Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng bay quanh hai người họ, cản lại các loại đạo thuật và Pháp khí đánh tới.
Đại Phượng có cơ thể cường tráng nhất, sức mạnh cực lớn, dùng thân thể va chạm vào một Pháp khí hình chiếc gương do một vị Quỷ Hầu tam trọng đánh tới, lập tức vang tiếng kim loại va đập điếc tai.
Tam Phượng há miệng phun ra một dòng sông Kim Ô Hỏa Diễm, va chạm với đạo thuật do hai vị Thi Hầu thi triển. Lửa nhuộm đỏ cả bầu trời, đun sôi cả vùng nước.
Ngũ Phượng với tốc độ cực nhanh, một móng vuốt đã xuyên thủng sọ đầu của một vị Cốt Hầu nổi lên từ dưới đáy nước, để lại vài lỗ hổng rồi ném bay đi.
...
Đại Trường Sinh Biên Quân Hoắc Đình Dạ mặc giáp, tay cầm kích, thân hình dũng mãnh nhảy xuống từ tường thành, truy kích theo sau mấy dặm. Từ Tổ Điền của hắn trào ra luồng pháp khí dày đặc như mây, Trường Sinh kinh văn lấp lánh lưu động mang theo khí tức rộng lớn hùng hậu.
Hắn gào lên:
- Lý Duy Nhất, trả mạng huynh đệ lại cho ta!
Hoắc Đình Dạ mang theo thù sâu oán nặng, dù có ra tay với Tiêu Linh Quân thì sau này cũng có giải thích. Chỉ cần lập được công trạng, tự nhiên sẽ có người chống lưng cho hắn, nếu không sau này ai còn dám bán mạng cho bọn họ nữa.
Lý Duy Nhất liếc mắt ra phía sau, đã chờ đối phương từ lâu.
Hai cỗ thây khô Đại Trường Sinh thất trọng phụ trách chặn hậu.
Chúng bất ngờ xoay người, lần lượt cầm lấy Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn, toàn bộ pháp khí tinh thuần cao thâm trong cơ thể tuôn vào ấn.
Hai món Vạn Tự Khí đều biến lớn cỡ căn nhà, một tím một vàng, uy năng căn nguyên được kích phát đến một cấp độ rất cao. Lôi điện bùng nổ mạnh mẽ, âm thanh và ánh sáng làm một đám Thệ Linh Hầu Tước xung quanh sợ hãi lùi lại.
- Ầm ầm!
Không khí chấn động dữ dội, tạo thành luồng sóng kình khổng lồ.
Sắc mặt Hoắc Đình Dạ biến đổi đột ngột, lập tức chống pháp khí hộ thể lên, giơ ngang kích ra đỡ đòn.
- Bùm!
Hai luồng bão lôi điện đánh hắn bay ra xa vài dặm, cơ thể đập mạnh vào bức tường thành cổ kính và dày nặng của Xuân Thành. Một mảng lớn tường thành sụp đổ, hắn bị đánh bay ra ngoài thành.
Chiến kích trong tay tan chảy, áo giáp trước ngực biến thành màu đỏ thẫm.
Bên trong áo giáp, nửa thân trên nát bét. Phun ra một ngụm máu, cơ thể hắn mềm nhũn, quỳ nửa gối trên mặt đất, mất đi khả năng tiếp tục truy kích và chiến đấu.
Vài vị cường giả Biên Quân chuẩn bị động thủ, khi nhìn thấy cảnh này họ lại nhìn sang Lý Duy Nhất đang chém giết khiến đám Thệ Linh Hầu Tước liên tục tan tác chạy trốn, cuối cùng cũng sinh ra e sợ, sau khi bàn bạc xong thì tạm thời án binh bất động.
Đại Trường Sinh chỉ đánh một hiệp đã bị trọng thương, các Thệ Linh Hầu Tước liên tục ngã xuống, trong tình trạng Lý Duy Nhất và Nam Cung chưa lộ ra vẻ suy yếu rõ rệt, ai dám tùy tiện ra tay?
Tu giả của các phe phái đang âm thầm quan sát đều hít một ngụm khí lạnh.
Cỗ xe do Loan Điểu kéo từ lỗ hổng trên tường thành từ từ đi vào Xuân Thành.
Bóng người trong xe dùng đầu ngón tay thon dài trắng muốt khẽ vén rèm xe lên, nhìn về phía xa.
Chỉ thấy Lý Duy Nhất cả người đẫm máu, mái tóc dài tung bay, dáng người vẫn thẳng tắp như cây kích, lúc thì vung kiếm lao vào chém giết phá vỡ trận hình kẻ thù, khi thì nắm tay Nam Cung thi triển Thanh Hư Cản Thiền Bộ và Không Gian Độn Di, đi thẳng về hướng Tuế Nguyệt.
Tiếng gầm rống, tiếng Pháp khí va chạm, tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng sấm nổ... toàn bộ Xuân Thành đều đang sôi trào.
Khí thế đó dường như có ngàn vạn binh mã cũng không ngăn nổi bước chân của hắn.
Trang Nguyệt ngồi bên ngoài xe, trong lòng thấy ghen tị, hờn dỗi nói:
- Tiểu thư, người xem Nam Cung kia rõ ràng là một cao thủ võ đạo hàng đầu, vậy mà lúc này lại như một con chim nhỏ nép vào người, giả vờ, chắc chắn là đang giả vờ, quả thật là tức chết đi được. Nàng không tu luyện thân pháp và độn thuật sao? Lý Duy Nhất cũng làm người ta phát bực, biết rõ tiểu thư đang ở đây, vậy mà còn lôi kéo với nữ tử khác, đúng là tình thâm nghĩa trọng.
Bên trong xe không có tiếng đáp lại.
...
- Ào!
Không biết đã ác chiến long trời lở đất bao lâu, Lý Duy Nhất và Nam Cung xông ra khỏi vòng sương mù màu tím, rốt cuộc cũng tiến vào Xuân Trạch.
Tuế Nguyệt chiếm trọn tầm nhìn phía trước.
Bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi đã cạn kiệt pháp khí, bị hắn thu vào Túi Càn Khôn. Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng cũng con thì kiệt sức, con thì bị thương, toàn bộ chui vào trong túi trùng.
Pháp khí trong cơ thể Lý Duy Nhất chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ có thể dùng để bảo vệ thương thế trong cơ thể.
May mắn là đám Thệ Linh Hầu Tước đã bị chém giết tơi bời, không đuổi theo đánh tiếp.
Nam Cung hỏi:
- Đi theo ta, ngươi còn chịu nổi không?
Lần này, đến lượt Nam Cung nắm chặt cổ tay Lý Duy Nhất, dùng pháp khí bọc lấy hắn, thi triển thân pháp lao về phía Xuân Trạch khói sóng mênh mang.
Trong lòng nàng có một cảm giác gợn sóng kỳ lạ không thể tả, với một nam tử tiếp xúc và hiểu biết chưa nhiều, vậy mà có thể tin tưởng nhau đến mức này, gửi gắm cả tính mạng, đây chắc chắn sẽ là một trải nghiệm sinh tử khó quên.
Hiểm nguy trùng trùng, mỗi một trận đều vô cùng nguy hiểm, nhưng họ đã vượt qua, đã tạo ra một kỳ tích bất khả thi.
Dù chưa thực sự thoát khỏi hiểm cảnh, nhưng Nam Cung biết rằng dù hai người bọn họ có chết ở đây thì vẫn là một thành tựu huy hoàng, giống như tạo ra một huyền thoại. Bởi vì, dù cho mạnh mẽ như Cổ Chân Tướng cũng không thể nào đưa nàng sống sót từ vách núi đi đến tận đây được.
Khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở quay lại, nàng khẽ ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt của Lý Duy Nhất.
Chỉ thấy Lý Duy Nhất đang dán chặt mắt về phía sau, tìm kiếm khắp nơi.
Nam Cung hỏi:
- Ngươi đang tìm cái gì? Chân truyền Đạo Cung sao? Nàng thực sự là hồng nhan tri kỷ của ngươi à, tại sao có vẻ như lúc gần lúc xa thế. Ta cảm thấy, ngoài nhát kiếm chém Sở Ngự Thiên để cứu ngươi ra, nàng dường như chẳng có hứng thú với bất cứ điều gì cả. Lúc bao vây Sở Ngự Thiên, nàng không ra tay. Khi chúng ta bị vây công, nàng cũng không hề động thủ.
Nam Cung đạp lên Trường Sinh kinh văn và quang minh yên hà, nhanh như chớp lướt đi, lại đưa mắt nhìn về phía trước.
Lý Duy Nhất tỏ vẻ rất lo lắng nói:
- Trong cuộc vây đánh này, còn một người vẫn chưa xuất hiện.
Lúc này, trạng thái của hắn và Nam Cung đều tồi tệ đến cực điểm, bị thương nặng, chiến lực chẳng còn lại bao nhiêu.
Nam Cung nói:
- Là ai?
Lý Duy Nhất đáp:
- Một người đáng lẽ phải xuất hiện nhất, lại vẫn chưa hề lộ diện. Lạc Âm Cơ!
Nam Cung trầm ngâm, một lát sau mới lên tiếng:
- Ngươi nghĩ nàng có phải là Tử Khâm không?
Lý Duy Nhất lắc đầu nói:
- Không phải, ít nhất thì Lạc Âm Cơ từng giao đấu với ta tuyệt đối không phải nàng. Lại có kẻ dám đuổi theo, tốc độ nhanh thật... lát nữa ngươi hãy cõng ta một đoạn nhé...
- Được!
Lý Duy Nhất đứng yên tại chỗ chờ đợi, ngạo nghễ thẳng tắp, thả toàn bộ pháp khí và linh quang trong cơ thể ra, biến thành Lưu Ly Tịnh Hỏa bao phủ khu vực xung quanh.
Đệ nhất cường giả Yêu tộc tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là Xích Nguyên, hắn xé toạc không gian bay tới, đáp xuống một ngọn đồi nhỏ đầy bia đá di tích. Hắn nhìn Lý Duy Nhất ở phía dưới, cùng với nữ tử xinh đẹp đứng bên cạnh.