Bách Cảnh Sinh Vực (1)

Lý Duy Nhất thầm nghĩ phải nhân cơ hội này nuôi cả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đạt tới tam trọng:

- Thực ra, nếu quý tộc chịu ban thưởng cho ta đủ số tinh dược ngàn năm thượng phẩm, ta sẵn lòng xả thân, làm một dũng phu vì phần thưởng lớn.

Hơn nữa, cơ hội được thỏa sức chém giết Thệ Linh và thu thập tài nguyên như vậy quả thực khó có lần thứ hai.

Nam Cung Ngạo biết rõ mục đích Lý Duy Nhất xin tinh dược ngàn năm là để nuôi bảy con kỳ trùng kia, đôi mắt sáng rực lên hỏi:

- Ngươi nói xem, liệu có khả năng đưa một đội quân hung trùng vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc không?

Lý Duy Nhất rất là động lòng, hỏi:

- Thời gian có kịp không?

Nam Cung Ngạo đáp:

- Sinh Cảnh gần Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc nhất là Vũ Lâm Sinh Cảnh. Xua quân hung trùng từ Vũ Lâm Sinh Cảnh có lẽ vẫn kịp. Nhưng ít nhất cũng phải chờ nửa tháng nữa, ở Minh Vực tức là nửa năm. Dù sao thì cũng đáng để thử một lần.

Tiếng bước chân vang lên, Nam Cung xuất hiện ở trước cửa.

Nam Cung Ngạo mỉm cười nói:

- Lão phu đi sắp xếp trước đây! Tiểu Bạch, ngươi phải cảm tạ ân nhân cứu mạng của mình cho tử tế vào đấy.

Nam Cung Ngạo mỉm cười cáo từ, rảo bước rời đi.

Tuế Nguyệt Giới không bị bao phủ bởi Minh Linh Khí.

Với vết thương nghiêm trọng mà Nam Cung phải gánh chịu, hoàn toàn không thể nào chữa khỏi trong vòng ba ngày.

Nhưng chỉ liếc nhìn qua một cái, Lý Duy Nhất nhận ra thương thế của Nam Cung đã hoàn toàn bình phục, trong lòng hắn nảy sinh một số suy đoán. Có khả năng cao bên trong Tuế Nguyệt Giới còn lưu giữ lại một khu vực thời gian bất thường giống như Minh Vực, do Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để lại.

Thời gian vô giá.

Thời xa xưa, Tuế Nguyệt Quốc nắm giữ sức mạnh của thời gian, sự tồn tại song song của Đại Xuân và Minh Linh chắc chắn đã phá vỡ thế cân bằng quyền lực ở khu vực phía nam Doanh Châu, sao có thể không chuốc lấy họa diệt vong cho được?

Nam Cung mặc váy trắng tinh khôi, chất liệu tựa như giao tiêu, làn da tựa bạch ngọc tỏa ra thứ ánh sáng trong trẻo rực rỡ, cây trâm ngọc bích cài trên mái tóc thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ. Dáng người nàng cao hơn Thanh Tử Khâm chừng nửa cái đầu, đôi chân thon dài.

Ba ngày trước, lúc bị thương nặng, cả thể xác lẫn tâm hồn nàng đều bộc lộ vẻ yếu đuối, giờ đây, ánh mắt nàng trầm lắng ẩn giấu đi vẻ chân chất, thay vào đó là sự bí ẩn và khí chất mạnh mẽ.

Nam Cung ngồi đối diện Lý Duy Nhất, cách một khoảng khá xa. Nàng cứ nhìn chằm chằm hắn, chẳng biết mở lời thế nào, im lặng một lúc lâu.

Thực chất, hai người họ vẫn còn khá xa lạ, chưa thực sự thấu hiểu lẫn nhau.

Lý Duy Nhất chủ động phá vỡ bầu không khí ngại ngùng, cười nói:

- Với trạng thái hiện tại của Kiêu Vệ, nếu đánh tay đôi, liệu có đủ thực lực đối phó với Tĩnh Trinh không?

Nam Cung cau đôi chân mày thanh tú như liễu, suy nghĩ rồi đáp:

- Quang Minh Tuyền Nhãn và chú pháp vẫn có tác dụng áp chế nhất định đối với Thái Hư Tộc. Tất nhiên là đối phó được, nhưng việc phân định thắng thua thì khó mà nói trước được, môi trường, pháp khí, trí tuệ chiến đấu và trạng thái tâm lý đều là những yếu tố then chốt.

- Lý Duy Nhất, qua lần mạo hiểm sinh tử này, ta cuối cùng cũng nhận ra điểm yếu trong tâm lý của bản thân.

- Trong thời khắc sinh tử, dưới vô vàn áp lực và các yếu tố khác, ta cũng sẽ hoảng sợ, sẽ đánh mất khả năng phán đoán lý trí, sẽ bị nỗi sợ hãi chi phối. Ta cứ ngỡ mình có ý chí sắt đá, tài trí hơn người, xem ra ta đã đánh giá bản thân quá cao!

