Đại Nội Thị Vệ canh giữ cung môn bước nhanh tới, nói:
- Hai vị tiền bối xin chờ một chút, vãn bối cũng không rõ Thánh Thiên Tử có đang bế quan hay không, phải bẩm báo lên trên trước.
Hai danh thiếp và đế dược rất nhanh đã được dâng lên trước mặt Nội Tướng Tả Thiên Thanh.
Trong thiên điện màu xanh, Tả Thiên Thanh ngồi phía sau bức màn, đang cầm bút phê duyệt tấu chương. Hắn đã sớm cảm ứng được tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Liễu Điền Thần vào thành, cũng biết được bọn họ lúc này đang đứng bên ngoài cung môn.
Hắn mở bảo hạp ra, thản nhiên nhìn thoáng qua:
- Mang trả lại đi, chuyện bọn họ cầu xin, Thánh Kinh không giúp được.
Một lão nhân mặc Giao Bào đứng trong điện cười nhạt:
- Tuế Nguyệt Cổ Tộc có thể ở lại Thánh Đường Sinh Cảnh bảo toàn mạng sống le lói đã là được hưởng lợi từ quy tắc cạnh tranh của Nhân tộc. Quy tắc không cho phép tấn công Sinh Cảnh Nhân tộc đang thái bình, tạo ra chiến loạn và sát lục. Còn đối ngoại, một phương gặp nạn, trăm cảnh giúp đỡ.
- Không có lực lượng đủ mạnh mẽ, lại muốn độc chiếm Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Hiện tại, đại quân Ma Quốc áp sát biên giới, mới nghĩ đến chuyện để Thánh Thiên Tử chủ trì công đạo. Trên thế gian này làm gì có nhiều công đạo như vậy?
- Báo cho bọn họ, Thánh Thiên Tử đang bế quan.
Một giọng nói khác vang lên, hỏi:
- Dù sao cũng là hai vị Sinh Cảnh Chi Chủ, Liễu Điền Thần còn là Phó Tiêu Tôn của Động Khư Doanh, hay là Nội Tướng ra mặt tiếp kiến một lần?
Tả Thiên Thanh tiếp tục phê duyệt và đóng dấu đỏ, bận rộn chuyện của mình:
- Không tiếp kiến, dễ gây ra hiểu lầm cho bên ngoài. Đưa cho Động Khư Doanh một khoản tài nguyên để Liễu Điền Thần mang về. Tiếp theo Thánh Đường Sinh Cảnh sẽ biến thành chiến trường của Vong Giả U Cảnh và Ma Quốc. Chuyện của phía nam Bách Cảnh Sinh Vực, theo lý thuyết chúng ta không thể vượt ranh giới xen vào. Nhưng nếu thật sự bị Vong Giả U Cảnh tấn công cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, mau chóng lập ra một bản chiến lược đối phó.
Tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Liễu Điền Thần ở ngoài cung môn chờ nửa canh giờ, cuối cùng cũng chờ được hồi âm.
Ánh mắt Liễu Điền Thần nghiêm túc nhìn Túi Càn Khôn trong tay.
Đây là bị coi như ăn mày đuổi đi sao?
Tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc không nhận lấy bảo hạp, bảo Đại Nội Thị Vệ kia:
- Dược này tặng cho Nội Tướng!
Tặng dược, có lẽ Thánh Đường Sinh Cảnh và Tuế Nguyệt Cổ Tộc vẫn có thể nhận được một chút cứu trợ.
Không tặng, e là những cứu trợ này đều sẽ bị hủy bỏ.
Mười Thiên Tử và hai mươi tám Trữ Thiên Tử không phải phân bố đồng đều trong sinh linh phía nam Doanh Châu.
Trên thực tế, đại đa số Trữ Thiên Tử đều giữ chức vị cao ở trong Ma Quốc, Thánh Triều, Kiếm Đạo Hoàng Đình, Cổ Giáo.
Nội Tướng Tả Thiên Thanh chính là cường giả đứng thứ hai mươi sáu trong Trữ Thiên Tử. Sinh Cảnh Chi Chủ và Siêu Nhiên bình thường muốn gặp hắn một lần không phải chuyện dễ.
- Vù!
Một vệt sáng bạc xé gió bay đến, Ngọc Dao Tử xuất hiện trên quảng trường ngoài cung môn, ngón tay nhẹ nhàng nâng lên, nhất thời, ánh sáng lưu ly nở rộ trên bầu trời.
Nàng cất bước đi về phía trước, cất cao giọng:
- Hoàng Ngọc Dao của Lăng Tiêu Cung, bái kiến Thánh Thiên Tử.
Giọng nói ngân dài, vang vọng khắp Thánh Kinh, nhất thời làm kinh động nhiều lão quái vật đang bế quan ra ngoài.
Ti Lễ Giám.
Tả Thiên Thanh nhíu mày, buông cây bút trong tay xuống:
- Liễm Khí Thuật thật lợi hại, hoàn toàn che giấu cảm nhận của ta. Chỉ dựa vào thân thể và niệm lực đã ở trên ta sao?
Dị không gian ở sâu trong Đại Thánh Cung, một lão nhân mặc Cửu Long Tử Bào ngồi trên hòn đảo lơ lửng. Một bên khe hở không gian là Thiên Hỏa Thế Giới, một bên vết nứt không gian là đại dương màu đỏ máu.
