Lý Duy Nhất hỏi:
- Trước đây Sở Ngự Thiên làm cách nào đi sâu vào Xuân Trạch, đánh rơi Tuế Nguyệt Thạch?
Nam Cung giải thích:
- Hắn không hề đi sâu vào Xuân Trạch, mà là đi đến mặt bên kia của Tuế Nguyệt, sử dụng Vạn Tự Khí để đánh rơi Tuế Nguyệt Thạch.
Nàng nói tiếp:
- Xuân Trạch, chính là nơi sinh trưởng của Đại Xuân trước kia, nằm ở phía nam Tuế Nguyệt. Nơi chúng ta sắp đến chính là vị trí Đại Xuân từng mọc.
Tiên Thụ Đại Xuân đã bị Vũ Gia nuốt chửng toàn bộ, ngay cả rễ cũng bị nhổ tận gốc, tạo thành một vực thẳm khổng lồ.
Vài canh giờ sau, Lý Duy Nhất cảm giác như đã đi được ít nhất năm trăm dặm nhưng vẫn chưa đến nơi của Tuế Nguyệt. Nghĩ đến việc đây là vùng không gian bất thường, hắn tạm thời nén sự tò mò trong lòng, không mở miệng hỏi nữa.
Nam Cung rốt cuộc cũng dừng chân, ngẩng đầu nhìn về phía trước, sau đó liền thả Quang Minh Tuyền Nhãn từ Tổ Điền ra.
Dưới sự soi sáng của Quang Minh Tuyền Nhãn, mây mù tản đi, trên mặt đất hiện ra nhiều trận văn cổ xưa.
Cách đó mấy trượng là vách đá dựng đứng nối thẳng xuống.
Dưới vách đá tối đen như mực, sâu không thấy đáy.
Nam Cung nhìn lại phía sau dặn dò:
- Vực thẳm này là tàn dư sau khi rễ của Đại Xuân bị nhổ tận gốc, bên trong vẫn còn lưu lại năng lượng không thời gian đáng sợ. Ngươi theo sát ta, nhất định phải được Quang Minh Tuyền Nhãn bao phủ mới có thể chống lại được.
Lý Duy Nhất mang theo Đạo Tổ Thái Cực Ngư nên cũng không đến nỗi sợ hãi như vậy, nhưng vẫn tiến lên một bước. Tiếp đó, hai người họ xuyên qua màn sáng trận pháp rộng vài trượng, nhảy xuống đáy Xuân Uyên.
Lý Duy Nhất cảm nhận được dao động không gian hỗn loạn, rất giống với dao động mỗi khi kích hoạt quan bào Châu Mục.
Bàn chân chạm đất, bốn bề mờ tối.
Chỉ có một hướng duy nhất phát ra ánh sáng, là một màn chắn ánh sáng bất quy tắc cao tới sáu, bảy trượng, lại giống như một bức ngọc bích màu trắng phát sáng.
Lý Duy Nhất không còn là một võ tu cảnh giới thấp kém không hiểu biết gì, hắn có thể cảm nhận được màn chắn ánh sáng đó chính là bức tường thế giới nội sinh của một võ tu cảnh giới cao nào đó.
Nam Cung bước đến dưới bức tường màn chắn ánh sáng, vươn một bàn tay ra, thả ra niệm lực.
Giây lát sau.
Sau bức tường màn chắn ánh sáng, một nam tử trung niên khoảng bốn, năm mươi tuổi xuất hiện.
Nam Cung Ngạo là Đại Trường Sinh tu vi thất trọng, đã ngoài ba trăm tuổi, đầu đội tử ngọc quan, để râu dài. Hắn cẩn thận lắng nghe Nam Cung bẩm báo, sắc mặt ngày càng trở nên nghiêm trọng.
Nam Cung Ngạo chợt phát hiện ra Lý Duy Nhất đang đứng phía sau Nam Cung vài trượng, ánh mắt trở nên sắc bén, cất giọng khàn tức giận:
- Sao ngươi lại dẫn theo một người ngoài đến đây? Nơi này là bí mật lớn nhất của Tuế Nguyệt Cổ Tộc!
Nam Cung vội vã giải thích:
- Chúng ta bị truy đuổi vây chặn, trải qua ngàn vạn hiểm nguy mới có thể quay về Xuân Thành. Hắn vì ta mà bị thương nặng, sao ta có thể bỏ mặc hắn ở ngoài, đẩy hắn vào chỗ nguy hiểm được chứ? Thiếu Dương Vệ cũng biết chuyện về Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Nam Cung Ngạo tức điên lên:
- Bí mật dưới đáy Xuân Uyên này tuyệt đối không thể để người ngoài biết. Giết hắn đi, nhất định phải bịt miệng, là chính ngươi đã hại chết hắn.
Nam Cung lắc đầu không hiểu:
- Tại sao? Thất thúc công, không giấu được nữa rồi, đại quân Thệ Linh đã đến ngoài thành, việc chúng tìm đến Xuân Uyên chỉ là vấn đề thời gian.
Nam Cung Ngạo lạnh lùng nói:
- Ngươi không ra tay, ta sẽ đích thân ra giết hắn.
Lý Duy Nhất bước nhanh lên phía trước, nhìn thẳng vào người đàn ông trung niên sau bức tường màn chắn ánh sáng, giọng lạnh lùng:
- Ta thật không ngờ Tuế Nguyệt Cổ Tộc các ngươi lại lấy oán trả ơn như vậy. Nếu không nhờ chúng ta liều mình tắm máu chiến đấu đến đây báo tin, e rằng giờ này các ngươi vẫn không hay biết gì! Rõ ràng đang ở Xuân Thành lại trốn dưới vực sâu, không dám bước ra một bước, để nữ tử như Nam Cung một thân một mình bôn ba khắp nơi vì các ngươi, mặt dày nhỉ?
Nam Cung Ngạo vừa giận vừa tức:
- Nàng chỉ là một tiểu nha đầu, ít trải đời, làm sao biết được lòng người hiểm ác? Không giết ngươi cũng được, nhưng khoảng thời gian sắp tới, ngươi phải ngoan ngoãn ở lại trong thế giới Tổ Điền của Nữ Hoàng, chờ đến khi mọi chuyện lắng xuống mới thả ngươi đi.
Thế giới sau bức tường màn chắn ánh sáng này chính là Tổ Điền của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.
Đây cũng là lý do tại sao Nam Cung nói bọn họ không ở Xuân Thành.
Họ ở một chiều không gian khác.
Nam Cung nhìn Lý Duy Nhất với ánh mắt cầu xin:
- Ngươi hãy tạm đồng ý đi!
Nàng thực sự lo lắng Nam Cung Ngạo sẽ ra tay giết Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất lên tiếng:
- Nam Cung, ngươi bị hắn lừa rồi! Hắn nói như vậy chẳng qua chỉ để ổn định ngươi thôi. Nếu ta bị giam trong thế giới Tổ Điền của Nữ Hoàng, dù sau này mọi chuyện chấm dứt, để bảo vệ bí mật, bọn họ nhất định cũng sẽ dùng cách nào đó khiến ta chết bất đắc kỳ tử, chẳng hạn như tự sát, hoặc là tẩu hỏa nhập ma trong lúc luyện công. Đúng không, Thất thúc công?
Ánh mắt Nam Cung Ngạo lạnh lẽo âm u, không nói một lời, chuẩn bị bước qua bức màn chắn ánh sáng.
Lý Duy Nhất chẳng hề sợ hãi:
- Lão nhân gia sống bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn chưa nhìn rõ thời thế, Tuế Nguyệt Cổ Tộc của ngươi sắp bị diệt tộc đến nơi rồi.
Nam Cung Ngạo quát:
- Tiểu tử, ngươi bớt nói lời giật gân dọa người đi. Chỉ cần phá hủy tế đàn bên trong khu vực Khô Vinh, cho dù Ngu Bá Tiên đích thân đến cũng đừng hòng xông vào được.
Lý Duy Nhất đáp trả:
- Thứ mà Ma Quốc đang đợi chính là các ngươi xuất hiện. Ngươi có tin là đại quân Ma Quốc đã dàn trận mai phục ở một nơi nào đó trong Thánh Đường Sinh Cảnh rồi không? Các ngươi xuất hiện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chẳng khác nào không đánh đã khai, đại quân bên kia sẽ lập tức xuất phát. Toàn bộ tộc nhân của các ngươi ở Thánh Đường Sinh Cảnh sẽ bị bắt giữ, nền móng của Cổ Tộc sẽ bị hủy hoại chỉ trong chớp mắt. Đến lúc đó, tộc trưởng của các ngươi lẽ nào còn không ngoan ngoãn giao ra cách ra vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc?
Nam Cung Ngạo khẳng định chắc nịch:
- Không thể nào! Các cao tầng Nhân tộc tuyệt đối sẽ không cho phép Ma Quốc làm ra những chuyện như vậy. Bọn họ dám dễ dàng tấn công một Sinh Cảnh cỡ vừa lớn của Nhân tộc sao?
Lý Duy Nhất nói:
- Nếu không có bằng chứng xác thực chứng minh các ngươi có thể ra vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Ma Quốc đương nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ, mạo hiểm đối địch với toàn thiên hạ. Nhưng chỉ cần có bằng chứng rõ ràng, lợi ích khổng lồ bày ra trước mắt, tại sao chúng không dám? Các cao tầng Nhân tộc mà người nói là Thánh Triều ư? Kiếm Đạo Hoàng Đình ư? Độ Ách Quan ư? E rằng bọn họ cũng muốn chia một chén canh.
- Ngoài ra, mối đe dọa lớn hơn chính là Vong Giả U Cảnh. Nếu Ma Quốc đã dàn quân ở biên giới Thánh Đường Sinh Cảnh, chẳng lẽ Vong Giả U Cảnh sẽ không có động tĩnh gì sao?
- Thất thúc công, các ngươi đang rơi vào tình cảnh nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc, sinh tử vinh nhục của vạn ngàn tộc nhân đang bày ra trước mắt, hãy nhanh chóng nghĩ cách tự cứu mình đi. Nếu Ngu Bá Tiên thực sự không còn sống được bao lâu nữa, hắn có thể làm bất cứ chuyện gì đấy.
Ngọc Dao Tử ngồi tĩnh tọa trong Không Gian Huyết Nê, mỉm cười.
Sắc mặt Nam Cung đã trắng bệch, hối thúc:
- Thất thúc công, người mau bẩm báo với tộc trưởng rồi phái người đi thăm dò biên giới Thánh Đường Sinh Cảnh đi. Việc tế tự của Ma Quốc ở biên giới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc cũng không thể chậm trễ, phải lập tức nghĩ cách đối phó.