Lý Duy Nhất hiểu rằng nàng đang tự hoài nghi bản thân, liền giải thích:

- Thể trạng của một người chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tinh thần của người đó. Khi cơ thể suy yếu, ý chí không thể nào mạnh mẽ được.

Nam Cung hỏi lại:

- Ý ngươi là ta bị như vậy là do vết thương nặng ư? Nhưng dù bị thương nghiêm trọng, ngươi vẫn có thể đối phó với những cường giả cấp bậc như Sở Ngự Thiên và Xích Nguyên.

Lý Duy Nhất không biết phải trả lời nàng thế nào, bèn hỏi ngược lại:

- Ngươi không cảm thấy bản thân mình đã trưởng thành hơn sao?

Trong đôi mắt của Nam Cung cuối cùng cũng hiện lên ý cười làm say đắm lòng người:

- Đúng vậy, sau lần trải nghiệm này, nếu đối mặt với những khó khăn tương tự trong tương lai, ta sẽ bình tĩnh hơn. Liệu đây có phải là ý nghĩa của việc rèn luyện sinh tử không? Chỉ khi đối mặt với nguy hiểm và áp lực khổng lồ, ta mới thực sự nhận ra điểm yếu của bản thân, từ đó mà trưởng thành hơn.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Uống rượu không?

Nàng khẽ gật đầu:

- Có thể uống một chút.

Lý Duy Nhất nâng ly lên nói:

- Ly này, chúng ta cạn vì sự trưởng thành.

- Được!

Nam Cung dùng cả hai tay nâng ly, một hơi uống cạn.

Sau khi đặt ly rượu xuống, Lý Duy Nhất tò mò hỏi:

- Rốt cuộc thì Kiêu Vệ tên là gì vậy? Ta nghĩ, với tình nghĩa chiến hữu vào sinh ra tử của chúng ta, chắc hẳn ta sẽ được cho biết chứ nhỉ?

Nam Cung ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng nhẹ nhàng đáp:

- Tên của ta khó nghe lắm, ngươi cứ gọi ta là Nam Cung, hoặc là Tiểu Bạch cũng được, đừng gọi Kiêu Vệ nữa. Sau khi rèn luyện ở Tuế Nguyệt Khư kết thúc, chức danh Kiêu Vệ của ta sẽ phải nhường lại cho người giỏi hơn.

Lý Duy Nhất càng tò mò hơn:

- Tên do cha mẹ đặt dù hay hoặc dở cũng đâu phải lỗi của ngươi. Rốt cuộc ngươi tên gì?

Nam Cung đón nhận ánh mắt của hắn, rồi lại lảng tránh đi chỗ khác:

- Nam Cung Bạch Thái.

Không gian chìm vào tĩnh lặng một lúc lâu.

Lý Duy Nhất nói:

- Thôi vẫn nên gọi là Nam Cung đi!

Lý Duy Nhất nhấc đũa, gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng, cuối cùng vẫn không nhịn được thốt lên:

- Rốt cuộc thì cha ngươi nghĩ cái gì vậy? Đệ nhất mỹ nhân của Thánh Đường Sinh Cảnh mà lại đặt cho một cái tên như vậy sao? Ngươi chưa từng nghĩ đến chuyện đổi tên à?

Nam Cung đáp:

- Cha ta qua đời rồi!

Lý Duy Nhất hiểu lý do tại sao nàng không muốn đổi tên, hắn nâng ly lên nói:

- Tên của ta cũng khá là kỳ cục, ly này, chúng ta cùng cạn vì những cái tên.

Nam Cung nâng ly uống cạn một lần nữa, sau đó rót đầy ly thứ ba:

- Dù sao đi chăng nữa, Thất thúc công ngày hôm đó thật sự đã động sát tâm, ta nhất định phải tạ lỗi.

Lý Duy Nhất giơ cao ly rượu:

- Vậy ly này, chúng ta kính Thất thúc công nhé?

Nam Cung bị hắn chọc cười, rất sợ hắn hất rượu trong ly xuống đất thành đường thẳng tắp, nàng đánh mất đi vẻ e lệ và đoan trang:

- Ngươi có thể nghiêm túc một chút được không, Thất thúc công vẫn còn sống sờ sờ ra đó đấy! Nâng ly vì biến can qua thành ngọc bạch, nâng ly vì Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Lăng Tiêu Cung kết thành liên minh, nâng ly vì chúng ta đã trở thành bằng hữu có thể phó thác sinh tử cho nhau.

Sau ba ly rượu, bầu không khí ngượng ngùng tan biến, khoảng cách được kéo gần hơn nhiều, hai người bắt đầu thảo luận kế hoạch hành động tiếp theo.

Lý Duy Nhất đột nhiên hỏi:

- Bao lâu nữa thì ngươi có thể phá tứ trọng?

Có Không Gian Truyền Tống Trận trong Tuế Nguyệt Giới, không sợ bị giảm thọ nhiều, sao Nam Cung có thể không phá tứ trọng chứ?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters