Lực lượng thời gian của Xuân Kiển (1)

Lý Duy Nhất nói:

- Suy đoán sao? Thật ra điều này không khó để đoán!

- Nếu không phải người thân cận nhất nói cho ngươi biết tất cả những điều này thì sao có thể khiến ngươi tin tưởng? Nếu không phải có người lấy tình thân ra bức ép, sao ngươi có thể thỏa hiệp? Nếu không có chỗ dựa trong Thái Âm Giáo, sao ngươi có thể làm được Tử Sứ?

Thanh Tử Khâm cắn chặt răng, cả người có chút nhút nhát, đôi mắt tuôn lệ nhưng vẫn cố gắng kiên cường, nói:

- Nếu ngươi đã khẳng định như vậy thì ngươi giết ta đi. Chết trong tay ngươi, ta sẽ không đánh trả. Ngươi lập được một công lớn, chém thêm một sứ.

Lý Duy Nhất không muốn sự việc trở nên căng thẳng như vậy, bèn cười trêu chọc trong hoàn cảnh không phù hợp:

- Lúc trước ngươi đã nói không để ta khó xử.

Thanh Tử Khâm nói:

- Được, mạng ta giao cho ngươi.

Không biết Thanh Tử Khâm lấy từ đâu ra một con dao găm, hàn quang chợt lóe lên, đâm thẳng vào ngực mình.

Lý Duy Nhất nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cổ tay nàng.

Sức lực của nàng vô cùng lớn, tuyệt đối không phải là võ tu Đạo Chủng cảnh tam trọng. Cái gọi là Đạo Chủng cảnh tam trọng, có nghĩa là trong cơ thể không có Đạo Liên và Đạo Quả, vừa hay kẹt ở cảnh giới có thể giấu Trường Sinh Kim Đan.

Lý Duy Nhất dùng một tay không thể giữ lại, nàng quả thực quyết ý muốn chết.

Hắn lập tức giơ bàn tay còn lại đánh bay con dao găm.

Thanh Tử Khâm gầm lên:

- Ngươi cản ta làm cái gì?

Âm thanh truyền ra bên ngoài.

Trì Hạo Hãn cất cao giọng hỏi:

- Các ngươi có chuyện gì vậy?

Lý Duy Nhất đáp:

- Không có gì, chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong, đợi thêm một khắc nữa đi.

Lý Duy Nhất thả ra tràng vực niệm lực bao phủ cả hai người, vẫn giữ chặt cổ tay nàng, nói:

- Khoảng thời gian này, các hành động nhắm vào Thái Âm Giáo, thậm chí là hành động nhắm vào Sở Ngự Thiên, ta đều không giấu giếm ngươi. Ngươi có biết tại sao không?

Thanh Tử Khâm ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút tránh né, cơ thể hơi co rúm lại, đáp:

- Không biết.

Lý Duy Nhất nói:

- Bởi vì ta cảm thấy, ngươi còn quan trọng hơn Sở Ngự Thiên.

Thanh Tử Khâm cảm thấy Lý Duy Nhất lại đang đùa cợt nàng, một tay khác vươn ra nhưng lại bị bắt lấy.

Nàng gần như cầu xin nói:

- Ngươi đừng chơi đùa nữa được không, ta không muốn đùa với ngươi, ta không có tâm trạng đó.

Lý Duy Nhất nói với ánh mắt rất chân thành:

- Ta rất nghiêm túc! Một Sở Ngự Thiên cỏn con, đợi thêm ba đến năm năm nữa, mạng của hắn không là gì với ta. Nhưng ngươi là bằng hữu của ta, đừng nói ba hoặc năm năm, dù có qua ba mươi, năm mươi năm, ngươi vẫn có vị trí rất quan trọng trong lòng ta.

Thanh Tử Khâm sững sờ nhìn hắn hồi lâu, sau đó nhắm hai mắt lại, nói:

- Được rồi, ngươi thắng! Muốn giết muốn róc thịt, hay là đưa về Động Khư Doanh giao cho Tiêu Tôn, ta đều nhận! Ngươi quả thực là sao chổi của ta, ta muốn tránh cũng không thể thoát khỏi ngươi, ở Động Khư Doanh ta đã cố gắng hết sức để tránh mặt ngươi rồi.

Lý Duy Nhất buông hai tay nàng ra, nói:

- Đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như vậy, ngươi không có làm gì sai.

Thanh Tử Khâm đứng lặng ở đó, hoàn toàn là bộ dạng chán nản không có chút sức sống, hỏi:

- Sao ngươi biết là ta không làm gì sai?

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi không tiết lộ những hành động nhắm vào Thái Âm Giáo và Sở Ngự Thiên.

Thanh Tử Khâm phá vỡ sự im lặng, không còn phủ nhận và biện giải nữa, nói:

- Đó là vì ta muốn lặn sâu, là vì những mưu đồ lớn hơn trong tương lai. Sự việc cỏn con ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc còn chưa cần đến ta.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vì lật đổ Động Khư Doanh, báo thù cho Tiên Hà Tông sao?

Thanh Tử Khâm khó tin hỏi:

- Rốt cuộc là ngươi biết được bao nhiêu chuyện?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta còn biết lý do Sở Ngự Thiên sai ngươi hộ tống quân đội Thệ Linh qua lại giữa biên giới và Phạn Diệp Cốc nữa.

Thanh Tử Khâm hỏi:

- Có thể là lý do gì chứ?

Lý Duy Nhất nói:

- Đây là một chuyện nhỏ, ai trong Thập Nhị Thái Âm Sứ cũng có thể làm được, thậm chí không cần đến nhân vật cấp Thái Âm Sứ. Tại sao cứ phải là một nhân vật quan trọng cần lặn sâu như ngươi ra mặt?

- Chỉ có một lý do, ngươi có sự phản kháng đối với Thái Âm Giáo, trước đó, ngươi chưa từng giúp bọn họ làm bất cứ chuyện gì. Nếu Sở Ngự Thiên trực tiếp ra lệnh cho ngươi giết ta, giết Thánh Ti, giết Nam Cung, ngươi nhất định sẽ không đồng ý.

- Để kéo một người về phía vực sâu hắc ám, buộc phải tiến hành từng bước. Lần này, chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, lần tiếp theo sẽ là một việc quan trọng hơn một chút... cho đến khi rơi xuống vực sâu, không thể nào quay đầu được nữa.

- Đội trưởng, Thanh Tử Khâm, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp.

Đường Vãn Châu bước vào Minh Vực, đứng trong làn sương mù cách đó mười mấy trượng, hỏi:

- Rốt cuộc đã xong chưa vậy? Chuyện lớn thế nào, chẳng lẽ không thể đợi về lại Động Khư Doanh rồi nói sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Ngoan ngoãn trở về Động Khư Doanh đợi đi, chúng ta là bằng hữu, ta nhất định sẽ giúp ngươi. Lau khô nước mắt đi, kẻo người bên ngoài nhìn thấy. Đưa cho ta hai viên trong xâu chuỗi tinh thần niệm lực Thánh Linh Vương Niệm Sư của ngươi.

Không cần biết nàng có đồng ý hay không, Lý Duy Nhất lấy hai viên tinh thần niệm lực liền thu hồi tràng vực niệm lực, nghênh ngang đi về phía Đường Vãn Châu.

Hắn chỉ vào Thanh Tử Khâm ở phía sau, nói:

- Mới xin nàng ấy hai viên tinh thần niệm lực mà cứ như muốn mạng của nàng ấy vậy, keo kiệt chết đi được.

Nghe vậy, Triệu Đường ở xa nói:

- Lời này nói hơi quá rồi! Đó chính là tinh thần niệm lực của Thánh Linh Vương Niệm Sư, giá trị liên thành, có tiền cũng không mua được.

Thanh Tử Khâm lẩm bẩm:

- Quay đầu... làm sao quay đầu được chứ?

Sau đó, nàng lấy ống tay áo lau khô nước mắt, ánh mắt vô thần, thất hồn lạc phách bước ra khỏi Minh Vực.

Mọi người đều nhìn ra Lý Duy Nhất đang tránh nặng tìm nhẹ, chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn, nhưng ai nấy đều ngầm hiểu, vờ như không biết.

Bọn họ rời khỏi, được một vị trưởng lão của Tuế Nguyệt Cổ Tộc đón đi.

...

Lý Duy Nhất, Mạc Đoạn Phong, Đường Vãn Châu, Nam Cung tới một sơn cốc hẻo lánh, để phòng ngừa trong lúc bế quan sắp tới bị Thệ Linh hoặc Ma Quốc quấy rầy.

Đã có Đại Thánh Linh Niệm Sư của Tuế Nguyệt Cổ Tộc giúp bọn họ bố trí xong trận pháp ẩn nấp, âm thầm bảo vệ trong bóng tối.

Lý Duy Nhất có bốn con Xuân Tàm.

Hắn lấy ra một con, lại dùng khí hàn băng để đóng băng ba con còn lại.

- Xèo xèo!

Trong đĩa ngọc, Xuân Tàm bắt đầu nhả tơ.

Lý Duy Nhất thả niệm lực ra, cẩn thận cảm nhận những sợi tơ tằm ở trạng thái sương mù. Cũng giống như Minh Linh Khí, tơ tằm không có vật chất, là một loại trạng thái vô cùng kỳ dị.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Này Muộn Hồ Lô, ngươi nói xem đây là pháp tắc thời gian hay là trật tự thời gian? Tại sao niệm lực và Đạo Tổ Thái Cực Ngư của ta, cũng có thể dệt ra Thời Gian Chi Kiển? Thời Gian Chi Tàm và Xuân Tàm liệu có mối quan hệ gì không? Nó là hậu duệ của Thời Gian Chi Tàm sao?

Khi Lý Duy Nhất lần đầu tiên phát hiện Đạo Tổ Thái Cực Ngư có thể dệt ra Thời Gian Chi Kiển, đã từng xuất hiện một giọng nói kỳ lạ rất giống giọng của Muộn Hồ Lô Hộ Đạo Thê.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters