Quyết đấu với Sở Ngự Thiên (2)

Lý Duy Nhất nói:

- Khi cường giả cấp bậc đỉnh phong của Ma Quốc tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, đóng giữ khu vực Khô Vinh thì ai còn vào được nữa? Khu vực Khô Vinh là một dải Trường Thành bảo vệ nước, một người có thể cản vạn quân.

Nam Cung lên tiếng:

- Cần bắt sống ta, đó chính là điểm yếu của ngươi lúc này. Nếu ta cố ý tự sát, ngươi cứu hay là không cứu?

- Xoạt!

Tiếng cờ bay phấp phới vang lên.

Tĩnh Trinh xuất hiện cách bên phải bức tường thành ba mươi trượng, cầm chiến kỳ, anh tư tuấn tú, tiêu sái cao quý.

Bên dưới tường thành phía trong có quỷ khí bốc lên nghi ngút.

Có thể tưởng tượng, cao thủ Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh đang lũ lượt kéo đến.

Lý Duy Nhất đang tranh thủ thời gian, Sở Ngự Thiên cũng chờ, hắn đợi cục diện không có một chút sai sót. Lúc nãy dựa vào sức của một mình hắn, vừa phải giết Lý Duy Nhất vừa cần bắt sống Nam Cung, thực chất hắn không nắm chắc được bao nhiêu phần.

- Nếu ngươi chết rồi, ai sẽ báo tin cho Tuế Nguyệt Cổ Tộc? Làm người phải biết quý trọng sinh mệnh của mình, không nên đòi tự sát.

Sở Ngự Thiên dùng những lời này làm tan vỡ ý chí muốn chết của Nam Cung, sau đó nhảy xuống từ lỗ châu mai:

Lý Duy Nhất, ngươi nghĩ ngươi sẽ rơi vào kết cục như Bạch Xuyên sao?

Khi hô lên ba chữ “Lý Duy Nhất”, khí thế trên người Sở Ngự Thiên chợt biến đổi to lớn, ánh mắt không còn mảy may dịu dàng, mà là sắc bén như đao quang, phóng ra ý niệm công kích thực chất như vạn đao cùng bay.

Khi hắn phun ra hai chữ “Bạch Xuyên”, thân hình đã như điện lao về phía trước.

Đợi đến khi thốt ra chữ cuối, mũi thương dài chín thước đã sượt qua mang tai Nam Cung, đâm thẳng vào yết hầu Lý Duy Nhất.

Thương phong và kình khí làm chiếc mặt nạ trắng trên mặt Nam Cung vỡ nát như gốm sứ. Tiếng sấm do thương xé toạc không khí tạo ra khiến màng nhĩ của nàng bị rách, máu chảy ròng ròng.

Có thể tưởng tượng, nếu một thương này nhắm vào Nam Cung thì lúc này nàng đã chết rồi!

Trong đoạn đối thoại trước đó, Lý Duy Nhất vẫn luôn âm thầm vận chuyển Ác Đà Linh giấu trong ngực, hiểu rõ đây sẽ là điểm mấu chốt xem hắn có thể đỡ được đòn sấm sét đầu tiên của Sở Ngự Thiên hay không, càng là cơ hội có thể xuất kỳ bất ý giết ngược lại Sở Ngự Thiên.

Bởi vì, món Pháp khí chí thượng Ác Đà Linh này luôn là con bài tẩy mà Lý Duy Nhất chưa từng để lộ, ai cũng không thể đoán trước được.

- Leng keng!

Khoảnh khắc ý niệm công kích của Sở Ngự Thiên bùng nổ, chuông rung lắc dữ dội, tạo thành từng vòng sóng âm.

Sóng âm cản hàng vạn lưỡi đao ý niệm, đồng thời chứa đựng tinh thần công kích ảnh hưởng đến hồn linh và ý thức của mỗi vị võ tu có mặt tại đây.

Bao gồm cả Lý Duy Nhất.

Điều khác biệt là Lý Duy Nhất đã chuẩn bị từ trước.

Sở Ngự Thiên đâm một thương xuyên qua yết hầu Lý Duy Nhất, nhưng hắn hiểu rõ một thương này đã đâm vào khoảng không, thứ bị đâm trúng chỉ là tàn ảnh.

Lúc tiếng chuông kỳ lạ đó vang lên, ngay cả hắn cũng thấy đầu óc choáng váng, linh hồn chao đảo, tạo cơ hội cho Lý Duy Nhất trốn thoát.

- Bốp!

Chớp mắt tiếp theo, Sở Ngự Thiên tụ khí dùng đầu gối húc lên, Tổ Điền trào ra Thái Âm Chân Khí va chạm với Lý Duy Nhất đang khom người điểm một chỉ vào Tổ Điền của hắn.

