Bài tẩy (1)

Đây là vũ khí mà Đường Vãn Châu đặc biệt xin từ Động Khư Doanh để giết Sở Ngự Thiên.

Hoắc Đình Dạ nhìn thấy các cường giả Thệ Linh xông lên phía trước lần lượt bị bắn chết, trong lòng cũng không khỏi rùng mình, không chắc bản thân mình có đỡ nổi không.

Đột nhiên, tim Văn Nhân Thính Hải thắt lại.

Hắn nhìn thấy, sau khi Lý Duy Nhất cất thi thể Lạc Âm Cơ vào Túi Càn Khôn bèn đi về phía bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, hờ hững nhìn về phía hai người bọn họ.

- Đi, đi mau! Đây là cục diện mà Thiếu Dương Ti giăng ra để giết Sở Ngự Thiên, chúng ta không cần thiết phải dính vào vũng nước đục này.

Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ quay lưng bỏ chạy, dịch chuyển cực nhanh, biến mất trong Bạch Dạ.

Lý Duy Nhất thầm thở phào nhẹ nhõm, lấy linh tinh ra nắm trong tay. Từ lúc giết chết Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu và Tĩnh Trinh, đến việc chạy trốn ngàn dặm, rồi đến những trận chiến ác liệt liên tiếp sau đó, pháp khí của hắn đã tiêu hao nhiều.

Nếu không, hắn cũng không giao hai món Vạn Tự Khí cho Đại Phượng và Nhị Phượng kích hoạt.

Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy chân truyền Đạo Cung và Bạch Dạ Thanh Liên đã đánh lên tầng mây.

Lý Duy Nhất trầm ngâm, lúc này nàng ra tay với Bạch Dạ Thanh Liên, chứ không đợi Thiếu Dương Ti và Bạch Dạ Thanh Liên lưỡng bại câu thương rồi mới ra tay, có lẽ hắn đã nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng xấu.

- Đứa nào đạt đến tam trọng thì lên giúp Khương Ninh một tay.

Nhị Phượng hoan hô:

- Được!

Đại Phượng nói:

- Ta đi hỏi nàng có phải là Khương Ninh không.

- Lý lão đại, Đại Phượng và Nhị Phượng đều có Vạn Tự Khí, hay là ngươi đưa Hoàng Long Kiếm của ngươi cho ta dùng đi?

- Ngươi đang nói mớ à?

Lý Duy Nhất tát bay Ngũ Phượng ra ngoài, tiếp đó ném chiếc ô báu phù văn của Lạc Âm Cơ cho nó.

Đại Phượng, Nhị Phượng, Ngũ Phượng, còn có Thất Phượng đang tàng hình, cùng bay về phía bầu trời.

Vì kéo dài thời gian một tháng, Tuế Nguyệt Cổ Tộc đã bỏ ra một cái giá rất lớn. Nhưng thời gian quá gấp rút, Tam Phượng, Tứ Phượng, Lục Phượng vẫn còn kẹt ở nhị trọng đỉnh phong. Vừa nãy Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ hoàn toàn là bị sự tự tin và ung dung của Lý Duy Nhất dọa sợ.

Trên đường trở về Xuân Thành, Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ một đường im lặng.

- Tốc độ tăng cường thực lực của bảy con kỳ trùng quá nhanh, ta phải về điều tra xem rốt cuộc chúng là thứ gì.

Văn Nhân Thính Hải đột nhiên lên tiếng.

Hoắc Đình Dạ đồng ý:

- Tình báo mới nhất gửi vào trong quân doanh cho biết, Lý Duy Nhất rất có thể là truyền nhân được Khôi Thủ Cửu Lê của ngàn năm trước đào tạo ra. Khôi Thủ Lê Viên Triệt là một nhà tạp học nổi tiếng, tinh thông các pháp bách đạo. Lý Duy Nhất kế thừa sư môn từ hắn, vừa có bảy con kỳ trùng, lại biết luyện chế khôi lỗi Chiến Thi và Thiên Kiếm Phù, có quá nhiều thủ đoạn. Ta thấy dưới Đại Trường Sinh, Bạch Dạ Thanh Liên chưa chắc đã là đối thủ của hắn.

- Vù!

Một bóng dáng xinh đẹp vụt qua đỉnh đầu hai người, xé gió hướng về phía Bạch Dạ.

Tốc độ quá nhanh, với tu vi của Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ cũng chỉ có thể nhìn rõ hình dáng và dung mạo, sắc mặt cả hai đều thay đổi.

Chốc lát sau, trong Bạch Dạ, Lý Duy Nhất cũng nhìn thấy bóng dáng tỏa ra hàn khí thấu xương kia:

- Tình Tảo!

Tình Tảo liếc hắn một cái, đè nén sát ý trong lòng, không thèm để ý tới Lý Duy Nhất, lao thẳng về phía chiến trường đang vây giết Sở Ngự Thiên cách đó mấy chục dặm.

Lý Duy Nhất lập tức đuổi theo.

Đúng lúc này, cách đó mấy chục dặm.

Một luồng khí tức khiến người ta sởn gai ốc bùng phát từ trong cơ thể Sở Ngự Thiên.

Hắn bê bết máu, bị Mạc Đoạn Phong chém không biết bao nhiêu đao, bị những thủ đoạn bài tẩy của Nam Cung trấn áp đến mức hoàn toàn không thể thoát thân.

Cho đến khi cảm nhận được Tình Tảo đang đến gần với tốc độ cực nhanh, Sở Ngự Thiên mới ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, dẫn động thuật pháp Siêu Nhiên mang theo khi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, muốn giết chết tất cả đám người Mạc Đoạn Phong, Nam Cung, cùng với Đường Vãn Châu đang nấp trong bóng tối.

Chiêu thuật pháp Siêu Nhiên này được luyện chế bên trong Thái Âm Ấn hình tròn.

Thái Âm Giáo đã sớm chuộc lại Thái Âm Ấn từ chỗ chân truyền Đạo Cung.

- Ầm!

Lực lượng của thuật pháp Siêu Nhiên hóa thành Thái Âm Đồ, xoay tít, bùng phát ra tứ phía.

Đường Vãn Châu nấp trong bóng tối, vẫn luôn chăm chú theo dõi từng ý niệm, từng cử động của Sở Ngự Thiên. Nàng không làm theo kế hoạch của Mạc Đoạn Phong, vào khoảnh khắc Sở Ngự Thiên tung ra Thái Âm Đồ, nàng lập tức hóa thành luồng sáng lao ra.

Một tay nàng vươn ra, từ xa kéo Mạc Đoạn Phong và Nam Cung về phía mình, đồng thời, tay kia cầm vỏ kiếm chỉ thẳng về phía trước.

- Bùm!

Vỏ kiếm nổ tung, một kiếm do Đường Sư Đà lưu lại trong đó xé rách không gian, hóa thành một quang ảnh cự kiếm rực rỡ chẻ đôi đồ ấn Thái Âm đang lan rộng ra.

Hai luồng sức mạnh liên tục tan biến.

Mặt đất giữa Đường Vãn Châu và Sở Ngự Thiên nổ tung, bụi đất bay mù mịt, đá vụn văng tứ tung. Tuy không phải là một kiếm dốc toàn lực của Đường Sư Đà, nhưng chỉ cần khóa chặt thành công là đủ để chém giết mọi kẻ thù dưới Siêu Nhiên.

Khi gặp Siêu Nhiên, đạo thuật có mạnh đến đâu cũng vô dụng, thậm chí còn không thể nhìn thấy bóng dáng đối phương.

- Ầm ầm!

- Phụt!

Thái Âm Ấn đã cản phần lớn sức mạnh, Sở Ngự Thiên đẫm máu bay ngược ra ngoài như, khuôn mặt biến dạng.

Mạc Đoạn Phong biết vì sao Đường Vãn Châu ra tay sớm, là muốn cứu hắn và Nam Cung. Nhưng làm vậy quá mạo hiểm, nếu không thể một đòn giết chết Sở Ngự Thiên, nhỡ đâu Sở Ngự Thiên vẫn còn tuyệt chiêu thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Do đó, không đợi dư ba của hai loại đạo thuật tan hết, Mạc Đoạn Phong lập tức lao tới, muốn triệt để chém chết Sở Ngự Thiên.

- Vút!

Từ đằng xa, hắn chém ra một đao xuyên không, nhắm thẳng vào eo bụng của Sở Ngự Thiên đang bất động trên mặt đất.

Tiếng xé gió chói tai vang lên.

Tình Tảo phát ra tiếng hét chói tai đầy bi phẫn, dùng pháp khí cách không kéo lấy Sở Ngự Thiên đang trọng thương.

Nhưng nàng vẫn chậm một bước, không thể cứu hắn hoàn toàn.

Chỉ thấy máu bắn ra tung tóe, hai chân Sở Ngự Thiên đứt lìa từ phần đầu gối.

- Ào!

Tình Tảo nhìn thấy Sở Ngự Thiên thê thảm như vậy, cắn chặt răng, nước mắt tuôn rơi như mưa, cách không vung ra một kiếm chém Mạc Đoạn Phong bay ngược ra sau, áo trên người rách bươm, xuất hiện vô số vết kiếm.

- Nàng đã phá cảnh Đại Trường Sinh rồi!

Đường Vãn Châu cầm kiếm xông lên, không hề sợ hãi hay do dự trước một Thái Âm Sứ đạt đến tứ trọng mạnh như Tình Tảo.

Tình Tảo đã phải chịu sự sỉ nhục lớn nhất trong đời sau khi bị Lý Duy Nhất bắt sống mới dốc toàn lực đột phá Bạch Hổ Tỏa. Có thể nói, nàng phá vỡ cảnh giới tứ trọng hoàn toàn là vì muốn giết chết Lý Duy Nhất.

- Chân truyền... ta đến rồi, ta đưa ngươi đi...

Tình Tảo chạy tới bên cạnh Sở Ngự Thiên, cõng hắn lên lưng, dùng sợi thừng pháp khí quấn chặt lấy hắn.

Đường Vãn Châu đã tiến đến gần, pháp khí dồi dào, tiếng kiếm rít chói tai. Một kiếm chém ra như tuyết lở trên đỉnh núi, những bông tuyết tựa lông ngỗng gần như chôn vùi Tình Tảo và Sở Ngự Thiên.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters