Ánh sáng rực rỡ màu trắng bay lên từ hướng Tuế Nguyệt, nhanh chóng ép tới, khí tức khủng bố, che lấp toàn bộ cảnh tượng, giống như một màn đêm màu trắng.
Sở Ngự Thiên cười dài một tiếng:
- Lý Duy Nhất, nếu ngươi thật sự cảm thấy tu vi niệm lực tứ trọng chỉ là đồ trang trí, hôm nay ai giết ai còn chưa biết được.
Huyền Chiếu Tháp bay lên từ trong tay hắn, hóa thành một tòa tháp sắt hùng vĩ cao mấy chục trượng.
Một bầy Hung Hồn bay ra từ trong tháp, hóa thành mây mù quỷ hồn đen kịt.
Trong tháp, một đội quân Thệ Linh Đạo Chủng cảnh đi ra, có tới một trăm Âm Quỷ Thống Soái, mỗi người đều mặc áo giáp trận pháp theo quy cách tiêu chuẩn, tay cầm trường thương trận pháp, kết thành chiến trận.
Sở Ngự Thiên thả quân đội và chiến trận ra, cũng đại biểu cho việc hắn không định trốn nữa, muốn tử chiến đến cùng.
Mạc Đoạn Phong và Nam Cung ra tay ngay, một người tấn công Sở Ngự Thiên, một người ngăn cản chiến trận thành hình.
- Nếu ngươi không đi, hôm nay ắt phải chết.
Lý Duy Nhất hét lớn một tiếng, thả ra toàn bộ mười ba cỗ khôi lỗi Chiến Thi mượn từ Thanh Tử Khâm.
Vạn Vật Trượng Mâu giơ cao quá đầu, quanh người hắn xuất hiện tinh quỹ văn lộ và trận bàn có đường kính mười trượng.
- Vù!
- Vù!
Chiến trận hợp kích Nhật Nguyệt Tinh Thần của Lý Duy Nhất, và chiến trận quân đội Thệ Linh của Sở Ngự Thiên gần như ngưng tụ thành hình vào cùng một lúc.
Sở Ngự Thiên đứng phía trước chiến trận, sợi tơ linh quang tuôn ra từ người hắn kết nối với toàn bộ trận thế. Hắn nâng tay trái lên, bàn tay ấn vào hư không phía trước.
Lập tức, lực lượng của một trăm vị Thệ Linh Thống Soái trong chiến trận xoắn xuýt vào nhau, hội tụ lên người hắn.
- Bùm!
Một đại thủ ấn thò ra từ trận pháp, giống như vỗ bù nhìn rơm, đánh bay Mạc Đoạn Phong và Nam Cung ra ngoài. Hai người hoàn toàn không có sức phản kháng.
Mạc Đoạn Phong và Nam Cung bay ngược vào chiến trận hợp kích Nhật Nguyệt Tinh Thần, hóa thành hai vầng trăng bên cạnh Lý Duy Nhất. Pháp khí trong cơ thể bọn họ đánh về phía Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn đang lơ lửng giữa không trung.
Lý Duy Nhất giống như đang vác một ngọn núi lớn gian nan tiến lên phía trước, mang theo trận thế hợp kích va chạm với chiến trận Thệ Linh mà Sở Ngự Thiên đang nắm giữ.
Ánh mắt Sở Ngự Thiên nghiêm túc, mượn uy lực của trận pháp đánh ra Huyền Chiếu Tháp.
Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn cũng hóa thành hai đám mây lôi điện oanh kích qua đó.
- Ầm ầm ầm!
Trong khoảnh khắc hai trận va chạm vào nhau, niệm lực ở mi tâm Lý Duy Nhất cạn kiệt, trận bàn sụp đổ trước.
Mặc dù niệm lực của Sở Ngự Thiên rất cao, nhưng trong trận pháp hợp kích của Lý Duy Nhất đều là cường giả. Đối mặt với va chạm của chiến trận hợp kích Nhật Nguyệt Tinh Thần, hắn chỉ chống đỡ thêm được một giây, tùy theo mũi cốt tiễn thứ tư trên đỉnh đồi đằng xa cắm thẳng xuống, trận thế đột ngột sụp đổ.
Sau lưng Sở Ngự Thiên là tiếng kêu thảm thiết vang lên một mảnh.
Một trăm Thệ Linh Thống Soái đứng ngay ngắn chỉnh tề, trong đó có hơn ba mươi Thệ Linh nổ tung quỷ thể, hóa thành vỏ áo giáp rỗng. Hơn sáu mươi Thệ Linh còn lại bay tứ tung như lá rụng trong gió thu.
Sở Ngự Thiên bị Tử Tiêu Lôi Ấn đánh trúng, hộc máu, cơ thể bay ngược ra sau.
- Nam Cung, những khôi lỗi Chiến Thi này giao cho ngươi, ta đi chặn Bạch Dạ Thanh Liên. Nếu để hắn chạy tới, việc lớn của chúng ta hỏng bét!
Lý Duy Nhất cố gượng chống đỡ tinh thần suy yếu vì niệm lực tiêu hao nghiêm trọng, ném Vạn Vật Trượng Mâu cho Nam Cung, tiếp đó mang theo hai ấn Tử Kim, cầm kiếm nghênh đón màn đêm trắng từ xa bao trùm tới.
Nam Cung bắt lấy Vạn Vật Trượng Mâu, trong mắt trào dâng vẻ lo lắng.
Đó chính là Bạch Dạ Thanh Liên.
Nàng muốn ngăn cản hắn, nhưng không kịp nữa.
Nam Cung thả ra linh quang, điều khiển mười ba cỗ khôi lỗi Chiến Thi bao vây Mạc Đoạn Phong và Sở Ngự Thiên đang giao phong, tiếp đó, nàng lao vào trong vòng chiến đấu.
- Sở Ngự Thiên, cho dù mồm mép ngươi có trơn tru đến đâu cũng đừng hòng ảnh hưởng đến ta nữa. Cảnh giới có phá hay không phá thì sao? Chỉ cần có thể giết ngươi, đừng nói là giảm thọ mấy chục năm, dù giảm trăm năm thì có là gì?
- Ta sẽ lao về phía trước không quay đầu, đao của ta sẽ dũng mãnh tiến lên, võ đạo của ta càng tiến tới không lùi.
- Đỡ chiêu Phong Phủ Đế Hoàng Đao của ta đây!
Mạc Đoạn Phong ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, mái tóc dài bay rối, hai tay nắm chặt đao, pháp khí tích tụ trong Phong Phủ sau đầu giống như sông ngòi vỡ đê tuôn hết vào Huyết Trì Ngân Hải, chém ra một đao mạnh nhất.
Đao đi không trở lại, cho dù chắn phía trước mặt là thanh Càn Cương Đao của hắn.
- Bùm!
Thái Âm Chiến Hồn trên lưng Sở Ngự Thiên bị một đao này của Mạc Đoạn Phong chém cho gào thét khản giọng, nửa cơ thể nổ tung, hóa thành hồn vụ.
Xoẹt một tiếng, Huyết Trì Ngân Hải gãy đôi, mũi đao bay ra ngoài.
Nói cho cùng, nó chỉ có ý nghĩa tượng trưng, phẩm cấp không cao, không thể sánh ngang với Càn Cương Đao.
Tàn thể và hồn vụ của Thái Âm Chiến Hồn lùi về Trung Khu Tuyền ở sau lưng Sở Ngự Thiên như thủy triều rút. Lưng áo Sở Ngự Thiên bị đao khí của Phong Phủ Đế Hoàng Đao chém rách bươm, huyết nhục đỏ tươi.
Càn Cương Đao rơi bay ra ngoài.
Mạc Đoạn Phong vội vàng đón lấy nó, thứ tưởng đã mất nay tìm lại được mang đến cảm xúc phức tạp, khiến hốc mắt hắn dâng trào nước mắt.
Tiếp đó, hắn hú dài liên tục, lao tới đánh giết Sở Ngự Thiên:
- Nam Cung, ngươi lùi ra xa đi, điều khiển khôi lỗi Chiến Thi chặn hắn lại là được rồi. Hắn đã bị thương, không còn là đối thủ của ta nữa.
Đường Vãn Châu đang trong trạng thái tàng hình đứng ở mép khu vực trận pháp, một tay cầm kiếm, một tay cầm vỏ kiếm, tâm trạng quả thực dằn vặt hơn bất cứ lúc nào.
