Ngả bài với Thanh Tử Khâm (2)

Tất nhiên sẽ che giấu đi cảm nhận của bọn họ, để không bộc lộ quá sớm sự tồn tại của Tuế Nguyệt Giới.

Nghe xong.

Đám người Triệu Đường, Diêm Chỉ Nhược, Liễu Diệp, Thanh Tử Khâm, Thường Ngọc Kiếm, Trì Hạo Hãn vốn đã thu dọn xong hành lý, chuẩn bị cáo từ rời đi đều phấn khởi, ghi nhớ ân tình này của Nam Cung.

Đám người chào từ biệt, dặn nhau phải bảo trọng.

Lý Duy Nhất gọi Thanh Tử Khâm:

- Đội trưởng, ta có vài lời muốn nói với ngươi.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của đám người, Lý Duy Nhất tìm tới Thanh Tử Khâm, sau đó kéo nàng vào trong khu rừng rậm sương mù dày đặc của Minh Vực.

Diêm Chỉ Nhược nói:

- Không cần để ý bọn họ, hai người này bí hiểm, nhìn có vẻ cũng không giống đã chung chăn gối. Các ngươi nhất định phải bảo trọng, đừng liều mạng với Cổ Chân Tướng, Khúc Dao, Văn Nhân Thính Hải, quân đội Ma Quốc càng không dễ chọc, không có gì quan trọng hơn tính mạng của bản thân. Thấy tình hình không ổn, nhớ rút lui ngay.

...

Trong Minh Vực.

Lý Duy Nhất buông tay ra, xoay người lại.

Chỉ thấy ánh mắt Thanh Tử Khâm đứng phía sau tỏ vẻ căng thẳng, tạo tư thế phòng thủ, hỏi:

- Ngươi vừa rồi sử dụng pháp khí để dò xét ta? Nếu luôn nghi ngờ ta thì sớm ra tay sớm đi, bây giờ đã nuôi Xuân Tàm trưởng thành, ta hết giá trị lợi dụng rồi đúng chứ? Dò xét ra kết quả gì chưa? Không tìm thấy Trường Sinh Kim Đan phải không?

Lý Duy Nhất nhìn nàng vô cùng chăm chú, nói:

- Trường Sinh Kim Đan có thể giấu đi.

Thanh Tử Khâm dang rộng hai tay, nhìn thẳng vào hắn, nói:

- Trường Sinh Đan có thể giấu, pháp khí Trường Sinh cũng có thể giấu đúng không? Giấu ở đâu, ngươi đến tìm đi, ta tuyệt đối không phản kháng.

Lý Duy Nhất không có tìm, thấm thía khuyên nhủ:

- Ngươi có biết tại sao ta dám dò xét ngươi không? Bởi vì ta ít nhất đã nắm chắc được bảy phần. Ngươi biết tại sao ta kéo ngươi đến đây để nói chuyện riêng không, bởi vì vẫn còn đường cứu vãn. Đừng sai lầm tiếp nữa, nếu tiến xa hơn chính là vực sâu vạn trượng.

Đôi mắt tròn xoe của Thanh Tử Khâm mở to, nói:

- Nếu ngươi đã nắm chắc thì ngươi lấy chứng cứ ra đây. Chỉ cần ngươi đưa ra, ta sẽ tự sát tại đây, quyết không để ngươi khó xử.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta không có chứng cứ, nhưng ta có thể phân tích ra mọi chuyện mà ngươi đã làm khi đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Lý Duy Nhất sắp xếp lại cảm xúc trong lòng, từ từ nói:

- Sau khi phá vòng vây ở Phạn Diệp Cốc, chúng ta vốn hẹn gặp mặt ở Thiên Đô Hà Minh Vực. Nhưng ngươi không đến, ngươi nói dối rằng đụng độ Thệ Linh Hầu Tước, phải trốn vào một Minh Vực hẻo lánh để dưỡng thương.

- Thực tế, ngươi đã đi gặp Thái Âm Sứ của Thái Âm Giáo, hoặc là Sở Ngự Thiên.

- Trong khoảng thời gian đó, ngươi hoàn toàn không dưỡng thương ở Minh Vực nào cả, mà đang giúp Thái Âm Giáo hộ tống quân đội Thệ Linh qua lại biên giới và doanh trại đóng quân ở Phạn Diệp Cốc. Người sử dụng trận pháp để che giấu cho đại quân di chuyển chính là ngươi.

- Ta đi đến Phạn Diệp Cốc tra xét đã để lại dấu vết, bị ngươi phát hiện.

- Lúc đó ngươi không biết chính là ta, thế nên theo dấu tới phế tích cổ thành ở Nghiệp Vân Quan, muốn giết người diệt khẩu. Trong lúc ta đang dò la dưới giếng cạn, ngươi đã thả toàn bộ mười ba cỗ khôi lỗi Chiến Thi ra ngoài, vị trí đứng của chúng hoàn toàn là tư thế để bao vây giết hại.

- Đến lúc ngươi chuẩn bị ra tay, lại phát hiện người trong giếng là ta, lúc đó ngươi mới từ bỏ. Đây là lý do tại sao chúng ta tình cờ gặp nhau ở đó, vì vốn dĩ không phải là tình cờ.

