cây cầu văn tự trấn áp.
Cùng với cơn lốc do Hư Kiều Đỉnh hình thành khi xoay chuyển, cây cầu văn tự kéo Thiên Linh Tử về phía đám cao thủ Đạo Cung.
- Còn có kẻ muốn làm ngư ông đắc lợi?
Lục Thải Khổng Tước đánh ra Thiên Khâu Đồ bao phủ toàn bộ cường giả Đạo Cung, kể cả Lý Duy Nhất vào trong trận đồ.
- Ầm ầm ầm!
Một khắc sau, cường giả Yêu tộc và tu giả tam trọng của Đạo Cung đều thi triển thủ đoạn, lao vào tấn công lẫn nhau.
Lý Duy Nhất không ngừng né tránh vòng vo, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào vị trí của Thiên Linh Tử giữa không trung. Không dám thi triển Không Gian Độn Di để trực tiếp thu lấy, một khi bị Hư Kiều Đỉnh và sợi xích sắt phù văn của Ma Quốc đánh trúng, hắn tuyệt đối sẽ trọng thương.
Hắn dịch chuyển đi chệch về hướng sâu trong hố tế.
Lý Duy Nhất cho rằng, trong loạn chiến như vậy, khả năng Thiên Linh Tử thoát khỏi sự trấn áp là rất lớn. Một khi thoát thân, nó khẳng định sẽ bay về hướng sâu trong hố tế.
Chỉ khi xuất hiện tình huống này, hắn mới có cơ hội.
- Bịch!
Xích sắt phù văn vắt ngang bầu trời, đánh trúng cây cầu văn tự, khiến nó vỡ nát tản ra.
Thiên Linh Tử lần nữa thoát khốn, cơ thể đã suy yếu đi nhiều, trạng thái tinh thần uể oải.
Giống như Lý Duy Nhất dự đoán, hai chân nó tràn ra ánh sáng lôi điện, từ giữa không trung bay vụt về phía sâu trong hố tế.
Lý Duy Nhất hóa thành một làn khói xanh, xông thẳng lên bầu trời cao cả trăm trượng, thi triển Linh Bảo Kiếp Nã tóm lấy nó, ném vào hồ lô màu đỏ sậm, sử dụng Nghiệp Hỏa trong hồ lô để đốt, tránh cho nó làm loạn.
Sau khi đậy nắp hồ lô lại, Lý Duy Nhất hét lớn một tiếng:
- Ngăn cản bọn họ, cây tinh dược này thuộc về Đạo Cung chúng ta rồi!
- Vèo!
Lý Duy Nhất trực tiếp kích hoạt quan bào Châu Mục, hóa thành một đoàn sương mù màu tím độn di chạy trốn.
Đám người Đạo Cung đều lộ vẻ vui mừng, Sinh Vô Luyến thu được Thiên Linh Tử, chắc chắn bọn họ đều có thể chia được một phần.
Nhưng trong chớp mắt sau đó, bọn họ liền phản ứng lại, sau đó đồng loạt há miệng chửi rủa.
Hồ lô màu đỏ thẫm đúng là Pháp khí của Đạo Cung, nhưng đã bị Lý Duy Nhất cướp đi từ lâu, và cả gợn sóng không gian của quan bào Châu Mục, bọn họ liền hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trên thực tế, vào khoảnh khắc Lý Duy Nhất thi triển thân pháp, đã có võ tu từng giao thủ với hắn cảm nhận ra.
Lục Thải Khổng Tước dang rộng đôi cánh trên lưng, cưỡi gió mà đi, hóa thành một đường sáng sáu màu đuổi theo, bình tĩnh và lý trí ra lệnh:
- Sử dụng ý niệm tấn công, áp chế hắn, không cho kích hoạt lại quan bào Châu Mục.
Lý Duy Nhất độn di từ trong không gian ra, đi tới biên giới của hố tế khu Vạn Táng, lập tức cảm nhận được từng đợt pháp khí và ý niệm tấn công dội xuống người, vì vậy, hắn phóng nhanh về hướng vùng nước.
Vừa tới mép nước, hắn đột ngột dừng bước.
Chỉ thấy.
Lạc Âm Cơ đội mũ và mang khăn che mặt, cầm một chiếc ô đã gập lại đứng ở mép nước, giống như đã đợi hắn từ lâu.
Lạc Âm Cơ nói:
- Ngươi có thể lừa Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, nhưng không lừa được ta.
Cùng với âm thanh của nàng vang lên, dưới chân có một tầng băng hàn dày cộm lan tràn ra ngoài. Ngay cả trong không khí cũng có những sợi tơ tinh thể băng màu trắng chi chít, như vết nứt của không gian, từng tấc vươn về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất thà rằng đối mặt với một đám kẻ thù phía sau lưng, cũng không muốn chạm mặt với cao thủ cấp bậc như Lạc Âm Cơ này.
Phù quang trên người hắn nở rộ, dọc theo bờ mép nước lao về phía Tuế Nguyệt.
Hành Tự Thần Hành Phù làm cho tốc độ của hắn tăng nhanh có thể sánh với Đại Trường Sinh.
- Rào rào!
Lạc Âm Cơ giơ tay phải lên, vùng nước bên cạnh lập tức dâng lên ngọn sóng khổng lồ cao mấy chục trượng, cách không đè ép về phía Lý Duy Nhất.
Trong quá trình đè ép, ngọn sóng lớn ngưng kết thành những gai băng dày đặc, tựa như vạn tên cùng bắn.
- Tiền!
Ánh sáng trên người Lý Duy Nhất lóe lên, di chuyển về hướng hố tế, tránh khỏi sự tấn công của gai băng.
Lạc Âm Cơ nhẹ giọng khen:
- Thật nhanh!
Tiếng xé gió dồn dập.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lại, những kẻ lao tới trước mặt, chính là năm vị cao thủ trong đội ngũ Biên Quân của Ma Quốc. Mỗi người đều tu luyện hơn một trăm năm, tu vi toàn bộ là tam trọng đỉnh phong.
Lạc Âm Cơ không vội không chậm đuổi theo ở phía sau, mặt đất dưới chân nàng không ngừng ngưng kết thành hàn băng, phát ra những tiếng đóng băng lạch cạch.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Còn may, bọn họ không kịp kết thành chiến trận quân đội.
Trên người Lý Duy Nhất ngưng tụ ra linh quang áo giáp, chớp mắt đã giao phong cùng với năm cường giả Biên Quân mặc áo giáp màu đen của Ma Quốc.
- Keng!
Vừa ra tay liền là một kiếm Thái Ất Khai Hải chém thẳng tới.
Một vị cường giả Biên Quân tam trọng đỉnh phong giơ ngang kích lên đỡ, sau đó, cả người lẫn kích đều bị đánh bay ra ngoài.
Những nhân vật có thể sống sót trong Biên Quân, mỗi người đều dũng mãnh, ý chí chiến đấu tràn trề.
Có hai người từ hai hướng trái phải giết ra, một đâm một chém. Chiến kích Pháp khí bạo phát ra kinh văn và kình khí, tựa như hai bức tường ánh sáng chói lóa ép về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất lập tức tung người nhảy vọt lên.
Vang hai tiếng xé gió, một mũi phi kích, một mũi tên, đã đoán trước quỹ đạo di chuyển của hắn, bộc lộ nhãn lực xuất chúng và kinh nghiệm chiến đấu phong phú của đám người bao vây.
Lý Duy Nhất chém ra một kiếm, tay còn lại thi triển Linh Bảo Kiếp Nã.
- Keng!
Mũi tên bị kiếm phong chém bay.
Mũi phi kích bị Lý Duy Nhất thò tay bắt lấy. Sau đó, cánh tay vẽ một vòng tròn, mượn nhờ lực trùng kích trên phi kích ném về phía Lạc Âm Cơ đang đuổi theo ở phía sau.
Lạc Âm Cơ dừng bước, bung chiếc ô giấy màu trắng ra.
Phi kích lập tức rơi xuống đất.
- Bùm bùm!
- Ầm!
Lý Duy Nhất lấy ra Tử Tiêu Lôi Ấn, chấn bay hai cao thủ Biên Quân tam trọng đỉnh phong, lấy lưng cứng rắn đỡ một trọng quyền, cuối cùng giết ra khỏi vòng vây, xông về phía sâu trong hố tế.
Tử khí của hố tế rất đáng sợ, nhưng hắn không sợ.
Trên người hắn có vô số lực lượng khắc chế âm tà, thậm chí bao gồm cả máu của hắn cũng có thể khống chế âm tà.
Nơi sâu trong hố tế đối với người khác mà nói là khu vực cấm, nhưng đối với hắn lại là nơi che chở tốt nhất hiện nay. Chỉ cần trốn vào đó, hắn có thể tạm nghỉ, liền có thể kích hoạt quan bào Châu Mục bỏ chạy.
Dù thực sự có cấm kỵ gì, Lý Duy Nhất cảm thấy ngược lại có thể sẽ kinh động Hộ Đạo Thê thường im lặng xuất hiện. Lâu rồi không được gặp nàng, hắn hơi nhớ.
Khốn cảnh hiện tại của hắn là kẻ thù quá đông, căn bản không cho hắn cơ hội kích hoạt quan bào Châu Mục.