Chưa từng nghe nói Sở Ngự Thiên có tu vi niệm lực cao như vậy, Tiêu Linh Quân không có thông tin liên quan. Sở Ngự Thiên hoặc là vẫn luôn không dùng, hoặc là những người nhìn thấy hắn sử dụng niệm lực đều đã chết.
Có thể nói, cho dù giờ phút này bọn họ rút lui, chỉ cần truyền tin tức này về cho Tiêu Linh Quân cũng là một công lao lớn. Sau khi Mạc Đoạn Phong trở về Thánh Kinh cũng có lý do để gỡ tội cho thất bại của mình.
Điều khiến người ta kinh ngạc hoài nghi hơn là, rốt cuộc Sở Ngự Thiên là Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng từ trước khi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, hay là sau khi tiến vào đây mới phá cảnh?
Sở Ngự Thiên dùng trận pháp hộ thể, thu hồi Huyền Chiếu Tháp, tiếp tục tấn công tâm cảnh của Mạc Đoạn Phong:
- Tin tức mà các ngươi nắm giữ là võ đạo của ta gần như sắp bẻ gãy Bạch Hổ Tỏa. Các ngươi thấy ta tới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc vẫn chưa phá cảnh, nên tưởng là ta không dám phá cảnh sao?
- Ta phá niệm lực, không phá võ đạo cũng chỉ là tỏ vẻ yếu kém để lừa địch thôi. Để khỏi bị Đại Trường Sinh của Tuế Nguyệt Cổ Tộc nấp trong bóng tối sinh ra sát ý với ta. Nam Cung, ta nói không sai chứ?
Nam Cung không mắc lừa, nói:
- Nếu ngươi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, võ đạo đã đột phá đến tứ trọng thì chúng ta sớm rút lui rồi. Đây mới là nguyên nhân võ đạo của ngươi chưa đột phá, ngươi đang thả câu dụ chúng ta.
Sở Ngự Thiên lắc đầu bật cười:
- Ta dám đột phá tứ trọng là vì ta có tự tin có thể tu luyện đến Siêu Nhiên, tu luyện đến cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử. Đến lúc đó, chút tổn thất giảm thọ mấy chục năm có đáng gì? Tâm cảnh của ta là, ta dám.
- Nhưng ta chỉ ở nhị trọng.
Ánh mắt Sở Ngự Thiên thâm thúy tĩnh mịch, mang theo vài phần cảm thán, lại nói:
- Tâm cảnh của Cổ Chân Tướng cũng vậy, hắn căn bản chưa lo chuyện giảm thọ nguyên, cảnh giới đến liền trực tiếp đột phá. Mọi thứ bên ngoài đều không thể ảnh hưởng đến tâm thái tu luyện của hắn. Tâm cảnh của hắn là, bản ngã.
- Mạc Đoạn Phong, ngươi biết mình còn kém xa cỡ nào rồi chứ? Đao của ngươi, nếu thật sự là một đi không trở lại thì ngươi nên dũng cảm hơn ta mới phải.
Khoảnh khắc này, Sở Ngự Thiên cuối cùng đã làm rung chuyển nội tâm Mạc Đoạn Phong, khiến ánh mắt của hắn bớt sắc bén, âm thầm suy nghĩ và soi xét lại, tâm cảnh gợn sóng.
Sở Ngự Thiên chớp lấy cơ hội này tung ra đòn tấn công bằng niệm lực.
Niệm lực của Đại Thánh Linh Niệm Sư hóa thành một Thi Hoàng pháp lực vô biên, chiếu ảnh trong tâm trí Mạc Đoạn Phong. Tiếp đó, sát ý Sở Ngự Thiên ngút trời, thân hình như mãnh thú xông thẳng tới. Trong Tổ Điền bay ra bảy thanh Tiêu Kiếm giống như bảy cây kim bạc bay lượn.
Tiêu Kiếm không có cán kiếm như những cây kim dài bằng thước, khi bay sẽ phát ra tiếng huýt gió vang dội.
Mạc Đoạn Phong vội vàng áp chế tạp niệm trong lòng xuống, dốc toàn lực chống lại đòn công kích từ ba hướng niệm lực, chân thân, Tiêu Kiếm của Sở Ngự Thiên đang ập tới cùng lúc. Hắn lần đầu tiên lui bước, khí thế suy giảm.
Nam Cung lập tức ra tay, bay vút tới.
- Vù ầm!
Quang Minh Tuyền Nhãn tuôn trào thác nước ánh sáng đánh về phía Sở Ngự Thiên, giúp Mạc Đoạn Phong cản lại thế công bằng ý niệm của Đại Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng.
Khóe miệng Sở Ngự Thiên hơi nhếch lên, trực tiếp vứt bỏ bảy thanh Tiêu Kiếm, xoay người chuyển hướng, thi triển đạo thuật độn pháp Thừa Phong Vô Ảnh tầng năm đại thành, thoát ra từ khe hở chỗ Nam Cung vừa đứng, lao thẳng lên bầu trời bỏ chạy.
Từ đầu đến cuối, mục đích của hắn là trốn chạy.
Vừa rồi hắn bày ra tư thế muốn liều mạng giết Mạc Đoạn Phong, cũng chỉ là đang dụ dỗ Nam Cung gia nhập vào trận chiến, từ đó tạo ra lỗ hổng trong vòng vây.
