Không có thân thể và Trường Sinh Kim Đan của Bạch Xuyên, tu vi chiến lực của Tĩnh Trinh không quá mạnh.
- Bạch Thái!
Lý Duy Nhất liếc thấy bóng dáng Sở Ngự Thiên đã đuổi tới trong vòng một dặm, bèn lớn tiếng gọi như vậy, đánh hư quang hình người về phía Nam Cung. Tiếp đó, hắn pháp khí toàn thân, thanh huy tràn ra từ lỗ chân lông, thân hình xoay nửa vòng, vung một kiếm chém ra như gió lốc.
Tốc độ của Sở Ngự Thiên nhanh đến dọa người, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Lý Duy Nhất.
Vốn dĩ hắn muốn giải cứu Tĩnh Trinh, nhưng một kiếm dốc toàn lực này của Lý Duy Nhất vừa vặn chắn ngang trên con đường hắn buộc phải đi qua. Càng làm Sở Ngự Thiên khó có thể tin được là, với tạo nghệ thân pháp của mình vậy mà hoàn toàn không thể tránh thoát.
Đẳng cấp của một kiếm này đã đạt tới cấp môn sinh Thiên Tử tam trọng đỉnh phong.
Sở Ngự Thiên không sử dụng Pháp khí, trực tiếp đưa bàn tay ra, Lao Cung Tuyền trong lòng bàn tay tuôn ra bảy lớp quang thuẫn, đối mặt trực diện với mũi kiếm của Hoàng Long Kiếm đang lao tới.
- Bùm bùm!
Đạo thuật Huyền Quang Thất Điệt Thuẫn liên tiếp vỡ vụn bốn lớp mới chặn lại được kiếm khí.
Năm ngón tay của Sở Ngự Thiên khép lại, nắm lấy thân kiếm, nhận lực lượng cường đại ẩn chứa trong kiếm thể. Tiếp đó, ba lớp quang thuẫn còn lại hóa thành ba luồng ám kình tựa rồng rắn men theo thân kiếm lan tràn về phía bàn tay và cánh tay Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất đã luận bàn với Mạc Đoạn Phong, biết Sở Ngự Thiên rất đáng sợ. Nhưng khi thật sự giao thủ, mới thật sự cảm nhận được thiên kiêu ở cấp độ này vận dụng đạo thuật, pháp khí, kinh văn đạt đến trình độ đáng nể cỡ nào.
Đánh giá của Mạc Đoạn Phong đối với Sở Ngự Thiên là:
- Pháp khí đã được rèn giũa qua nhiều lần, đạo thuật đạt đến mức độ hoàn hảo, thân pháp đứng đầu dưới Đại Trường Sinh, số lượng Trường Sinh kinh văn lĩnh ngộ được chỉ sau Cổ Chân Tướng.
Lý Duy Nhất tự nhiên sẽ không vứt kiếm đổi chiêu.
Đối mặt với cường giả ở cấp độ như Sở Ngự Thiên, vứt kiếm tương đương với tự sát.
Trong Thần Khuyết của Lý Duy Nhất, phía trên và phía dưới Trường Sinh Kim Đan, ấn ký Thái Cực và ấn ký chữ Vạn đồng thời hiện ra, theo đó, toàn bộ pháp khí trong cơ thể đều tuôn về phía cánh tay phải, lòng bàn tay tỏa ra thanh huy.
Trên thân kiếm, chín bí văn cổ xưa hiện ra, dẫn Lục Giáp Dương Lôi đến, đánh nát cả ba luồng ám kình của Sở Ngự Thiên.
Sở Ngự Thiên không thể kẹp chặt Hoàng Long Kiếm nữa, lập tức buông lỏng ngón tay.
Tiếp đó, thân hình hắn như ma quỷ xoay tròn di chuyển, đánh ra một quyền, nhắm thẳng vào đầu Lý Duy Nhất.
Quá nhanh!
Căn bản không kịp thu kiếm về phòng ngự.
Bất cứ ai giao phong một đối một cận chiến với Sở Ngự Thiên ắt hẳn là cơn ác mộng. Mỗi một khoảnh khắc đều có thể quyết định sinh tử.
Lý Duy Nhất vẫn trong trạng thái Đạo Hành Biến, đây là chiến pháp hắn và Mạc Đoạn Phong bàn bạc ra. Đạo Hành Biến có thể ảnh hưởng đến tràng vực xung quanh, áp chế tốc độ của Sở Ngự Thiên, đồng thời làm méo mó lực lượng công kích của hắn.
Bởi vậy, đối mặt với một quyền chớp nhoáng của Sở Ngự Thiên, Lý Duy Nhất cúi người xuống, trực tiếp dùng Đạo Hành Biến tông thẳng vào hắn. Đồng thời, tay trái điểm ra Từ Hàng Khai Quang Chỉ, một ngón tay đánh vào Tổ Điền của Sở Ngự Thiên.
Đây là lối đánh lưỡng bại câu thương!
Giống y hệt lần trước, Tổ Điền của Sở Ngự Thiên phun trào Thái Âm Chân Khí và Trường Sinh kinh văn ra để chống đỡ.
Khác biệt là, Sở Ngự Thiên biết lần này trên người Lý Duy Nhất không có vết thương nặng, tu vi đã tiến thêm một bước. Bởi vậy, Sở Ngự Thiên không dám lấy tu vi của mình ra đánh cược, nhỡ đâu không đỡ nổi một chỉ này của Lý Duy Nhất, con đường võ đạo của hắn sẽ chấm dứt ở Trường Sinh cảnh.
Sở Ngự Thiên cực kỳ bất đắc dĩ, đành phải từ bỏ một quyền chắc chắn có thể trọng thương Lý Duy Nhất, trước tiên nhích người lùi lại.
- Ầm!
- Vù!
Quyền phong và chỉ kình của hai người đều đánh vào hư không.
Nhân cơ hội này, Lý Duy Nhất lập tức lao đi, muốn kéo giãn khoảng cách với Sở Ngự Thiên.
Đồng thời, từng luồng linh quang bốn màu tràn ra từ mi tâm, từ cổ, lồng ngực, hai chân, mãi cho đến lòng bàn chân, ngưng tụ thành bộ giáp niệm lực bao phủ toàn thân.
Hắn bỗng dưng dừng lại, xoay người đánh ra Phiên Thiên Chưởng Ấn.
Sở Ngự Thiên ở trên không mười mấy trượng, đánh một đạo thuật quyền pháp Thi Hoàng Quyền từ trên xuống dưới, mang theo thi độc và khí tức Võ Đạo Thiên Tử mênh mông.
Không khí xung quanh phạm vi mấy dặm chấn động kịch liệt vì nó, đồng thời lan tràn ra xa hơn.
Chiêu đế thuật quyền pháp này bị hắn luyện thành trong cơ thể một thi hài Cổ Thiên Tử.
- Ầm ầm ầm!
Phiên Thiên Chưởng Ấn to bằng cung điện nổ tung, cơ thể Sở Ngự Thiên nện xuống như một mũi tên ánh sáng lưu tinh.
Quyền chưởng va chạm mạnh mẽ.
Chấn kình này khiến đá vụn trên mặt đất xung quanh đều bay lên, nhảy lên nhảy xuống, cực kỳ hùng vĩ.
Lý Duy Nhất liên tục lùi về sau bảy bước, mỗi bước là mười trượng.
Mỗi một bước đạp xuống, mặt đất đều sẽ lõm xuống, xung quanh nổ tung do lực lượng bị trút xuống lòng đất.
Sau bảy bước, uy lực của một quyền từ Sở Ngự Thiên đã bị Lý Duy Nhất xả hết. Tay phải của hắn hướng mũi kiếm lên trời, đâm về phía mặt Sở Ngự Thiên, kiếm khí như làn khói cô độc trên thảo nguyên hoang vu, đâm thẳng lên chín tầng trời.
Sở Ngự Thiên lùi lại như tia chớp, dễ dàng tránh được một kiếm này của Lý Duy Nhất.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào nam tử yếu đuối phía đối diện, cánh tay trái run rẩy, năm ngón tay không thể nắm chặt, gần như mất đi cảm giác.
Ánh mắt Sở Ngự Thiên phức tạp nói:
- Ngươi và Đường Vãn Châu không hổ là song tử tinh xuất sắc nhất trong ngàn năm qua của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, một tàn cảnh nhỏ bé vậy mà lại đón chào thời đại huy hoàng. Với biểu hiện của ngươi ngày hôm nay, e là đến khoảnh khắc bước vào tam trọng đỉnh phong, thậm chí không cần thời gian mấy năm để lắng đọng cũng có thể đấu hòa với ta.
Pháp lực thể lỏng trong người Lý Duy Nhất vận chuyển, cánh tay vung vẩy như chiếc roi, bốp một tiếng, bức phần lớn thi độc xâm nhập vào cánh tay ra ngoài, sức mạnh phục hồi.
- Ầm!
- Ầm!
...
Bộ xương khổng lồ màu vàng xuất hiện trong tầm nhìn, vai vác chiến phủ, chạy tới làm chấn động mặt đất.
Vì cứu Tĩnh Trinh, Sở Ngự Thiên đã một mình chạy tới, cao thủ của Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh khác đều bị bỏ lại phía sau.
Nhìn thấy Lý Duy Nhất kích hoạt quan bào Châu Mục, Sở Ngự Thiên giành ra tay trước, lại đánh ra Thi Hoàng Quyền.
Chiêu thức càng thêm bá đạo, có Trường Sinh kinh văn kèm theo, quang ảnh Thi Hoàng đều hiện ra.
Sau khi Nam Cung dùng Quang Minh Tuyền Nhãn luyện sát Tĩnh Trinh xong, cuối cùng cũng chạy tới. Nàng bay lên từ phía sau Lý Duy Nhất, Ngọc Trúc quét ra một đại dương kinh văn.
Bên dưới, Lý Duy Nhất cầm kiếm bằng hai tay, quang ảnh hải vực hiện ra, biến mặt đất thành mặt nước, vô số dị tượng hiện ra, một kiếm chia cắt đại dương chém thẳng tới.
- Ầm ầm ầm!
Sở Ngự Thiên mạnh mẽ nhưng vẫn bị bức lui.
Giọng nói Nam Cung vang lên:
- Ngươi nhiễm phải thi độc của Thi Hoàng rồi, không thể tiếp tục vận chuyển pháp khí nữa, mau đi đi. Hắn đang kéo dài thời gian, không biết có bao nhiêu cao thủ Thệ Linh Hầu Tước đang chạy tới.
Ngay sau đó, hai người y theo kế hoạch mà chạy trốn.
Không thể cho Sở Ngự Thiên có nhiều thời gian suy nghĩ, phải lấy ngọn lửa giận làm dây thừng dắt hắn đi tới khu vực phục kích đã bố trí từ trước.
Chém giết Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu và Tĩnh Trinh chính là lại đốt thêm hai mồi lửa trong lòng hắn.