Hắn lẩm bẩm một câu:
- Lăng Tiêu Cung vậy mà muốn xen vào.
Tả Thiên Thanh và một đám quan viên đi ra cung môn, đích thân nghênh đón, mời đám người Ngọc Dao Tử, tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc, Liễu Điền Thần vào Đại Thánh Cung, đi về phía chủ điện Thánh Tâm Điện.
Còn chưa đi vào đại điện, trong điện đã vang lên tiếng cười của Thánh Thiên Tử:
- Giấu khí vào thành, đột nhiên hiện thân. Hoàng Ngọc Dao, ngươi đây là muốn ra oai phủ đầu với lão phu sao? Niệm lực đã bước qua bước quan trọng nhất đó rồi nhỉ?
Đáy mắt Tả Thiên Thanh lóe lên sự kinh ngạc rồi biến mất, không ngờ trước đó Thánh Thiên Tử cũng không cảm ứng được nàng.
Đương nhiên là vì Thánh Thiên Tử ở trong dị không gian, không cố ý lưu tâm đến thiên cơ khí tượng của Thánh Kinh.
Tu vi niệm lực này quá mức kinh người.
Ngọc Dao Tử đi đầu bước vào trong điện, hành lễ với quang ảnh của lão nhân mặc Cửu Long Tử Bào đứng trước Thánh Tọa:
- Sao dám làm càn trước mặt Thánh Thiên Tử, chỉ sợ ngài không tiếp kiến, cho nên mới ra vẻ huyền bí thôi.
Thánh Thiên Tử nói:
- Đều ngồi xuống đi, đừng đứng nữa.
Ngọc Dao Tử ngồi ở vị trí thứ nhất bên trái trong điện, lần lượt về phía sau là tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Liễu Điền Thần.
Vị trí thứ nhất bên phải là Tả Thiên Thanh. Vị trí thứ hai là lão nhân mặc Giao Bào. Vị trí thứ ba là một nam tử trung niên râu rậm mặc áo giáp.
Những người còn lại đều đứng bên ngoài điện.
Ngọc Dao Tử đang vội, nói thẳng vào vấn đề:
- Dám hỏi Thánh Thiên Tử, nếu Vong Giả U Cảnh và Ma Quốc tấn công Thánh Đường Sinh Cảnh, Thánh Triều có triệu tập Bách Cảnh, xuất binh tương trợ Tuế Nguyệt Cổ Tộc không?
Đây chính là lý do Thánh Thiên Tử và Tả Thiên Thanh đều không gặp tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Liễu Điền Thần.
Theo quy tắc ngoài sáng của cao tầng, các Sinh Cảnh của Nhân tộc nhất định phải xuất binh tương trợ.
Nhưng khi thực sự tiến hành, lại không phải là chuyện dễ dàng.
Tả Thiên Thanh nói:
- Ma Quốc to gan dám tấn công Thánh Đường Sinh Cảnh, Thánh Triều và các Sinh Cảnh Chi Chủ tự nhiên sẽ lên án, cũng sẽ cung cấp sự che chở và quê nhà mới cho những người lánh nạn.
- Nếu hắc ám của Vong Giả U Cảnh ăn mòn tới, đương nhiên Thánh Triều sẽ phái binh, nhưng... khó khăn quá lớn. Quân đội Thánh Triều bắt buộc phải đi ngang qua biên giới Ma Quốc, Ma Quốc sẽ cho phép chúng ta đi qua sao? Ta không nói lời sáo rỗng với ba vị, đây đều là những sự thực khó giải quyết.
Nam tử trung niên mặc áo giáp ở vị trí thứ ba bên phải nói:
- Trừ khi Ma Quốc phát ra lời mời, mời Bách Cảnh cùng nhau tấn công Vong Giả U Cảnh.
Liễu Điền Thần lạnh lùng nói:
- Thánh Đường Sinh Cảnh là Sinh Cảnh cỡ vừa lớn, có mấy chục ức Nhân tộc. Đợi Ma Quốc tiêu diệt Tuế Nguyệt Cổ Tộc lại phát ra lời mời, có bao nhiêu người chết đi?
Tả Thiên Thanh nói:
- Liễu Phó Tiêu Tôn muốn cho chúng ta và Ma Quốc khai chiến à? Chúng ta nhất định sẽ gây áp lực với Ma Quốc, nhưng cũng chỉ có thể làm đến bước này.
Tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc hỏi:
- Tuyên ngôn Nhân tộc Bách Cảnh cùng sống chết chỉ là một tờ giấy lộn sao?
Tả Thiên Thanh nói:
- Là giấy lộn, hay là ràng buộc. Là quy củ, hay là chân lý. Sống đến độ tuổi này của các vị vẫn không hiểu rõ đạo lý trong đó sao? Không có tuyên ngôn này, Nhân tộc đã sớm biến mất trong nội loạn rồi.
Tthấy sắp cãi nhau, Thánh Thiên Tử mỉm cười hỏi:
- Hoàng Ngọc Dao, các ngươi đã đến Kiếm Đạo Hoàng Đình và Độ Ách Quan chưa? Độ Ách Quan cũng sức ảnh hưởng lớn ở vùng đó, nếu Quan Chủ chủ trì công đạo, Ngu Bá Tiên cũng phải suy nghĩ cẩn thận.
Ai cũng biết Độ Ách Quan không thể nào cứu Tuế Nguyệt Cổ Tộc, lời này rõ ràng là đánh trả.