Binh lâm thành hạ (1)

Trong vô vàn pháp khí đạo tuệ rậm rạp như tuyết như lông vũ đó, một luồng kiếm quang chói lọi sượt qua người Lý Duy Nhất, đâm thẳng về phía Sở Ngự Thiên.

- Bốp!

Lý Duy Nhất đè bàn tay xuống, đập mũi thương xuống mặt đất.

Tiếp đó, dưới chân hắn hiện ra cây cầu khói xanh, lùi nhanh ra sau hơn hai mươi trượng.

Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn đồng thời bay ra từ Tổ Điền, xoay quanh cơ thể hắn trong một trăm lẻ tám Lôi Cực Trận.

Tiếng sấm chấn động thiên địa, lôi điện màu tím và vàng lan khắp mặt đất như những con giun đất.

Sở Ngự Thiên không thể truy đuổi Lý Duy Nhất, liền giơ cánh tay trái lên, một thuẫn ấn hình tròn chất chồng bảy lớp trào ra từ huyệt Lao Cung ở lòng bàn tay, chặn lại kiếm khí bay tới từ đằng xa.

- Ầm ầm ầm!

Tiếng Loan Điểu hót vang lên, tiếng bánh xe nghiền mặt đất.

Một cỗ xe màu bạc lộng lẫy mang theo pháp khí cuồn cuộn lao ra từ bóng tối của đống đổ nát, dừng lại trước mặt Sở Ngự Thiên.

Toàn bộ mặt đất đều bị bánh xe nghiền nát, để lại vô số vết nứt.

Lý Duy Nhất đứng giữa một trăm lẻ tám cột sét, nhìn thấy Trang Nguyệt đã lâu không gặp đang điều khiển cỗ xe Loan Điểu kia, liền biết vừa rồi là ai đã chém một kiếm về phía Sở Ngự Thiên vào thời khắc nguy cấp nhất.

Có một kiếm này, Lý Duy Nhất càng thêm kiên định với quyết định trước kia.

Sở Ngự Thiên vẫn cầm trường thương dài chín thước, nhìn về phía Lý Duy Nhất đứng giữa lôi điện, nói:

- Khoảnh khắc vừa rồi, pháp khí, sức mạnh, tốc độ của ngươi đều có sự tăng cường rõ rệt, nếu không dù cho nàng có chém một kiếm từ xa thì ngươi tuyệt đối không thể nào đỡ được, cũng không tránh khỏi.

Thương thế của Lý Duy Nhất rất nặng, hắn cố sức chịu đựng:

- Nếu ta là ngươi, nhất định sẽ hối hận thắt ruột. Ngươi quá tự tin, nếu vũ khí ngươi sử dụng không phải trường thương của Hoàng Phủ Tung, mà là Pháp khí mạnh nhất của chính mình thì ta chưa chắc đã có cơ hội đột phá đến bước đó trong cảnh giới tu vi.

- Ngươi nghĩ ta sẽ vì thế mà hối hận, sinh ra cảm xúc nóng vội để ngươi có cơ hội lợi dụng sao?

Sở Ngự Thiên chỉ rõ ý đồ của Lý Duy Nhất, ánh mắt hướng về cỗ xe Loan Điểu ở đối diện:

- Ngươi muốn đối đầu với ta ư?

Lý Duy Nhất giới thiệu bằng giọng điệu vô cùng trịnh trọng:

- Sở chân truyền quá nông cạn rồi, nàng không phải muốn đối đầu với ngươi, mà là đặc biệt đến giúp ta chém ngươi. Bởi vì, nàng là hồng nhan tri kỷ của ta.

Giọng nói của chân truyền Đạo Cung vang lên từ trong chiếc xe ngựa màu bạc:

- Ngươi có thể tạm thời im miệng! Sở Ngự Thiên, sinh linh và tử linh đối lập, đây là mâu thuẫn lớn nhất trên đất Doanh Châu, Đạo Cung sẽ không giống như Ma Quốc chẳng biết phân biệt mức độ nặng nhẹ.

Trang Nguyệt vô cùng lạnh lùng, không thèm nhìn Lý Duy Nhất lấy một cái.

Văn Nhân Thính Hải, Hoắc Đình Dạ, và vài cường giả Biên Quân xuất hiện gần đó, đứng từ xa.

Trên đầu tường thành, một bóng người mặc áo choàng đen đeo mặt nạ, Âm Dương La treo trên đỉnh đầu, kiêu hãnh đứng đó, trầm giọng nói:

- Tính mạng của Sở Ngự Thiên là của ta.

Ánh mắt mọi người đều đồng loạt nhìn lên phía trên.

Lúc nãy Tĩnh Trinh ra tay bắt Nam Cung, nhưng bị Âm Dương La tấn công và đánh lùi.

Sở Ngự Thiên cười nói:

- Lão Mạc, ngươi dù gì cũng là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của Đại Nội Thánh Kinh, cứ như đại cô nương, không dám gặp người khác sao?

Bóng người áo đen cao tới hai mét tháo chiếc mặt nạ xuống, để lộ hàng lông mày rậm và đôi mắt to của Mạc Đoạn Phong, gương mặt cương nghị, nhưng ánh mắt lại tràn ngập đau khổ, cất lời:

- Ta chỉ không dám đối mặt với Nam Cung và Lý Duy Nhất, càng không dám đối diện với thi thể của Bạch Xuyên.

- Ta tự cho rằng tài trí vô song, có thiên phú võ đạo tuyệt luân, còn có dũng khí gánh vác trách nhiệm đối mặt với Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh. Nhưng sau khi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ta suýt nữa thì mất mạng dưới tay ngươi, đánh rơi cả tiêu địch và chiến đao, phải dựa vào pháp bảo mệnh mới giữ được mạng sống thoi thóp.

- Vốn dĩ ta định tính kế ngươi, cho rằng mọi việc đều trong tầm kiểm soát. Ngờ đâu chính vì sự bảo thủ của ta mà nội bộ Thiếu Dương Ti bị rạn nứt, tạo cơ hội cho Tĩnh Trinh, suýt chút nữa khiến mọi người vạn kiếp bất phục.

- Ta dưỡng thương xong trở về Phạn Diệp Cốc, chứng kiến bãi chiến trường điêu tàn và những Thiếu Dương Vệ đã khuất, đau đớn tột cùng. May mắn là không phải kết cục tồi tệ nhất, phần lớn mọi người đã phá vây thành công, nếu không, ta không dám tưởng tượng mình có lấy lại được ý chí chiến đấu hay không, có khi tự ghét mình, một đao kết liễu luôn cho xong.

Những lời này của hắn tự nhiên là dành cho Nam Cung và Lý Duy Nhất nghe, không liên quan đến bất kỳ ai khác.

Sở dĩ Mạc Đoạn Phong cảm thấy đau đớn và ân hận tột độ như vậy, nguyên nhân sâu xa là Thái Hư Doanh chịu trách nhiệm giám sát Thái Âm Giới, tiếp xúc với Thái Âm Giáo nhiều nhất nên cũng hiểu rõ nhất về Sở Ngự Thiên.

Hơn nữa, trước khi xuất phát, tu vi chiến lực của hắn là cao nhất, trên thực tế là thủ lĩnh của Thiếu Dương Vệ, lúc đó Đường Vãn Châu chỉ có tu vi nhị trọng.

Kế hoạch cũng do hắn vạch ra.

Sao hắn có thể chối bỏ trách nhiệm lớn nhất chứ?

Nam Cung xuất hiện dưới lỗ châu mai nơi Mạc Đoạn Phong đứng, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng vẫn không làm lu mờ vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành:

- Ta cũng có lỗi, sai lầm không chỉ của riêng ngươi.

Mạc Đoạn Phong hít sâu một hơi, kiềm chế cảm xúc, ánh mắt trở nên nghiêm nghị nói:

- Ta từng thề, không chém chết ngươi thì tuyệt đối sẽ không tháo mặt nạ. Nếu ta đã tháo nó xuống vào lúc này, ngươi cũng đừng mong sống qua ngày mai. Sở Ngự Thiên, ngươi có dám tử chiến một trận với ta không?

Sở Ngự Thiên hỏi:

- Có lợi ích gì cho ta không?

Cánh tay Mạc Đoạn Phong nâng lên, Âm Dương La rơi xuống, lơ lửng trong lòng bàn tay:

- Ngươi không muốn lấy lại món Vạn Tự Khí này sao?

Sở Ngự Thiên đáp:

- Xin lỗi cho ta nói thẳng, nếu trong tay ngươi có Càn Cương Đao thì thật sự nắm chắc ba, bốn phần thắng. Tuy Âm Dương La là Vạn Tự Khí, có uy lực hơn, nhưng dùng nó đánh với ta, cơ hội chiến thắng của ngươi... cao nhất cũng chỉ được hai phần.

Sở Ngự Thiên nói tiếp:

- Ngươi phải biết, cùng là tam trọng đỉnh phong, nhưng so với lúc mới vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chiến lực của ta cũng đã tăng tiến rồi.

Người tu luyện đao pháp, quan trọng nhất là khí thế.

Khí thế càng mạnh, sức mạnh chiến đấu càng lớn.

Sở Ngự Thiên chắc chắn rất e dè tinh thần liều mạng không màng tất cả của Mạc Đoạn Phong. Lúc này, hắn chính là muốn phá vỡ sự tự tin của Mạc Đoạn Phong, khiến đối phương nảy sinh hoài nghi về thực lực của bản thân mình.

Lý Duy Nhất lên tiếng:

- Sở chân truyền, cách tính của ngươi có vấn đề rồi! Ngươi không nhìn ra tình thế đã thay đổi à? Ngươi đang bị bao vây bởi Tiêu Linh Quân, Đạo Cung và Ma Quốc. Đây đâu phải là trận chiến một chọi một, mà là cả đám chúng ta hợp lực đánh một mình ngươi. Đúng không, Văn Nhân huynh?

Nói xong, Lý Duy Nhất liền nhìn về phía Văn Nhân Thính Hải.

Văn Nhân Thính Hải đương nhiên nhìn ra đây là cơ hội ngàn năm có một để tiêu diệt Sở Ngự Thiên, lại có Mạc Đoạn Phong đi tiên phong, bản thân hoàn toàn có thể kiếm chút công lao và danh tiếng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters