Trong lòng Tình Tảo có mối hận thù ngập trời, đôi mắt đẫm lệ dường như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Triêu hà ló rạng, ánh sáng rực rỡ muôn trượng.
Nàng kéo một kiếm ra, màn kiếm như mây, mang theo uy thế của Đại Trường Sinh, mang khí thế mạnh mẽ dời núi lấp biển ập tới.
- Ầm ầm ầm!
Mạc Đoạn Phong thất khiếu chảy máu, thương thế rất nặng, nhưng chiến ý lại hừng hực hơn bất cứ lúc nào. Hắn nhảy vọt lên giữa không trung, vung đao từ trên cao chém ra Phong Phủ Đế Hoàng Đao một lần nữa.
Quang ảnh Tuế Nguyệt Nữ Hoàng cao đến mấy chục trượng, vung pháp trượng đập xuống.
- Phựt!
Trên đỉnh đồi, một mũi cốt tiễn bay tới, bắn kiếm trong tay Tình Tảo nổ thành cơn mưa kim.
Cơn mưa kim bay ngược lại, đâm xuyên vào cơ thể Tình Tảo.
Tình Tảo kêu lên thảm thiết, cùng với Sở Ngự Thiên văng ra ngoài, ngã lăn trong vũng máu. Mũi cốt tiễn đã xuyên qua xương bả vai trái của Tình Tảo, làm gãy xương đòn, máu thịt nát bấy.
Nỗi đau thấu xương truyền đến tận tim.
Tình Tảo không sợ đau, chịu đựng vết thương thi triển độn thuật chạy như điên, mỗi nơi đi qua đều để lại vệt máu. Có máu của nàng, cũng có máu của Sở Ngự Thiên.
Nàng không quay lại Xuân Thành, vì nàng biết Lý Duy Nhất đang ở đó.
Trên lưng nàng, Sở Ngự Thiên yếu đến mức không mở nổi mắt, tóc tai rũ rượi, khuôn mặt huyết nhục nát bét, thì thào bên tai nàng:
- Lần này... ta thảm bại rồi, thua thật thê thảm... không chỉ rơi vào bẫy, đánh mất sự điềm tĩnh và mưu trí, mà còn hại chết bao nhiêu cao thủ của Vong Giả U Cảnh, ta không sống được nữa, quay về cũng chỉ có con đường chết... Khó chịu quá, muốn khóc một trận, nhưng đã nhiều năm không rơi nước mắt...
Tình Tảo liên tục nuốt máu vào trong cổ họng, liếc nhìn Mạc Đoạn Phong, Đường Vãn Châu, Nam Cung đang truy đuổi phía sau, nước mắt nhạt nhòa:
- Đừng nói gở, Mạc Đoạn Phong, Đường Vãn Châu, Lý Duy Nhất, những người này tài trí và võ công không ai thua kém ngươi, đối mặt cùng lúc với họ, ai đến cũng phải thua, ai đều phải thua... Chúng ta mang nhiệm vụ tiến vào, vốn sẽ bị hạn chế đủ đường. Nhưng nhiệm vụ của họ chỉ có một, đó là giết ngươi... Ngươi trả lời ta đi, ngươi trả lời ta...
Hồi lâu sau, Sở Ngự Thiên mới nói:
- Vừa nãy, ta nhớ đến hồi nhỏ.
Tay trái Tình Tảo rủ xuống, nửa người bên trái đều trở nên tê dại, cơ thể ngày càng nặng trĩu.
Nàng nói:
- Đúng rồi, Tiểu Thiên, hồi nhỏ ngươi từng nói mình không sợ nhất là bóng tối, không sợ nhất là đau khổ và giày vò, chúng nó chỉ khiến ngươi cảm thấy hưng phấn, không ai có thể đánh bại ngươi, ngươi còn nhớ không?
Nghe thấy Tình Tảo gọi hắn là Tiểu Thiên một lần nữa sau vô số năm, Sở Ngự Thiên rốt cuộc phấn chấn một chút, mở hé mắt, lắc đầu cười khổ:
- Lừa ngươi đấy, chỉ là do hết cách nên mới cứng miệng như vậy. Đã bao nhiêu năm rồi... lời của một đứa trẻ, ngươi lại cho là thật, ai mà thích đau khổ và giày vò chứ...
- Phập!
Mũi cốt tiễn thứ chín xé gió bay tới, kéo theo cái đuôi dài mấy trượng xuyên thấu lưng của Sở Ngự Thiên và Tình Tảo.
Cốt tiễn cắm xuyên qua cơ thể, cắm phập xuống lòng đất ngay trước mặt họ.
Máu tươi văng tung tóe khắp nơi, cả hai ngã nhào, lăn lông lốc trên đất.
Đường Vãn Châu, Mạc Đoạn Phong, Nam Cung đuổi tới, chỉ thấy phía trước bụi bay mù mịt. Một đạo quân được tạo thành bởi hàng chục Thi Hầu da màu bạc đứng chắn ngang trên đỉnh núi, cờ xí tung bay phấp phới.
- Là quân đội của Ngân Trạch Thi Hải, đệ nhất thi hải ở phía nam Doanh Châu, sánh ngang với Động Khư Quỷ Thành. Không ngờ Sở Ngự Thiên còn có cả hậu chiêu này. Tương truyền rằng, Thi Hoàng Quyền của hắn chính là luyện thành ở Ngân Trạch Thi Hải.