Đạo thuật độn pháp tầng năm đại thành vừa tung ra, thân hình Sở Ngự Thiên liền nhanh đến mức vô ảnh vô tung.
- Ầm!
Lý Duy Nhất di chuyển cực nhanh, ngón tay chỉ lên trời.
Một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận bao trùm phạm vi mấy dặm, bao phủ toàn bộ khu vực đó, ép Sở Ngự Thiên từ vô hình vô ảnh phải hiện thân.
Trên đỉnh đồi đằng xa, hai cây cột chống cánh cửa lên.
- Vút!
Triệu Đường lập tức bắn ra mũi cốt tiễn thứ hai.
Lòng Sở Ngự Thiên chùng xuống, vội vàng dịch chuyển né tránh, lách qua cốt tiễn. Qua đòn quấy nhiễu này, thế đi của hắn bị cản lại, một lần nữa rơi vào vòng vây của Lý Duy Nhất, Mạc Đoạn Phong, Nam Cung.
Sở Ngự Thiên nhìn Lý Duy Nhất bằng ánh mắt khó có thể tin nổi.
Lý Duy Nhất có thể thi triển Lôi Cức Trận nhanh như vậy, rõ ràng là đã nhìn thấu kế hoạch của hắn, sớm tích tụ sức mạnh từ trước.
Nếu trí tuệ chiến đấu cũng bị áp chế, hôm nay hắn muốn thoát thân chắc chắn là viển vông.
- Đừng sợ hắn! Cho dù hắn là Đại Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng cũng chẳng có gì ghê gớm cả.
Lý Duy Nhất dùng giọng điệu chắc chắn chỉ ra nhược điểm của Sở Ngự Thiên:
- Tinh lực của một người là có hạn! Hắn có thể đạt được thành tựu xuất sắc trên cả võ đạo, đạo thuật, niệm lực, vậy thì hắn tuyệt đối không thể nào có được các thủ đoạn trận pháp, phù pháp cao thâm để chuyển hóa niệm lực thành lực lượng công kích. Hắn không có thời gian đó để tu luyện và nghiên cứu, niệm lực tứ trọng chẳng qua chỉ là đồ trang trí.
Bản thân Lý Duy Nhất cũng có nhược điểm này.
Cảnh giới võ đạo và niệm lực đều nâng lên rất nhanh, nhưng nghiên cứu về phù pháp, trận pháp rất ít. May mà hắn nắm giữ chín cổ văn của Lục Giáp Mật Chú, nếu không sẽ càng thêm thiếu trước hụt sau.
Chính vì vậy, hắn mới có thể đưa ra được phán đoán như thế.
Có điều, nói niệm lực tứ trọng của Sở Ngự Thiên chỉ là đồ trang trí, Lý Duy Nhất hoàn toàn là vì muốn tăng sĩ khí cho phe mình, diệt uy phong của địch.
Trên thực tế, hắn vô cùng rõ ràng, Đại Thánh Linh Niệm Sư không hề đơn giản.
Kế hoạch dụ địch trước đó bị thất bại, Sở Ngự Thiên có thể nhìn thấu nguy hiểm từ trước, dừng lại bên ngoài khu vực trận pháp, hiển nhiên đây là công lao của niệm lực tứ trọng.
- Vút!
Mũi cốt tiễn thứ ba bay sượt qua đỉnh đầu Lý Duy Nhất, Mạc Đoạn Phong, Sở Ngự Thiên, Nam Cung, như sao băng bay về phía Tuế Nguyệt, rơi xuống mặt đất cách đó mấy chục dặm, phát ra một tiếng nổ lớn.
Lát sau, giọng nói của Triệu Đường mới truyền đến chậm hơn:
- Có cường giả đỉnh phong đi cùng Sở Ngự Thiên đã đuổi tới rồi. Là... trời ạ, là Bạch Dạ Thanh Liên...
Nghe thấy cái tên này, sắc mặt của đám người Thiếu Dương Ti đều thay đổi hoàn toàn.
Trong tài liệu tình báo Bách Lục của Động Khư Doanh, Bạch Dạ Thanh Liên là đệ nhất cường giả dưới Đại Trường Sinh của Viễn Cổ Nghiệp Thành. Có tin đồn đó là một đóa sen xanh nở ra từ trong thi hài Phật Đà, sinh ra linh trí, thông thạo phương pháp tu luyện.
Ngọc Dao Tử từng nói với Lý Duy Nhất, trớ quái Âm Phật Sắt trong hồn linh của nàng chính là được bồi dưỡng ra từ cỗ thi hài Phật Đà của Viễn Cổ Nghiệp Thành kia.
Bạch Dạ Thanh Liên nổi tiếng lừng lẫy nhờ dính dáng đến cấm kỵ như vậy, có thể xưng là Cổ Chân Tướng ở trong Vong Giả U Cảnh.
Nếu hắn xuất hiện, hắn chính là cường giả đứng thứ nhất không thể tranh cãi trong đội quân Thệ Linh.
Với cách bố trí và đội hình của Tiêu Linh Quân, tự nhiên là không sợ hắn. Nhưng hắn chạy tới nhanh như vậy, bọn họ làm sao còn cơ hội giết Sở Ngự Thiên?