Thanh Tử Khâm nói:

- Ngươi quá đa nghi rồi, hơn nữa không hề có chứng cứ.

Lý Duy Nhất nói:

- Đúng vậy, đến đây thì thật ra ta hoài nghi bản thân mình nhiều hơn. Thậm chí bởi vì muốn thăm dò ngươi, để ngươi một mình đối mặt với Tĩnh Trinh, đẩy ngươi vào nguy hiểm, ta đã cảm thấy vô cùng áy náy.

- Nhưng ngươi không nên tìm người đóng giả Lạc Âm Cơ, đây là lộng xảo thành chuyết!

Thanh Tử Khâm nhẹ lắc đầu, cảm xúc trong lòng vô thức bộc lộ ra ngoài, nói:

- Lạc Âm Cơ không xuất hiện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ngươi nghi ngờ là ta. Nàng xuất hiện, ngươi lại nói là ta tìm người đóng giả, đằng nào thì ngươi cũng không tha cho ta.

Nhưng nàng không hề hay biết.

Lý Duy Nhất lẳng lặng nhìn nàng, một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng:

- Nếu Lạc Âm Cơ tham gia trận chiến ở Phạn Diệp Cốc, Thiếu Dương Ti ít nhất sẽ có thêm hai người chết. Nhưng vào thời điểm đáng lẽ nàng nên xuất hiện nhất thì lại không xuất hiện. Sau khi ta nghi ngờ ngươi, nàng lại xuất hiện! Đây không phải là đánh lừa thị giác người khác thì là gì?

Không đợi Thanh Tử Khâm phản bác, Lý Duy Nhất lấy ra thi thể và đầu của Lạc Âm Cơ từ trong Túi Càn Khôn.

Thanh Tử Khâm cúi đầu nhìn chăm chú, hỏi:

- Nàng là ai?

Lý Duy Nhất nói:

- Nàng là thế thân mà Sở Ngự Thiên tìm giúp ngươi, là người hầu của Bạch Dạ Thanh Liên, có tu vi rất cao. Đáng tiếc, nàng không phải là người sống, mà là Thi Linh. Sao Lạc Âm Cơ có thể là Thi Linh được?

Đó là lý do tại sao Lý Duy Nhất buộc phải bắt sống hoặc giết chết Lạc Âm Cơ.

Cần làm rõ nàng là sinh linh hay là Thệ Linh.

Chỉ cần là Thệ Linh, khả năng Thanh Tử Khâm là Tử Sứ thực sự sẽ tăng lên nhiều.

Thanh Tử Khâm hỏi:

- Tĩnh Trinh có thể là Thái Hư Tộc, tại sao Lạc Âm Cơ không thể là Thi Linh?

Lý Duy Nhất nói:

- Nếu Thái Âm Giáo ngay cả Thập Nhị Thái Âm Sứ cũng không đào tạo nổi, cần lấy Thệ Linh bù đắp vào thì làm sao có thể trở thành Cổ Giáo kinh khủng khiến người trong thiên hạ khiếp vía?

Lý Duy Nhất âm thầm quan sát nét mặt Thanh Tử Khâm, tiếp tục nói:

- Nếu ta không đoán sai, ngươi có thể giấu được Trường Sinh Kim Đan và pháp khí Trường Sinh, chắc có liên quan đến Thái Hư Trùng phải không? Đó là lý do tại sao Tĩnh Trinh tiếp cận ngươi, hắn hoàn toàn không biết ngươi là Tử Sứ, chỉ muốn tìm Thái Hư Trùng.

Thanh Tử Khâm nói:

- Nếu ta là Tử Sứ Lạc Âm Cơ, ta có nhiều cơ hội để giết ngươi diệt khẩu, giải quyết vấn đề từ gốc rễ. Tại sao phải mạo hiểm tìm người khác đóng giả ta?

Lý Duy Nhất nói:

- Đó chính là lý do khiến ta cảm thấy phải kéo ngươi trở lại.

Lý Duy Nhất chợt hỏi:

- Rốt cuộc năm đó lão tông chủ tu luyện chú thuật cấm kỵ gì? Lão nhân gia còn sống hay đã chết? Có phải đã gia nhập Thái Âm Giáo không? Ngươi bị hắn kéo vào đúng không?

Ánh mắt Thanh Tử Khâm đông lại, tựa như đang hồi tưởng lại chuyện gì đó, trầm giọng nói:

- Ngươi không cần nói nữa!

Lý Duy Nhất nói:

- Ta muốn nói! Ta không nói thì chẳng có ai nói với ngươi! Một trăm năm rồi, chuyện người cũ hay là mối thù năm xưa thì có liên quan gì đến ngươi? Thái Âm Giáo đang lợi dụng ngươi, cho dù người đó là lão tông chủ, hắn cũng lợi dụng ngươi. Năm xưa vốn dĩ là lỗi của hắn, hắn nên gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.

Thanh Tử Khâm nói:

- Không có lão tông chủ nào hết, tất cả chỉ là do ngươi suy đoán.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters