Tổ Điền đã diễn hóa thành một tiểu thế giới, vĩnh hằng bất diệt, thật khó có thể tưởng tượng cảnh giới tu vi của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng lúc còn sống cao thâm đến mức nào.
Ba ngày trước, thông qua Không Gian Truyền Tống Trận của Tuế Nguyệt Giới, Lý Duy Nhất đã thực hiện một chuyến đi đến Thánh Đường Sinh Cảnh của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Tất nhiên, người trực tiếp nói chuyện với tộc trưởng Cổ Tộc chính là Ngọc Dao Tử.
Lý Duy Nhất tìm cơ hội để đưa Ngọc Dao Tử ra khỏi Đạo Tổ Thái Cực Ngư, rồi giả vờ nàng từ bên ngoài vội vã trở về Thánh Đường Sinh Cảnh không phải là một chuyện quá khó khăn. Chẳng qua là lúc đó Lý Duy Nhất buộc phải giở trò giả thần giả quỷ để che đậy chân tướng sự việc.
Sau khi nhìn thấy Lý Duy Nhất, thái độ của Nam Cung Ngạo hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ hung hăng đòi đánh đòi giết ba ngày trước, tựa như biến thành một người khác, vội vàng bước xuống bậc thềm nghênh đón, tươi cười nói:
- Vừa nhìn sắc mặt của Duy Nhất, ta liền biết ngươi đã lành vết thương, cả người tỏa ra sinh khí dồi dào, những võ tu Trường Sinh cảnh thế hệ trẻ chắc hẳn đều phải sống dưới ánh hào quang của ngươi. Tiểu Vũ, mau đi chuẩn bị rượu thịt, hái thêm linh quả. Duy Nhất vừa mới ốm dậy, nhất định phải bồi bổ thật tốt.
Tọa độ không gian của Không Gian Truyền Tống Trận kết nối với Tuế Nguyệt Giới, là do tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc vô tình tìm thấy trong một món bí bảo trăm năm trước.
Thế nhưng, nó chỉ có thể dùng để truyền tống những tu giả dưới cấp Siêu Nhiên.
Dựa theo sự phân tích của tộc trưởng, nguyên nhân rất có thể là vì bức tường thế giới của Tổ Điền Nữ Hoàng không thể chịu đựng được sức mạnh của Siêu Nhiên, do đó đã chặn đứng họ ở bên ngoài.
Người điều hành đại cục ở Tuế Nguyệt Giới chính là vài vị trưởng lão Trường Sinh cảnh thất trọng.
Vào lúc này, những vị trưởng lão đó đều đã ẩn giấu thân phận và khí tức, vội vã chạy đến biên giới giữa Xuân Trạch và Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Rượu thịt được dọn lên, các loại linh quả cũng được bày biện đầy đủ.
Lý Duy Nhất và Nam Cung Ngạo cùng ngồi ngang hàng với nhau, sau đó, hắn thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ra. Bảy gia hỏa này rất phàm ăn, thoáng chốc đã ngấu nghiến hết sạch linh quả.
Lý Duy Nhất vội nói:
- Bảy con này bình thường đi theo Đại cung chủ, toàn ăn tinh dược ngàn năm. Lúc trước hộ tống Nam Cung trở về, chúng bị thương trong lúc chiến đấu, có vẻ vẫn chưa hoàn toàn bình phục, làm Thất trưởng lão chê cười rồi!
Nam Cung Ngạo ngầm hiểu ý, vội vàng căn dặn đệ tử đi chuẩn bị tinh dược ngàn năm.
Nam Cung Ngạo là một người biết co biết duỗi, hắn nhấc bầu rượu lên, rót đầy một ly cho Lý Duy Nhất, sau đó chủ động nâng ly xin lỗi:
- Duy Nhất này, lão phu hơn ngươi tới mấy trăm tuổi, nên xin mạn phép gọi ngươi như vậy. Không biết có được chăng?
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào ly rượu, không tỏ rõ vui buồn, chỉ khẽ gật đầu.
Nam Cung Ngạo nói:
- Những di dân Cổ Quốc như chúng ta nắm giữ điển tịch cao thâm, lại bị các thế lực thù địch dòm ngó, áp chế, luôn phải cẩn trọng từng bước, đã quá quen với những âm mưu xảo quyệt.
- Ba ngày trước, khi thấy ngươi và Nam Cung xuất hiện cùng nhau, lão phu thực sự lo sợ ngươi mang ý đồ xấu, lợi dụng nàng để đào móc bí mật của tộc ta. Thậm chí còn nghi ngờ việc ngươi liều mạng hộ tống nàng là có mưu đồ bất chính.
- Hiện tại hiểu lầm đã được tháo gỡ, lão phu thật lòng khâm phục nhân phẩm và tính cách của ngươi, chén rượu tạ lỗi này, lão phu xin kính trước.
