Xích Nguyên là con trai của Xích Loan, cháu của Phi Phượng, huyết mạch mạnh mẽ, giữ hình người, trên mi tâm có một ấn ký lông chim bằng lửa đỏ rực.
Hai mắt hắn như những viên hồng ngọc, hai tay chắp sau lưng, cười nói:
- Còn muốn hư trương thanh thế sao? Ta đã thấy hết trận giao phong lúc trước. Sở Ngự Thiên cũng chỉ là cái danh hão, rõ ràng biết ngươi bị thương nặng mà không dám đặt cược. Nếu hắn rút lui vào trong thành, liên thủ với đám Thệ Linh Hầu Tước kia thì hai người các ngươi có thể giết ra khỏi vòng vây mới là chuyện lạ. Còn về Văn Nhân Thính Hải, muốn làm chuyện lớn mà lại lo sợ gặp nguy hiểm, thấy lợi nhỏ đã dao động, định sẵn sẽ chẳng làm nên trò trống gì.
Lý Duy Nhất thông qua yêu khí nồng đậm trên người đối phương để đoán ra thân phận của hắn, bật cười nói:
- Theo ta thấy, lão Sở thông minh hơn ngươi nhiều. Hắn điều khiển đại quân Thệ Linh, cần gì phải lấy tính mạng của mình ra để cá cược? Lấy thế đè người, hơn hẳn dùng sức ép người. Ngược lại là ngươi, một thân một mình đuổi tới đây là để nộp mạng sao?
Xích Nguyên không mảy may để tâm:
- Liên tiếp giao chiến, mọi thủ đoạn của ngươi đã được tung ra hết. Thương thế nặng như vậy, ngươi đã là nỏ mạnh hết đà. Đi đường cũng cần nữ tử dìu, đã đến bước đường này rồi mà ngươi vẫn còn cứng miệng?
Nam Cung nhẹ nhàng lên tiếng:
- Bàn về cứng miệng thì ai sánh được với Loan tộc các ngươi chứ?
Lý Duy Nhất vui vẻ cười lớn nói:
- Có phong thái của cha hắn đấy! Nghe nói sau khi Xích Loan bị Vụ Thiên Tử chém đứt đầu, miệng vẫn còn cứng lắm.
Xích Nguyên lập tức nổi giận mắng:
- Ngươi làm càn!
Hai tròng mắt hắn ngập tràn ngọn lửa.
Hình bóng Xích Loan khổng lồ hiện ra quanh người hắn, sau đó ngưng tụ thành một trảo ấn khổng lồ, vượt qua khoảng cách mấy chục trượng đập xuống hai người Lý Duy Nhất.
Ánh mắt Lý Duy Nhất co rút lại, nhấc cánh tay lên, năm ngón tay tựa đóa sen đặt trước ngực.
Bảo tướng thần thánh, như Phật ban ân.
Lục Như Phần Nghiệp Thuật tầng năm ngưng tụ thành một Thi Y Ấn đánh ra.
Lưu Ly Tịnh Hỏa tràn ngập quanh Lý Duy Nhất hóa thành từng dòng suối lửa xoay chuyển chảy trên cánh tay hắn, sau đó hội tụ với Thi Y Ấn, bùng nổ sức mạnh khủng khiếp như thủ ấn của Phật Đà.
- Ầm!
Trảo ấn lập tức vỡ vụn.
Nhìn thấy Thi Y Ấn và Lưu Ly Thần Quang giáng xuống, đồng tử của Xích Nguyên đột ngột co rút lại, đâu ngờ Lý Duy Nhất còn có tuyệt học như vậy, chỉ đành vội vàng thả ra Trường Sinh kinh văn nghênh đón.
Bốp một tiếng, hắn bị Thi Y Ấn đánh miệng mũi chảy máu, bay ngược ra sau.
Lý Duy Nhất tung người đáp xuống đỉnh núi nơi Xích Nguyên vừa đứng lúc nãy, ném ra hai cỗ khôi lỗi Chiến Thi và hai cái ấn Tử Kim, hạ lệnh:
- Trấn sát hắn!
Pháp khí trong cơ thể Xích Nguyên hỗn loạn, lục phủ ngũ tạng bị tổn thương, vội liếc nhìn Lý Duy Nhất khí thế ngút trời hai món Vạn Tự Khí lấp lánh kia, nhớ lại kết cục của Hoắc Đình Dạ lúc nãy, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi. Xích Nguyên không chút suy nghĩ lập tức dang rộng đôi cánh, hóa thành một luồng ánh sáng đỏ bay vút đi.
Lý Duy Nhất thở phào nhẹ nhõm, một cơn đau đớn và suy yếu như núi lở sóng thần ập đến, lảo đảo ngã vào lòng Nam Cung vừa bước đến.
Hai cỗ khôi lỗi Chiến Thi chẳng khác nào xác chết, chỉ để làm đồ trang trí. Lý Duy Nhất dựa vào hung uy tích lũy từ trước mới có thể dọa Xích Nguyên rút lui.
Trong tình thế đại quân Thệ Linh sắp áp sát tới chân thành, dù biết Lý Duy Nhất đã là nỏ mạnh hết đà, Xích Nguyên cũng không dám tiếp tục liều mạng, không dám tự đẩy bản thân rơi vào trạng thái trọng thương.