Trong đầu nàng vang vọng lời nói trước đó của Mạc Đoạn Phong:
- Đừng nói cho Lý Duy Nhất và Nam Cung biết, vây công chỉ có thể ép Sở Ngự Thiên đến đường cùng, không giết được hắn. Sở Ngự Thiên là chân truyền Thái Âm Giáo, trên người chắc chắn có phù lục bảo mệnh hoặc sát thuật khủng bố, thậm chí là cả hai. Khi hắn tung ra một chiêu, ắt hẳn sẽ khó mà dùng tiếp cái khác, đây mới là cơ hội để giết hắn. Ta sẽ ép hắn, nếu hắn dùng phù lục bảo mệnh, ta có thể sống. Nếu hắn dùng sát thuật, ta và hắn cùng chết. Đường Vãn Châu, ngươi có nắm bắt được cơ hội này không?
Đường Vãn Châu nhìn về phía Bạch Dạ ở đằng xa, hít sâu một hơi, khó có thể tiếp tục giữ được định lực.
Linh quang niệm lực của Lý Duy Nhất đã cạn kiệt, không thể thi triển các thủ đoạn niệm võ kết hợp, hắn một mình chặn đường cường giả như Bạch Dạ Thanh Liên, thực sự quá nguy hiểm.
Nam Cung không thể nào đồng ý lùi ra.
Nàng biết Bạch Dạ Thanh Liên đáng sợ cỡ nào, nếu không phải vì không muốn những nỗ lực chung của mọi người đổ sông đổ biển, thì nàng đã sớm cùng Lý Duy Nhất lao qua đó rồi.
Không thể giấu tài nữa, chỉ có thể dốc toàn lực nhanh chóng giải quyết Sở Ngự Thiên.
- Nữ Hoàng ngâm Tuế Nguyệt Dao, Quang Minh dệt nên Hỗn Độn Phổ.
Quang Minh Tuyền Nhãn giống như một vầng mặt trời chói lọi lơ lửng trên đỉnh đầu Nam Cung ở độ cao mấy chục trượng.
Ánh sáng rực rỡ của Tuế Nguyệt đằng xa bị kéo tới, tuyền nhãn trở nên sáng ngời, to hơn, Quang Minh Tịnh Hỏa đổ xuống như thác nước, bao phủ lấy cơ thể nàng.
Thác nước Quang Minh Tịnh Hỏa có từng đường vân, rất giống khuôn nhạc đang lay động.
Trong thiên địa vang lên ca dao mênh mông êm tai, giọng ca xa xăm, tựa như vọng về từ hai vạn năm trước. Thác nước Quang Minh Tịnh Hỏa và Quang Minh Tuyền Nhãn chính là cây cầu kết nối thời không.
- Vù!
Trong thác nước cao mấy chục trượng, quang ảnh khổng lồ của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng bay lên từ trên người Nam Cung, tay cầm quyền trượng, đầu đội vương miện, khí tức cường đại quét ngang bốn phương, vung quyền trượng đánh về phía Sở Ngự Thiên.
Đồng thời đối mặt với Mạc Đoạn Phong và Nam Cung, Sở Ngự Thiên bay lên khỏi mặt đất, cửu tuyền toàn thân phun trào, hóa thành chín dòng sông thi khí dài mấy chục dặm. Một quang ảnh Thi Hoàng không đầu theo đó bay lên cao, tay cầm chiến phủ chém về phía Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.
...
Hai ngón tay trái của Lý Duy Nhất kẹp lấy Tịnh Hỏa Phù, lao vào trong Bạch Dạ.
Sau khi phát hiện khí tức của Bạch Dạ Thanh Liên là tam trọng đỉnh phong, hắn thu Tịnh Hỏa Phù lại, vỗ mạnh vào túi trùng. Ngay sau đó, phù lục trên đầu ngón tay biến thành Định Thân Phù.
Nếu Cổ Chân Tướng đã đột phá đến tứ trọng, Tịnh Hỏa Phù đương nhiên là phải giữ lại cho hắn.
Thanh Liên lơ lửng trong đám mây mù Phật khí, bay cách mặt đất. Trong đó có bóng dáng hư ảo của một người trẻ tuổi đang ngồi khoanh chân, mặc Phật y màu trắng, trên đỉnh đầu không có tóc, thần thánh giống như đến từ Tây Phương Phật Quốc, chẳng có chút khí tức của Âm Quỷ.