Khí hải của Siêu Nhiên luyện chế ra Túi Càn Khôn thuộc về địa phẩm, có thể chứa cả núi, dời cả thành. Tiền đề là, sức lực của ngươi có thể nhấc lên được.
Khí hải của Võ Đạo Thiên Tử luyện chế ra Túi Càn Khôn thuộc về thiên phẩm, là bảo vật còn trân quý hơn cả Vạn Tự Khí.
Thường Ngọc Kiếm với vẻ mặt đầy tâm sự, nói:
- Huyết tế của Ma Quốc nghe nói có thể lấy vết nứt không gian để kết nối với dị không gian thần bí, mượn sức mạnh của dị không gian để ăn mòn mọi thứ ở thế giới này.
Lý Duy Nhất tò mò hỏi:
- Là dị không gian nơi Hắc Ám Chân Linh tồn tại hả?
Hắc Ám Chân Linh do đệ tử đích hệ của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc nuôi dưỡng chính là được phóng thích ra từ trong vết nứt không gian.
Thường Ngọc Kiếm thở dài nói:
- Có lẽ vậy, ta cũng không hiểu rõ lắm. Sức mạnh của dị không gian không thể coi thường, nếu không hủy diệt tế đàn, hai luồng sức mạnh từ trong ra ngoài cùng nhau tác động, khu vực Khô Vinh sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện kẽ hở.
Người lo lắng nhất hiển nhiên là Nam Cung.
Nàng bước nhanh rời khỏi, đi truyền tín phù, muốn bẩm báo tin tức mới nhất này lên trên.
Nam Cung lại bước vào Minh Vực, nhìn thấy Lý Duy Nhất đang đứng đợi dưới cây đầy lá khô, bóng dáng mờ ảo trong sương mù. Sau khi bước đến gần, hai người chỉ nhìn nhau một cái, Nam Cung đã biết hắn có chuyện muốn hỏi, trong lòng nàng thực ra sớm có sự chuẩn bị.
Lý Duy Nhất hít sâu một ngụm Minh Linh Khí, chỉ cảm thấy toàn thân đều bị bao phủ trong pháp tắc thời gian khiến con người tăng tốc già đi, những lực lượng pháp tắc tích tụ này hòa quyện vào máu, xương cốt, lục phủ ngũ tạng.
Hắn nói:
- Mục tiêu của chúng ta là kéo dài ít nhất một tháng. Bây giờ đã qua mười lăm ngày, đi đến tế đàn Ma Quốc cần thêm ba ngày nữa. Nếu đi đón đàn trùng ở phía Vũ Lâm Sinh Cảnh, thì dự tính còn cần thêm vài ngày. Trước lúc đó, Siêu Nhiên của Ma Quốc có thể vượt qua biên giới, tiến vào bất cứ lúc nào, tình hình rất không lạc quan. Chúng ta không có thời gian để lập kế hoạch chu đáo, chỉ có thể tấn công trực diện.
Nam Cung biết đây chỉ là lời mở đầu của hắn, nhẹ giọng hỏi:
- Ngươi muốn hỏi gì?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Quang Minh Tuyền Nhãn của ngươi là kế thừa từ Tuế Nguyệt Nữ Hoàng phải không?
Nam Cung nói:
- Phải!
Nam Cung không giấu giếm hắn, lại nói:
- Dù đã qua hai vạn năm, pháp lực thể lỏng ở trung tâm nhất của Quang Minh Tuyền Nhãn vẫn có thể đạt tới cấp độ pháp lực của Võ Đạo Thiên Tử. Tuy nhiên, số lượng pháp lực thể lỏng đó rất ít, sẽ bị Siêu Nhiên trong tộc lấy đi. Phần pháp lực Siêu Nhiên còn lại thì cho ta tự do hấp thụ chuyển hóa, đây là nguyên nhân căn bản khiến tốc độ tu luyện võ đạo của ta cực nhanh.
Bây giờ cao tầng đứng sau cả hai bên đã kết minh, muốn khai sáng một thời đại huy hoàng lật đổ toàn bộ phía nam Doanh Châu, thế hệ trẻ bọn họ có thể hợp tác chân thành.
Nàng thẳng thắn như vậy nằm ngoài dự đoán của Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta không phải muốn tìm hiểu cơ duyên và bí mật của ngươi, chỉ là muốn hỏi, Ma Quốc làm rầm rộ như vậy, liệu có liên quan đến các tuyền nhãn khác của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng không? Ví dụ như tuyền nhãn về thời gian, hoặc tuyền nhãn về sinh mệnh?
Thấy nàng do dự và trầm mặc, Lý Duy Nhất nói:
- Không cần khó xử, ta đã hiểu. Đúng rồi, ngươi có thể điều khiển pháp lực Siêu Nhiên tuôn ra từ Quang Minh Tuyền Nhãn để kích hoạt Vạn Tự Khí không?
Nam Cung nhẹ lắc đầu:
- Hiện tại vẫn chưa làm được! Sức mạnh có lớn đến đâu cũng cần phải hấp thụ chuyển hóa mới có thể khống chế và sử dụng. Nhưng nếu ngươi muốn hấp thụ để dùng cho tu luyện thì bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm ta.
Tiếng gọi của Thanh Tử Khâm ở đằng xa truyền đến:
- Xuân Tàm dường như đã trưởng thành rồi!
...
Xuân Tàm đã trưởng thành.
Mọi người đều trở nên nhiệt tình, lần lượt lấy ra Pháp khí bằng ngọc đã chuẩn bị từ trước, mang những con tằm thuộc về mình đi.
Sau đó, họ vô cùng vui vẻ bước ra Minh Vực.
Xuân Tàm phải rời khỏi Minh Vực mới có thể nhả tơ kết kén.
Hai tầng sức mạnh thời gian không thể chồng chéo lên nhau.
Diêm Chỉ Nhược lạnh lùng trừng mắt nhìn Liễu Diệp, vô cùng ghét bỏ nói:
- Ta chỉ nuôi sống được hai con Xuân Tàm, biết vậy ngay từ đầu đã giao cho Tiểu Thanh nuôi giúp rồi. Hừ!
Liễu Diệp nói:
- Ta có ba con, cho ngươi một con nhé?
Diêm Chỉ Nhược quay mặt sang một bên, nói:
- Không cần, ngươi mới có tu vi nhị trọng, lo mau chóng thăng cấp cảnh giới đi, nếu không sẽ không có tên trên Trường Sinh Địa Bảng sang năm.
Lý Duy Nhất lấy ra một con Xuân Tàm, đặt trong một chiếc đĩa ngọc có đường kính khoảng một thước, đi về phía Mạc Đoạn Phong, nói:
- Mạc huynh, ngày đó ta và đội trưởng bị Tĩnh Trinh và đám Thệ Linh Hầu Tước truy sát, tuy rằng ta có con bài tẩy bảo mạng, nhưng ân tình ngươi ra tay tương trợ thì ta nhất định phải trả.
Mạc Đoạn Phong không phải là người kiểu cách, vừa mới nhận lấy đĩa ngọc bưng trên tay còn chưa kịp nói gì.
Thanh Tử Khâm cũng mang tới một con Xuân Tàm, nói:
- Nếu đã như vậy, ta cũng trả phần nhân tình này.
Nam Cung mang đến con thứ ba, nói:
- Còn cả của ta nữa! Hôm đó trên tường thành, là Mạc đại ca ra tay cứu giúp, nhân tình làm sao có thể không trả?
Mạc Đoạn Phong sử dụng pháp khí nâng ba con Xuân Tàm, ánh mắt phức tạp, tâm trạng dao động mãnh liệt, nói:
- Chư vị, Mạc mỗ tuyệt đối không phải là kẻ ngu ngốc, rất rõ ràng các vị muốn giúp ta bẻ gãy Bạch Hổ Tỏa, để tu vi của ta đuổi kịp Cổ Chân Tướng. Cái gọi là nhân tình của các vị vốn là việc ta sửa chữa sai lầm của bản thân, là chuyện nằm trong bổn phận phải làm... Ta không nói những lời thừa nữa, phần giao tình tại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc này, Mạc mỗ nhất định sẽ khắc ghi.
Nam Cung bắt đầu kể cho đám người về cách sử dụng Xuân Tàm.
Kể xong, nàng nói:
- Khu vực Khô Vinh là lời nguyền thời gian, sẽ làm giảm tuổi thọ.
- Minh Vực, về bản chất cũng là từ từ làm giảm thọ. Chúng ta ở trong Minh Vực, tu luyện bao nhiêu năm thì tuổi tác cũng sẽ tăng thêm bấy nhiêu.
- Trong Xuân Kiển, sự xói mòn thọ nguyên sẽ diễn ra càng nhanh chóng hơn.
- Nếu tu luyện trong môi trường của Minh Vực và Xuân Kiển một thời gian dài sẽ gây ra tổn thương rất lớn cho thân thể. Võ tu Trường Sinh cảnh của Tuế Nguyệt Cổ Tộc thông thường tu luyện nhiều nhất mười năm, thì buộc phải quay lại thế giới bình thường để tĩnh dưỡng.
Triệu Đường nói:
- Bất kỳ sức mạnh nào trên thế gian này đều có mặt lợi và hại cùng tồn tại, trong lòng chúng ta đều hiểu rõ. Tăng tốc thời gian cũng giống như uống thuốc độc. Nhưng điều này không phải đều vì tranh giành để trở thành thế hệ Trường Sinh thứ chín sao?
Nam Cung lập tức kể chuyện về Truyền Tống Trận ra, nói:
- Chỗ ta còn một con đường nữa!
Dù sao thì nửa tháng sau, mọi chuyện cũng sẽ dần được lan truyền ra, chi bằng coi như là một món nợ ân tình để đưa cho bọn họ. Đây chính là kết quả bàn bạc của nàng và Lý Duy Nhất trên đường trở về lúc nãy.