Ngọc Dao Tử nói:
- Thánh Thiên Tử là người đứng đầu Nhân tộc phía nam Doanh Châu, chúng ta đương nhiên là đi bái phỏng ngài trước, xin ngài chủ trì công đạo. Chỉ cần ngài nói một câu, có mấy Sinh Cảnh Chi Chủ dám nói không?
Mọi người có mặt đều cảm thấy kỳ quái. Dường như Ngọc Dao Tử không giống với trước kia, tài ăn rất khéo léo.
Trước kia nàng cô lãnh tột cùng, giống như một thanh kiếm sắc bén.
Lão nhân mặc Giao Bào hỏi:
- Ngọc Dao đạo hữu định chủ trì công đạo sao? Muốn làm Thánh Nhân? Lăng Tiêu Cung đã không còn vị trí trong Lăng Tiêu Sinh Cảnh nhỉ? Bách tính bị ngươi gián tiếp hại chết không ít.
Ngọc Dao Tử đột nhiên đứng dậy, thân hình lão nhân mặc Giao Bào bất giác lùi ra sau, hai tay nắm chặt tay vịn.
Nàng đi đến giữa đại điện, nhìn về phía Thánh Thiên Tử:
- Ta muốn xây dựng lại Lăng Tiêu Cung ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, để phế tích hắc ám hai vạn năm một lần nữa biến thành lãnh thổ Nhân tộc, lớn mạnh thế lực Nhân tộc ta, hy vọng Thánh Thiên Tử ủng hộ.
Tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc cười khổ, nhưng cũng hết cách.
Trước khi đến Thánh Kinh, Ngọc Dao Tử đã cá cược với hắn, cược hắn ngay cả mặt Thánh Thiên Tử cũng không thấy được. Sự thật là, hắn thậm chí không thấy mặt Tả Thiên Thanh.
Ở đây cũng chỉ có Thánh Thiên Tử là vẫn duy trì sự bình tĩnh, không bị lời nói kinh người của Ngọc Dao Tử làm cho run sợ, mỉm cười hỏi:
- Vì sao ngươi cảm thấy Thánh Triều sẽ ủng hộ ngươi?
Ngọc Dao Tử nói:
- Trước tiên, nếu Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc một lần nữa hóa thành một Sinh Cảnh hùng mạnh, chính là cắm một cái đinh ở chỗ sâu của Vong Giả U Cảnh. Chúng ta có thể kiềm chế Động Khư Quỷ Thành, trở thành tiền tuyến Nhân tộc chống lại Vong Giả U Cảnh.
Thánh Thiên Tử nói:
- Có chút thú vị.
Ngọc Dao Tử lại nói:
- Tử kỳ của Ngu Bá Tiên sắp đến, đây là điềm báo Ma Quốc đại loạn. Ma Quốc vừa loạn, phía nam của toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực ắt hẳn là sinh linh lầm than, Vong Giả U Cảnh không thể nào nhân cơ hội cắn nuốt lãnh thổ Sinh Cảnh. Hồng Hoang Yêu Nguyên cũng rục rịch. Chỉ dựa vào Độ Ách Quan liệu có cản được không?
- Nếu Ma Quốc sụp đổ, khoảng cách Thánh Triều bị liên lụy còn bao xa?
- Lăng Tiêu Cung được thành lập, đủ đối kháng nhiều lực lượng của Vong Giả U Cảnh.
Vẻ mặt Tả Thiên Thanh lộ ra sự trầm tư, tiếp đó hỏi:
- Ngươi có thể ngăn cản được Ngu Bá Tiên giãy giụa trước khi chết không? Ngăn cản được Động Khư Quỷ Thành không?
Ngọc Dao Tử nói:
- Trong Ma Quốc có vô số phe phái, đấu đá một mất một còn. Ngay từ mấy trăm năm trước, huyết khí của Ngu Bá Tiên đã bắt đầu suy yếu, mỗi lần ra tay đều sẽ tiến gần đến cái chết hơn. Đối phó với bọn họ đâu phải chuyện khó?
- Về phần Động Khư Quỷ Thành, ta dựa vào khu vực Khô Vinh mà phòng thủ, dù Động Khư Quỷ Đế đích thân đến thì có thể làm gì ta? Hơn nữa, nó sẽ vì một phế tích rách nát mà động can qua sao? Chiếm được cũng bị tổn thất nặng nề, không chiếm được càng mất hết uy danh.
Tả Thiên Thanh hỏi:
- Nói cách khác, các ngươi thật sự có thể tự do ra vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc?
Ngọc Dao Tử nói:
- Hiện tại vẫn chưa không thể, Siêu Nhiên không vào được.
Lão nhân mặc Giao Bào cười nhạt hỏi:
- Nếu đã như vậy, nói gì đến chuyện trấn thủ?
Ngọc Dao Tử cũng cười lạnh một tiếng, tiếp đó giọng điệu cứng rắn nói:
- Đổi lại là trước kia, ta đương nhiên không dám có dã tâm như vậy. Nhưng Vụ Sư trở về rồi! Thánh Thiên Tử, tạo nghệ không gian của Vụ Sư có thể xếp hạng nhất phía nam Doanh Châu không?
Lời này vừa nói ra, ba cao thủ Thánh Triều đều im lặng, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ chuyện Lăng Tiêu Cung được thành lập ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc sẽ gây ra những ảnh hưởng gì tiếp theo.
Thánh Thiên Tử khẽ gật đầu:
- Nếu Thiền Hải Quan Vụ trở lại cảnh giới Đế Niệm Sư, cục diện Nhân tộc phía nam toàn bộ Doanh Châu đều sẽ có sự thay đổi cực lớn. Lấy cường độ hiện tại của khu vực Khô Vinh, dựa vào tạo nghệ không gian của nàng, có lẽ thật sự có thể vượt qua, đồng thời thiết lập Truyền Tống Trận ở bên trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Cái tên Thiền Hải Quan Vụ vừa nói ra tựa như Định Hải Thần Châm, còn hữu dụng hơn Ngọc Dao Tử nói mười câu.
Đó là địa vị và quyền lên tiếng được giết ra qua một trận chiến ở Thành Lăng Tiêu sau khi biến mất ngàn năm.
Thánh Thiên Tử nhìn Tả Thiên Thanh một cái.
Tả Thiên Thanh hỏi:
- Đã nói xong lợi và hại, hiện tại nên bàn đến lợi ích rồi chứ?
Tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Liễu Điền Thần đều thầm thở phào nhẹ nhõm, biết Thánh Triều sẽ dốc toàn lực ủng hộ bọn họ. Việc phân chia lợi ích tiếp theo lại là một trận chiến cam go khác.
Chỗ tránh nạn của Thiếu Dương Ti nằm trong một khu Vạn Táng ở phía đông của Xuân Trạch. Ở vòng ngoài có trận pháp ẩn nấp và trận pháp phòng ngự do Thánh Linh Niệm Sư cấp bậc trưởng lão của Tuế Nguyệt Cổ Tộc bố trí.
Giấu ở vô hình, lại vững như thành đồng.
Nói là chỗ tránh nạn, thực chất chiếm diện tích trăm mẫu, xây dựng động phủ khảm vào bên trong lòng núi, lầu các kết thành hàng, càng có cả một sân luyện võ cỡ lớn. Trăm năm qua, vô số đệ tử trẻ tuổi của Tuế Nguyệt Cổ Tộc đã tu hành tại đây.
Trăm năm ở bên ngoài, bên trong Minh Vực chính là một ngàn năm.
Có thể thấy trăm năm gần đây Tuế Nguyệt Cổ Tộc đã bồi dưỡng ra bao nhiêu cường giả.
Sự gia tăng lực lượng như vậy, cho dù che giấu bớt tài năng cũng sẽ bị nhìn ra manh mối.
Đáng tiếc là, lực lượng của thời gian có thể nhanh chóng tạo ra một lượng lớn võ tu Trường Sinh cảnh. Nhưng Trữ Thiên Tử và Võ Đạo Thiên Tử không phải chỉ dựa vào việc tích lũy thời gian và đào thải sàng lọc là có thể sinh ra.
Hơn nữa, Minh Linh vào hai vạn năm trước đã bị đốn sạch, chỉ có thể hóa sương mù.
Mỗi một võ tu Trường Sinh cảnh tiến vào trong đó tu luyện đều là đang tiêu hao Minh Linh Khí, làm cho Minh Vực không ngừng teo tóp và tan biến.
Nếu có một cường giả cấp Siêu Nhiên tiến vào Minh Vực tu luyện, sự tiêu hao Minh Linh Khí sẽ chỉ càng thêm nhanh chóng. Minh Vực thứ ba bao phủ tám trăm dặm lãnh thổ như Thiên Đô Hà Minh Vực, e rằng cũng sẽ hóa thành mây khói trong mấy chục năm.
Tuế Nguyệt như một bức tranh trang trí toàn bộ tầm nhìn phía tây của chỗ tránh nạn.
Dưới ánh trăng, Thanh Tử Khâm thanh tú xinh đẹp, dốc lòng chăm sóc Xuân Tàm.
Xuân Tàm đã năm tuổi, tiến vào giai đoạn sinh trưởng nhanh chóng, sức ăn tăng mạnh. Thể hình của chúng rất lớn, đã dài tám tấc, vầng sáng tản ra trên người chúng giống như từng chiếc đèn lồng.
Mạc Đoạn Phong ngồi trên bậc đá cạnh sân luyện võ, liên tục lau thanh chiến đao màu bạc trong tay, cố gắng tìm kiếm cảnh giới nhân đao hợp nhất. Đáng tiếc, Huyết Trì Ngân Hải dù sao không phải Càn Cương Đao.
Đường Vãn Châu chạy về từ biên giới một khắc trước, lúc này đang kể lại tin tức mang về cho mọi người.
Nàng nói:
- Tiếp theo Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc sẽ cực kỳ nguy hiểm. Độ Ách Quan, Đạo Cung, Yêu tộc đã lần lượt rút lui, chuẩn bị lùi về Minh Vực gần biên giới, sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào. Các vị, tình hình đã trở nên nghiêm trọng, Động Khư Doanh cũng bảo chúng ta cân nhắc vấn đề có rút lui hay không.