Sở Ngự Thiên nâng một tòa Hắc Thiết Bảo Tháp tinh xảo lung linh trên tay, dẫn hàng vạn Pháp khí kinh văn trong tháp ra, hóa giải toàn bộ lực lượng công kích của Lý Duy Nhất và Nam Cung.
Tiếp đó, hắn truy đuổi theo.
...
Triệu Đường và Diêm Chỉ Nhược không chỉ là võ tu tam trọng đỉnh phong, mà còn là Thánh Linh Niệm Sư, tu vi niệm lực của Triệu Đường càng đạt đến tam trọng.
Triệu Đường đứng trên đỉnh một ngọn đồi, phóng tầm mắt về hướng Tuế Nguyệt.
Chỉ thấy, dãy núi phía trước sáng tối đan xen. Trong Tuế Nguyệt, ba bóng người nhỏ như hạt bụi đang bay lượn di chuyển.
Hắn vốn có tính cách bình thản, lúc này cũng không kìm được nhiệt huyết sục sôi, mắt sáng ngời:
- Ngươi biết không, chỉ cần có thể khiến Sở Ngự Thiên nếm mùi thất bại chưa từng có, Thiếu Dương Ti chúng ta sẽ giúp Động Khư Doanh lấy lại thể diện trước thời hạn, mỗi người đều có thể nở mày nở mặt trở về gia tộc. Những lão nhân trong gia tộc sẽ tự hào về chúng ta.
- Đối nội, dù giết bao nhiêu Nhân tộc cũng không phải là anh hùng. Đối ngoại, giết Thái Âm Giáo và Thệ Linh mới là đáng tự hào.
- Nếu có thể đánh chết Sở Ngự Thiên, tất cả võ tu thế hệ trẻ của Nhân tộc đều sẽ nhớ kỹ tên tuổi của chúng ta. Giống như những võ tu từng đánh chết chân truyền của Thái Âm Giáo trong lịch sử vậy. Ba trăm năm gần đây, trong năm giáp mỗi một chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử đều muốn hoàn thành hành động vĩ đại này, nhưng chưa một ai thành công.
- Hiện tại, chúng ta đang có một cơ hội lớn nhất trong ba trăm năm qua.
Trên đỉnh đồi, hai cây môn trụ trận pháp cắm cách nhau một trượng.
Diêm Chỉ Nhược cột chín sợi dây đàn vào hai cây cột, trên mặt đất đặt chín mũi cốt tiễn như trường thương.
Nàng kiểm tra nhiều lần chín sợi dây đàn và trận văn trên mặt đất, cười hỏi:
- Đây là lý do ngươi quyết định tham gia vào cuộc đi săn nguy hiểm này sao?
Triệu Đường đáp:
- Có một chút, nhưng không phải tất cả. Chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù? Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy Thiếu Dương Ti có kỳ tài ngút trời như Thánh Ti và Lý Duy Nhất, khiến người ta bất giác muốn kề vai chiến đấu với họ sao? Cảm giác trung thành và nhận thức đồng điệu này còn vượt trên cả Tiêu Linh Quân.
Diêm Chỉ Nhược trầm tư một lát, thở dài nói:
- Nếu đợi thêm vài ngày nữa thì tốt rồi. Xuân Tàm trưởng thành, ngươi và ta đều có hy vọng rất lớn đột phá đến tứ trọng. Đến lúc đó, càng nắm chắc hơn. Nếu có thể giết chết Sở Ngự Thiên, cho dù giảm thọ hai mươi năm cũng đáng để liều một phen.
Triệu Đường lại nói:
- Vài ngày mà ngươi nói, ở trong Xuân Tàm Minh Vực chính là hai tháng, sao có thể đợi lâu như vậy? Thường Ngọc Kiếm và Liễu Diệp nghe ngóng được tin tức báo về, Ma Quốc đang cố gắng vượt qua biên giới. Cục diện hoàn hảo chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ chưa bao giờ là thứ có thể cầu được.
Ánh mắt Diêm Chỉ Nhược chợt nghiêm túc nhìn về phương xa, hỏi:
- Đến rồi, tại sao Sở Ngự Thiên dừng lại?
...
Đuổi theo ngàn dặm, Sở Ngự Thiên đột nhiên dừng lại, quan sát những dãy núi trùng điệp nhấp nhô sáng tối phía trước.
Một cảm giác nguy hiểm vô hình nảy sinh trong lòng.
Lý Duy Nhất và Nam Cung nhận ra Sở Ngự Thiên đã dừng lại, họ nhìn về phía trước, cách khu vực trận pháp mà hai người Triệu Đường bố trí vẫn còn khoảng cách hơn mười dặm.
- Sở Ngự Thiên quả nhiên không phải người thường, cảm nhận nhạy bén, chắc là đã sinh ra cảnh giác.
Lý Duy Nhất dừng lại ở mép trận pháp, quay người, nhìn về phía bóng dáng trên ngọn núi đối diện:
- Sao Sở huynh không đuổi theo nữa?
Nam Cung cũng dừng lại, nhưng thân hình lại di chuyển sang bên phải của Sở Ngự Thiên.
Tay Sở Ngự Thiên nâng Huyền Chiếu Tháp, gió lạnh thổi tung mái tóc, ánh mắt nghiêm túc hỏi:
- Ngươi đã sớm uống đan dược có thể hóa giải thi độc đúng không?
Lý Duy Nhất không trả lời, gọi ra Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn, để chúng xoay tròn trên đỉnh đầu:
- Kéo dài thời gian thêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
- Cũng đúng! Các ngươi đã bắt đầu dày công bày bố cục từ vài tháng trước, sao có thể cho ta cơ hội chứ?
Sở Ngự Thiên cố gắng giữ bình tĩnh, khẽ gật đầu, hô lớn:
- Mạc Đoạn Phong, ngươi còn chưa hiện thân sao?
- Ầm!
Mạc Đoạn Phong cầm Huyết Trì Ngân Hải, phá đất chui ra từ bên trong ngọn núi phía sau Sở Ngự Thiên:
- Xem ra vẫn không thể che giấu hoàn toàn khí sát phạt nơi đây, bị ngươi nhìn thấu trước. Sao ngươi nhận ra được?
Sở Ngự Thiên nói:
- Có thể lừa ta đến đây, các ngươi đã làm đến mức tận cùng. Nhưng muốn giết ta, có phải là các ngươi quá coi thường Sở mỗ rồi không?
Trong Tổ Điền của hắn, một hộp đao bằng kim loại bay ra.
Càn Cương Đao cấp Thiên Tự Khí cửu phẩm bay ra khỏi hộp, rơi vào tay hắn.
Sở Ngự Thiên không phá vòng vây từ bên trái được đối phương cố ý chừa khoảng trống, hắn quay người bổ một đao về phía Mạc Đoạn Phong.
Hắn không thể đoán trước liệu các hướng khác có ẩn chứa sát cơ hay không, chỉ có đường mình đã đi qua là an toàn. Cho dù người cản đường đó là Mạc Đoạn Phong cường đại nhất.
Sở Ngự Thiên đoán chắc rằng khi Càn Cương Đao bay ra, tâm thần Mạc Đoạn Phong nhất định sẽ dao động.
Đây là cơ hội duy nhất để hắn nhanh chóng phá vòng vây!
Thể phách Mạc Đoạn Phong như núi, ánh mắt như đuốc, vẫn luôn không nhìn Càn Cương Đao, chỉ khóa chặt Sở Ngự Thiên.
Ngân đao trong tay hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói lọi, chiếu rọi bầu trời thành màu bạc.
- Đoạn Phong Thất Trảm!
Pháp khí trong Tổ Điền giống như nổ tung.
Khí thế Mạc Đoạn Phong lập tức leo lên đến đỉnh điểm, chém ngang đao, vừa phá vỡ đao kình của Sở Ngự Thiên, vừa cản đường đi của hắn.
Ngay cả mặt đất cũng bị xới lên một lớp, bụi đất cát đá và đao khí cùng đổ ập về phía Sở Ngự Thiên.
Đao khí mà Sở Ngự Thiên chém ra bị đánh tan, thân hình vốn muốn phá vòng vây cũng bị ép lui về.
Mạc Đoạn Phong sải bước xông lên, nhanh như chớp, chiến uy liên tục tăng lên, mũi nhọn sắc bén nổi lên cuồng phong trăm dặm:
- Ngươi tưởng rằng ta sẽ phạm phải sai lầm tương tự nữa sao? Sở Ngự Thiên, ngươi căn bản không hiểu đao một chút nào, dùng đao là ngươi chết chắc.
- Ầm!
- Ầm ầm ầm!
...
Hai người đối đao cách không, chiêu thức đại khai đại hợp, chém ngang bổ dọc.
Mạc Đoạn Phong ép Sở Ngự Thiên liên tục lùi về phía khu vực trận pháp.
- Trước khi xuất phát, Nội Tướng nói ta thiếu sự mài giũa sinh tử, vẫn còn nhược điểm chí mạng. Nếu có thể giết ngươi trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, phá cảnh Đại Trường Sinh, liền hứa cho ta vị trí Tân Giáp Trạng Nguyên. Lúc đó ta không phục, không cho rằng bản thân có nhược điểm gì.
- Là lão sư tốt nhà ngươi đã cho ta nhìn thấy nhược điểm trên người mình.
- Đao phải cứng rắn bá đạo, một đi không trở lại, nhưng... không thể vội. Xuất đao nhất định phải vững vàng, phải nhắm đúng cơ hội rồi mới phô bày ra mặt sắc bén của nó.
Sở Ngự Thiên nói:
- Đao của ngươi dùng không thuận tay nhỉ? Sao ta cứ có cảm giác sức mạnh không đủ.
- Thì sao? Ngươi có thể làm lung lay nội tâm của ta sao? Chúng ta nhiều nhất chỉ có nửa khắc đồng hồ, cùng nhau ra tay đi, băm thây hắn thành vạn đoạn.
Giọng nói Mạc Đoạn Phong như sấm, tiếng máu và pháp khí lưu động trong cơ thể hắn vang vọng khắp núi đồi.
Nam Cung lấy ra một bức trận đồ, lòng bàn tay ấn xuống mặt đất, linh quang ở mi tâm thả ra hết.
Trận đồ nổ tung, hóa thành thảm ánh sáng trải kín ngọn đồi nơi Sở Ngự Thiên đang đứng. Trong thảm ánh sáng, từng trận văn chìm nổi, để ngăn cản Sở Ngự Thiên chạy trốn từ dưới lòng đất.
Trên đỉnh đồi cách đó hơn mười dặm, Diêm Chỉ Nhược đặt một mũi cốt tiễn dài một trượng lên sợi dây đàn trên cùng.
Nhờ vào lực lượng của trận pháp, nàng biến dây đàn thành dây cung, kéo đến mức cực hạn.
Trên cốt tiễn xuất hiện từng đường vân màu đỏ tươi, giống như mạch máu.
Hai cây môn trụ trận pháp tỏa ra luồng sáng lóa mắt.
- Bùm!
Cùng với chùm ánh sáng trên đỉnh núi nổ tung, cốt tiễn xé gió bay đi, tốc độ nhanh đến mức không biết gấp bao nhiêu lần tốc độ âm thanh.
Trong nháy mắt cốt tiễn đã bắn xuyên qua pháp khí hộ thể của Sở Ngự Thiên, sượt qua nách hắn, xé rách y bào Pháp khí trên người, mang theo một vệt máu.
Không phải là bắn trật.
Mà là Sở Ngự Thiên dốc toàn lực, lấy tốc độ thân pháp đứng đầu dưới Đại Trường Sinh tránh được chỗ yếu hại trước ngực.
Sở Ngự Thiên nhìn thoáng qua đỉnh núi đằng xa, cho dù là hắn, trong mắt cũng hiện lên vẻ kinh hãi.
Sợi dây đàn đầu tiên trên hai cây môn trụ trận pháp gần như nóng chảy.
Hai bàn tay Diêm Chỉ Nhược đẫm máu, run bần bật, nàng lùi sang một bên an dưỡng.
Triệu Đường nhấc mũi cốt tiễn thứ hai lên, thay thế vị trí của nàng, lấy sợi dây đàn thứ hai làm dây cung, lùi từng bước về phía sau, kéo căng nó ra. Ánh sáng trên đỉnh núi lại một lần nữa sáng lên.