Nỏ mạnh hết đà, rốt cuộc đến khi nào mới thực sự hết đà?
Chịu ảnh hưởng bởi sức mạnh của Tuế Nguyệt, Xuân Trạch là khu vực có không gian, thời gian bất thường lớn nhất trong Xuân Thành, được bao phủ bởi hàn vụ.
Hà vụ che khuất tầm nhìn, giấu đi vô vàn mối nguy hiểm tiềm ẩn.
Càng đi sâu vào trong, áp lực không gian càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Thập tuyền trong cơ thể Lý Duy Nhất tuôn trào pháp lực, vận hành xoay vòng liên tục. Điều tức kết thúc, hắn hơi khôi phục lại một chút, vết thương không còn đau đớn như trước nữa.
Hắn nói:
- Xích Nguyên lợi hại thật, hứng một đòn chí mạng của ta mà chỉ bị thương nhẹ. Chúng ta đã tiến vào khu vực không thời gian bất thường ở sâu trong Xuân Trạch rồi sao?
Nam Cung gật đầu:
- Ưm! Yên tâm đi, lấy tu vi của bọn họ không dám xông vào.
Lý Duy Nhất nói:
- Thả ta xuống đi, ngươi cũng bị thương rất nặng.
Nam Cung đáp:
- Không sao.
Mặt Nam Cung tái nhợt, bước nhanh về phía trước.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta cảm thấy một nam nhân mà bị nữ tử cõng như vậy thật sự rất xấu hổ.
Cuối cùng, dưới sự cương quyết của Lý Duy Nhất, nàng đành dừng bước.
Lý Duy Nhất đứng trên mặt đất, tò mò nhìn nàng hỏi:
- Tọa kỵ kia của ngươi đâu rồi?
Nam Cung chớp đôi mắt rớm lệ, hít sâu một hơi, lại gượng cười nói:
- Bị Tĩnh Trinh đánh chết rồi! Ít nhất ta vẫn còn sống. Lý Duy Nhất, cảm ơn ngươi, có thể đi được đến đây quả thật không dễ dàng chút nào. Ta sẽ luôn ghi nhớ những chuyện đã trải qua trong ngày hôm nay.
Lý Duy Nhất nói:
- Đổi thành tinh dược ngàn năm thì thiết thực hơn nói lời cảm ơn nhiều.
Lý Duy Nhất vừa nói vậy, vừa ngoái đầu nhìn lại. Cho dù đã vận pháp khí lên đôi mắt, hắn chỉ có thể nhìn thấy cảnh vật trong vòng một, hai dặm.
Thiên địa xa xôi hơn đều mờ mịt trong quang vụ.
Nam Cung nói:
- Tuế Nguyệt Cổ Tộc nhất định sẽ báo đáp.
Nam Cung nhìn chăm chú vào Lý Duy Nhất, chỉ cho rằng câu nói vừa rồi của hắn là đùa, người như hắn sao có thể thật sự mở miệng nhắc đến lợi ích chứ? Dùng lợi ích để đền đáp tình nghĩa, thật sự quá dung tục, nhất định sẽ khiến hắn phản cảm.
Lý Duy Nhất thấy nàng qua loa đáp lại như thế cũng đành cạn lời. Thời gian trong Minh Vực gấp mười lần so với thế giới bên ngoài, Tuế Nguyệt Cổ Tộc chắc chắn đã thu hoạch không ít tinh dược ngàn năm.
Quả thật không còn mặt mũi nào tiếp tục đòi hỏi nữa, hắn đành nói:
- Chúng ta phải nhanh chóng rời đi, nhỡ có cường địch nào mạo hiểm truy sát vào Xuân Trạch, e rằng sẽ khó đối phó hơn.
Nam Cung đi ở phía trước, men theo bờ hồ tiến sâu hơn vào Xuân Trạch.
- Hai vạn năm trước, Xuân Trạch chính là nơi tọa lạc của cung đình Cổ Quốc. Một trận chiến diệt quốc bị lịch sử lãng quên đã chôn vùi vô số cường giả dưới lòng đất nơi này. Tuy nhiên, trong đống phế tích vẫn còn sót lại nhiều tàn trận cổ xưa, ngươi phải theo sát ta, tuyệt đối đừng đi chệch bước, nguy hiểm lắm đấy.
Lý Duy Nhất lẳng lặng nghe nàng kể, đồng thời quan sát xung quanh, dù biết chắc Tuế Nguyệt đang ở ngay phía trước nhưng sương mù bao phủ dày đặc khiến hắn hoàn toàn không thể nhìn thấy gì.
Cách đó không xa, một vết nứt mặt đất rộng mười mấy trượng kéo dài đến tận sâu trong quang vụ.
Không gian phía trên vết nứt ở trong tình trạng vỡ vụn, không thể tự phục hồi, từng vết rạn nứt lan tỏa ra khí tức nguy hiểm khiến người ta kinh hãi.
Nam Cung cũng đưa mắt nhìn qua, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Sự nguy hiểm của không gian không phải là thứ đáng sợ nhất ở đây. Sức mạnh của thời gian mới là thứ vô hình vô ảnh, nếu đi vào một số khu vực chưa biết, rất có khả năng chỉ đi được ba, năm bước là bạc trắng đầu, cạn kiệt thọ nguyên mà chết.