Trên đỉnh đồi, giữa hai cột đá trận pháp, cả chín sợi dây đàn đều đứt đoạn.
Lý Duy Nhất nhìn đôi bàn tay đau nhức.
Da thịt trên mười ngón tay chi chít những vết nứt nhỏ rỉ máu. Dưới sự gia trì của trận pháp, Cổ Tiên Tiêu Tiễn bắn ra tuy uy lực vô cùng, nhưng chỉ riêng dư chấn của dây đàn đã khiến người bắn tên bị thương.
Triệu Đường và Diêm Chỉ Nhược thay phiên nhau, mỗi người bắn ra bốn mũi tên, hai cánh tay gần như tàn phế.
Trước đó, Lý Duy Nhất gấp gáp quay về, biết mình không thể đuổi kịp Tình Tảo đã đạt cảnh giới Đại Trường Sinh. Do đó, hắn quyết định lên đỉnh núi, bắn mũi tên cuối cùng.
Chẳng bao lâu sau, Mạc Đoạn Phong, Đường Vãn Châu, và Nam Cung quay lại.
Từ xa đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của Mạc Đoạn Phong:
- Ta đã nói rồi mà, mũi tên đó mạnh hơn hẳn những mũi trước, ngay cả Tình Tảo cũng không thể tránh được, hóa ra là do ngươi bắn.
Triệu Đường và Diêm Chỉ Nhược đang đả tọa trị thương lập tức đứng dậy, gần như đồng thanh hỏi:
- Đã giết được chưa?
- Bị Cổ Tiên Tiêu Tiễn xuyên thủng người, ngũ tạng lục phủ chắc chắn đã dập nát, sống sao nổi?
Mạc Đoạn Phong cầm đôi chân của Sở Ngự Thiên, nâng niu như báu vật, nuối tiếc nói:
- Đáng tiếc, đội quân Thi Hầu của Ngân Trạch Thi Hải đã đến, không thể cướp được xác chết. Nếu mang xác chân truyền Thái Âm Giáo về Thánh Kinh, chắc chắn sẽ khiến vạn người đổ ra đường xem.
Triệu Đường và Diêm Chỉ Nhược đều khó kiềm chế được sự kích động. Sau trận chiến này, danh tiếng của Thiếu Dương Ti đủ vang dội thiên hạ, khiến cho các Siêu Nhiên và Sinh Cảnh Chi Chủ đều phải nhìn với cặp mắt khác.
Diêm Chỉ Nhược không nén được nụ cười rạng rỡ, nói:
- Tiêu Linh Quân rửa sạch nhục nhã, khi trở về Động Khư Doanh, nếu Tiêu Tôn và Phó Tiêu Tôn không cho phần thưởng xứng đáng, e rằng người trong thiên hạ cũng không đồng ý đâu nhỉ?
Mọi người cùng cười lớn, hào khí bừng bừng.
Tuy đang ở trong Vong Giả U Cảnh, nhưng tâm trí của họ thoáng đãng như bầu trời trong xanh trên đầu.
Lý Duy Nhất nhận ra Đường Vãn Châu vốn bộc trực và hào sảng nhất đang cầm Thái Âm Ấn và Huyền Chiếu Tháp, im lặng không nói, tâm trạng có vẻ khá trầm lặng.
Vì vậy, hắn hỏi:
- Pháp khí của Thánh Ti dồi dào nhất và chưa bị thương, có muốn đi cùng ta một chuyến không?
- Được!
Đường Vãn Châu cất Thái Âm Ấn và Huyền Chiếu Tháp vào, sau đó cùng Lý Duy Nhất đi về phía Bạch Dạ.
- Để ta giúp các ngươi một tay.
Nam Cung muốn theo sau, nhưng bị Diêm Chỉ Nhược ngăn lại.
- Không nhìn ra sao? Hai người họ có chuyện riêng.
Nam Cung nhíu mày khó hiểu:
- Có chuyện gì chứ?
- Chuyện giữa nam và nữ! Không thể nói quá nhiều, Thánh Ti mang danh Thiếu Quân, ở đâu cũng là thủ lĩnh, cao ngạo nhường nào, chắc hẳn không muốn cho người khác biết tình cảm của mình, càng không muốn lộ ra mặt yếu mềm của nữ tử.
Diêm Chỉ Nhược bày ra vẻ mặt khôn khéo như thể đã thấu rõ mọi chuyện.
Xuất thân từ Tà Giáo, nàng có kinh nghiệm phong phú, có thể nhìn thấu nhiều thứ chỉ bằng một ánh mắt.
Mạc Đoạn Phong nở nụ cười để lộ hàm răng trắng đều, tinh thần và khí sắc khác hẳn trước kia, như thể được tái sinh:
- Nếu không phải bị thương quá nặng, ta cũng rất muốn đi hội ngộ Bạch Dạ Thanh Liên.
Trên đường đến Bạch Dạ, Lý Duy Nhất hỏi:
- Sao thế? Dùng hết mọi thủ đoạn bài tẩy, sinh ra hoài nghi năng lực của bản thân mình sao?
Đây là phản ứng đầu tiên của Lý Duy Nhất.
Người kiêu ngạo nào khi sử dụng các phương pháp bảo vệ mạng sống do trưởng bối ban cho đều coi đó là một sự sỉ nhục. Điều đó làm bộc lộ khả năng giải quyết vấn đề và năng lực ứng phó rủi ro kém cỏi của bản thân.