Lý Duy Nhất đương nhiên không ngây thơ đến mức tin rằng chỉ nhờ vào nhân phẩm, tính cách gì đó, cộng thêm chút ân tình, mà có thể khiến một Đại Trường Sinh đỉnh phong hạ mình đến mức này. Suy cho cùng, vẫn là vì tu vi của Ngọc Dao Tử và Thiền Hải Quan Vụ đủ cao cường, lại thêm hắn có vẻ khá được Ngọc Dao Tử coi trọng.
Lý Duy Nhất vốn không phải là loại người hay kiêu căng ỷ thế, người khác đối xử với hắn ra sao, hắn sẽ đáp lại như vậy. Người ta kính hắn một thước, hắn có thể trả lại một trượng.
Dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của Nam Cung Ngạo, Lý Duy Nhất nở nụ cười, nâng ly đáp lễ:
- Thất trưởng lão khách sáo rồi, xin đừng làm ta tổn thọ, Duy Nhất chỉ là hạng hậu bối. Chỉ cần chúng ta giải thích rõ ràng ra, mọi chuyện coi như bỏ qua hết.
Nam Cung Ngạo cười lớn nói:
- Ha ha! Duy Nhất à, Đại cung chủ đã nói ngươi chính là truyền nhân Đạo Pháp của ngài ấy, có toàn quyền đại diện cho ngài ấy. Bối phận này của ngươi không thấp hơn ai. Đừng gọi ta là Thất trưởng lão nữa, cứ giống Tiểu Bạch kêu một tiếng Thất thúc công đi!
Lý Duy Nhất ngạc nhiên:
- Cái gì?
Lý Duy Nhất sững sờ, chỉ cảm thấy có gì đó ngược đời.
Nam Cung Ngạo hạ thấp giọng, nói tiếp:
- Sau trận chiến Thành Lăng Tiêu, nhiều người đều biết pháp tu luyện thật sự của Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ đều là nhất mạch đơn truyền. Thân phận truyền nhân Đạo Pháp ghê gớm biết bao? Đệ tử và học trò là hoàn toàn không thể so sánh. Nếu đám lão nhân đó dám đụng đến ngươi thì chẳng khác nào sát hại nhi tử ruột của Đại cung chủ, chắc chắn sẽ là một trận chiến không chết không ngừng.
Nhi tử ruột á?
Lý Duy Nhất phút chốc chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, chợt nghĩ đến cảnh tượng sau này nếu có cơ hội gặp lại Thiền Hải Quan Vụ, đến lúc đó ba người đối chất với nhau, chắc chắn sẽ là một câu chuyện cực kỳ thú vị đây.
Hai đệ tử trẻ tuổi cảnh giới Đạo Chủng của Tuế Nguyệt Cổ Tộc dâng lên bảy cây tinh dược ngàn năm.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng lập tức lao tới, trực tiếp tranh giành đánh nhau.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Kết quả bàn bạc giữa Đại cung chủ và tộc trưởng ra sao rồi?
Vẻ mặt Nam Cung Ngạo nghiêm túc, trầm ngâm nói:
- Ở cấp độ của họ, đương nhiên là phải định đoạt những phương hướng vĩ mô và lợi ích to lớn. Đối với chúng ta hiện tại, điều quan trọng nhất là phải kéo dài thời gian, làm sao để quân đội Thệ Linh trong Xuân Thành đến vực Xuân Uyên càng muộn càng tốt. Nếu có thể, càng phải nghĩ cách phá hủy tế đàn của Ma Quốc mà không để lộ thực lực.
- Ở phía Thánh Đường Sinh Cảnh, cũng cần thời gian để liên tục di dời thế hệ trẻ vào trong Tuế Nguyệt Giới, cần thời gian để bố trí phòng thủ nữa.
- Mặc dù Đại cung chủ đã hứa sẽ có cách ngăn chặn tất cả những chuyện này, nhưng chúng ta vẫn phải chuẩn bị cho tình huống tồi tệ nhất.
Lý Duy Nhất gật đầu:
- Các vị cần bao nhiêu thời gian?
Nam Cung Ngạo đáp:
- Ít nhất là một tháng.
Lý Duy Nhất nói:
- Một tháng bên ngoài, ở trong Minh Vực chính là một năm! Muốn đấu với quân đội Thệ Linh và cường giả Ma Quốc suốt một năm trời ở Xuân Thành mà không được làm lộ thực lực của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, quả là một việc không hề dễ dàng.
Nam Cung Ngạo đề nghị:
- Vẫn còn một cách, đó là sử dụng Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh để đưa người từ khu vực Khô Vinh vào trong Cổ Quốc.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lấy lý do gì? Làm sao để che đậy chân tướng?
Nam Cung Ngạo đáp lời:
- Sự thật rồi cũng sẽ bị phơi bày, có thể kéo dài thêm được một tháng đã là thành công rồi. Chúng ta rất có lòng tin vào Đại cung chủ.