Nam Cung ở bên cạnh cũng tỉnh táo lại từ trong ý niệm công kích của Sở Ngự Thiên và tiếng chuông của Ác Đà Linh, mi tâm bùng nổ ra một chùm sáng ngưng tụ từ Quang Minh Tịnh Hỏa, vỗ ra một chưởng.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi Tĩnh Trinh chưa kịp chạy đến, ba người đã kết thúc vòng giao phong đầu tiên, đột ngột tách ra.

Lý Duy Nhất và Nam Cung bị đánh bay ra hai bên, Sở Ngự Thiên cũng lùi lại ba bước.

Trong cuộc giao phong vừa rồi, Sở Ngự Thiên thoạt nhìn chiếm thế thượng phong, ứng phó thành thạo, thực ra cực kỳ hung hiểm, suýt chút nữa đã lật thuyền trong mương.

Chỉ một lần giao phong, hắn đã hiểu rõ tại sao Thái Âm Giáo khi đối mặt với Lý Duy Nhất lại luôn thất bại. Đây quả thực là một đối thủ hiếm có khó tìm, chứ không phải có thể tùy ý bắt nạt.

Lý Duy Nhất bị hất tung lên giữa không trung, ngón tay đau như muốn đứt lìa, toàn bộ cánh tay bị Thái Âm Chân Khí đóng băng đến mất đi cảm giác, thương thế trong cơ thể không kìm nén được nữa mà bùng phát ra, phun ra một ngụm máu.

Chết người hơn là Tĩnh Trinh đã đi tới phía sau.

Nhưng Tĩnh Trinh thông minh nhường nào, tuyệt đối sẽ không mạo hiểm thử nghiệm sát chiêu sinh tử của Lý Duy Nhất, mà chọn xông tới bắt Nam Cung trước.

Dựa vào cơ hội này, Lý Duy Nhất lập tức thả bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi ra, ném ra máu đã chuẩn bị từ trước.

Toàn bộ quá trình đều xảy ra trong khoảnh khắc hắn bị đánh văng, cũng nằm trong khoảng thời gian Sở Ngự Thiên lùi lại ba bước.

Lý Duy Nhất rơi xuống lỗ châu mai của tường thành, đứng vững. Bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi lơ lửng giữa không trung cũng đáp xuống, đứng ở bốn phía, xếp thành hình vòng cung chắn trước mặt hắn.

- Xoạt!

Không nhìn thấy thân ảnh bay nhanh của Sở Ngự Thiên, chỉ thấy Thái Âm Chân Khí trào tới, đóng băng bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi chưa kịp tỉnh lại thành băng cứng.

Trường thương thò ra từ trong Thái Âm Chân Khí đâm thẳng vào mặt Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất lùi lại một bước, đạp chân lên mép lỗ châu mai, giống như một đường vòng cung rơi thẳng xuống phía dưới tường thành.

Lưng hắn hướng xuống dưới, mặt hướng lên trên, ánh mắt nhìn chằm chằm Sở Ngự Thiên nhảy xuống từ đầu tường thành, cầm thương đâm theo.

Thái Âm Chân Khí lưu động trên trường thương, phát ra âm thanh xèo xèo.

Chân khí và băng tinh kéo dài ra từ mũi thương, đóng băng xung quanh Lý Duy Nhất đã rơi xuống trước.

Sở Ngự Thiên nhíu mày, đối diện với Lý Duy Nhất, phát hiện ánh mắt đối phương vô cùng thuần túy, không hề sợ hãi một thương đâm tới từ trên không của hắn, cũng không quan tâm đến hậu quả khi rơi xuống đất.

Lý Duy Nhất một lần nữa bước vào trạng thái chiến đấu tập trung cực độ “thiên hạ chỉ có ta và kẻ địch”, hoàn toàn phớt lờ hoàn cảnh thiên địa xung quanh.

Trạng thái minh mẫn này khiến Trường Sinh Kim Đan và pháp khí trong cơ thể hắn vận chuyển với tốc độ chưa từng có, giúp hắn bước ra một bước cực kỳ quan trọng trong Trường Sinh cảnh nhị trọng, dung hội quán thông đạo pháp ẩn chứa trong hai đoàn Long Hồn Nguyên Quang đã hấp thụ, chính thức bước vào cảnh giới trung kỳ.

Mắt thấy Lý Duy Nhất sắp rơi xuống đất, Thái Âm Chân Khí và hoa văn băng tinh cũng đã đuổi đến trước mặt.

Quanh người hắn vang lên tiếng ve kêu, hai chân hạ xuống, khi mũi chân còn cách mặt đất một thước, hắn đánh ra một chưởng ấn ký chữ Vạn.

- Bốp bốp!

Ấn ký chữ Vạn xoay tròn, nghiền nát toàn bộ Thái Âm Chân Khí và hoa văn băng tinh đến gần cơ thể.

Năm ngón tay nắm hờ, thanh huy tản ra từ trong lòng bàn tay, nắm lấy mũi thương.

Khoảnh khắc Lý Duy Nhất tóm lấy mũi trường thương, nhìn qua khóe mắt thấy phía sau bay đến vô số pháp khí đạo tuệ màu trắng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters