Trước khi khai chiến

Mạc Đoạn Phong cười nói:

- Ta đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, cho dù cộng thêm ba lần Xuân Kiển, thời gian tu luyện cũng chưa tới mười năm, tạm thời không có vấn đề gì. Hơn nữa, tu vi của ta cao hơn các ngươi, chắc chắn sẽ chịu đựng tốt hơn chút.

Lý Duy Nhất nghe ra ngụ ý trong lời nói của hắn, hỏi:

- Phá cảnh rồi sao?

Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, Mạc Đoạn Phong có vẻ khá đắc ý và thoải mái, cười nói:

- Mười năm bẻ gãy Bạch Hổ Tỏa, tốc độ cũng coi như thượng thừa rồi, dù sao Trường Sinh Tỏa của ta rất khó bẻ gãy. Ba người các ngươi chắc chắn đều có bí mật lớn, nếu không, tốc độ bẻ khóa sẽ không nhanh như vậy. Nhưng mười năm này, ta không chỉ bẻ Bạch Hổ Tỏa, còn có thu hoạch to lớn khác. Dựa vào thu hoạch này đủ để đọ sức với Cổ Chân Tướng.

Đường Vãn Châu xúc động hỏi:

- Tu luyện ra đế thuật tầng năm đại thành rồi sao?

Mạc Đoạn Phong nói:

- Không phải, nhưng cũng gần như vậy.

Nam Cung nói:

- Ở Trường Sinh cảnh tứ trọng, người tu luyện thành công đế thuật tầng năm đại thành, trong mỗi Trường Sinh Nhân đều có tư cách tranh giành vị trí thứ nhất trên Trường Sinh Địa Bảng.

Mạc Đoạn Phong chắp tay từ biệt ba người, chuẩn bị rời đi, nói:

- Nhờ có Xuân Tàm tương trợ, Mạc mỗ mới có thể hoàn thành hai thành tựu lớn Đại Trường Sinh và đao pháp trước khi Trường Sinh Địa Bảng công bố. Ta sẽ không nói những lời cảm tạ nữa. Ta đến tế đàn Ma Quốc ngay bây giờ, nếu có cơ hội, có lẽ một mình ta cũng có thể phá hủy nó.

Đường Vãn Châu nhắc nhở:

- Lão Mạc, tuyệt đối không được kích động.

Mạc Đoạn Phong cười nói:

- Ha ha! Yên tâm, một lần ngã một lần khôn, ta cũng biết chơi trò quấy rối.

Sau khi Mạc Đoạn Phong rời đi, Nam Cung đưa cho Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu mỗi người một cây sinh dược.

Sinh dược là tinh dược ngàn năm mọc bên bờ Sinh Tuyền, hai vạn năm trước nằm trong tay Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.

Đây cũng là một trong những mục đích quan trọng nhất của đại quân Ma Quốc trong chuyến đi này.

Tìm được Sinh Tuyền, Ma Quân Ngu Bá Tiên mới có thể tiếp tục kéo dài mạng sống.

Lý Duy Nhất nhìn con Xuân Tàm thứ tư, có chút sợ hãi lần bế quan thứ tư, nhưng nếu không dùng thì sẽ là một sự lãng phí rất lớn.

Giọng nói của Muộn Hồ Lô Hộ Đạo Thê vang lên:

- Thời gian là đường tắt, nhưng không thể hoàn toàn ỷ lại vào nó. Sau lần bế quan này, ít nhất trong một năm, ngươi không được mở Thời Gian Chi Kiển nữa.

Trong lòng Lý Duy Nhất không những không lo lắng mà còn mừng rỡ, lời này của Muộn Hồ Lô rõ ràng là đang nói cho hắn biết có thể tiếp tục.

Thấy nàng khó khăn lắm mới mở miệng, Lý Duy Nhất làm sao có thể bỏ qua, vội vàng nói:

- Hay là nàng dạy ta pháp tắc hoặc trật tự thời gian gì đó đi, ta nắm vững được thời gian thì sẽ không bị phản phệ nữa đúng không?

Sau một hồi im lặng, giọng nói của Muộn Hồ Lô Hộ Đạo Thê vang lên:

- Thứ nhất, lấy võ nhập đạo, ngươi vẫn chưa đạt đến cảnh giới tu vi có thể tiếp xúc với pháp tắc. Thứ hai, ngươi không thích hợp tu luyện pháp tắc thời gian.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy ta thích hợp tu luyện cái gì?

Nàng nói:

- Quang minh và hắc ám, chân lý và hư vô. Ánh sáng diễn hóa ra sinh mệnh, bóng tối sinh ra cái chết, đây là thiên phú của gia tộc các ngươi. Đạo gia khởi nguồn từ chân lý, lại theo đuổi hư vô chí cảnh, đây là số mệnh của sư môn ngươi. Lựa chọn con đường nào, ít nhất phải đạt đến cảnh giới Bỉ Ngạn mới cần cân nhắc.

Lý Duy Nhất nghe hiểu từng chữ, nhưng ghép lại với nhau thì lại hoàn toàn mù mờ, nói:

- Được rồi, buổi truyền đạo hôm nay dừng ở đây thôi, ta sẽ từ từ lĩnh ngộ sau. Chúng ta có thể trò chuyện một chút về gia tộc và sư môn không, ta khá hứng thú với cái này.

Nàng nói xong câu này thì không nói gì nữa:

- Khi nào đến kỳ hạn mười năm, tự nhiên sẽ có người nói cho ngươi biết.

Lý Duy Nhất ăn sinh dược, điều tức xong liền trốn vào trong trận pháp, tiến vào Không Gian Huyết Nê, thử xem có thể bọc thi thể của Tần Uyên lão tổ vào trong Xuân Kiển hay không.

Nam Cung từng nói với bọn họ, Xuân Kiển chỉ có thể chứa một sinh linh và Xuân Tàm ở bên trong, nhưng Tần Uyên lão tổ không phải sinh linh.

Khi Xuân Tàm dần hoàn thành việc kết kén, Lý Duy Nhất cuối cùng cũng yên tâm.

Lần tu luyện thứ tư, hắn dồn trọng tâm vào việc tu luyện tầng năm của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm và trùng kích Thánh Linh Niệm Sư tam trọng.

Lôi Trì trong Tổ Điền của Tần Uyên lão tổ rộng chừng vài trượng, lực lượng lôi điện bên trong vô cùng mạnh mẽ bá đạo. Bàn tay Lý Duy Nhất ấn qua, ngoắc nhẹ, sợi tơ của Xuân Kiển liền rung động ầm ầm.

Xác định Xuân Kiển sẽ không vỡ, hắn mới làm theo tâm pháp tầng năm của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm, ngưng tụ ra một Lôi Cức Trận cỡ nhỏ trong Thần Khuyết.

Hắn không ngừng hấp thu lực lượng lôi điện trong Lôi Trì vào Lôi Cức Trận, dùng ý niệm diễn luyện kiếm thức.

Nửa năm sau, Lý Duy Nhất chính thức nhập môn tầng năm, chuyển hóa lôi điện màu trắng thành màu tím.

Lại nửa năm nữa, lôi điện màu tím ngưng tụ ra một thanh trường kiếm tia chớp ảo, bay lượn trong trận pháp, tầng năm tiểu thành.

Lại không biết bao lâu trôi qua, thanh trường kiếm tia chớp màu tím từ ảo chuyển sang thực, trực tiếp bay ra từ Thần Khuyết.

- Ầm ầm!

Cự kiếm lôi điện màu tím dài gần một trượng phá vỡ Xuân Kiển, bay ra ngoài, ầm một tiếng đánh trúng ngọn đồi đá ở cuối Không Gian Huyết Nê, trực tiếp chẻ nó làm đôi.

Tại vết nứt của ngọn đồi, đất đá có hiện tượng tan chảy, lôi điện màu tím kêu xèo xèo, hồi lâu không tan.

- Đây chính là đế thuật tầng năm đại thành sao? Chỉ mất hơn một năm liền luyện thành, dường như không khó như bọn họ nói.

Lý Duy Nhất cho rằng chắc là do lúc ở giai đoạn đầu, mình đã dành nhiều thời gian nghiên cứu điển tịch. Tất nhiên, Lôi Trì trong cơ thể Tần Uyên lão tổ cũng có công lao rất lớn.

Lần này đã có kinh nghiệm, hắn lập tức lấy ra một cây mệnh dược để ăn.

Tiếp theo là điều dưỡng cơ thể, mau chóng khôi phục trạng thái.

Lý Duy Nhất nội thị Thanh Long Tỏa, dưới sự giúp đỡ của lực lượng lôi điện mạnh mẽ của Tần Uyên lão tổ, Trường Sinh Tỏa thứ ba này đã chằng chịt vết nứt, tiến độ vượt xa dự tính của hắn.

Vốn tưởng rằng ít nhất cần năm năm mới có thể bẻ gãy, bây giờ tính kỹ thì chỉ tốn ba năm rưỡi đã sắp đứt hẳn.

- Xem ra tu luyện Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm có thể hỗ trợ bẻ gãy Trường Sinh Tỏa, nếu tu luyện thành công tầng sáu, tốc độ bẻ khóa chắc sẽ nhanh hơn.

Điều tức kết thúc, Lý Duy Nhất mang theo Xuân Điệp từ Không Gian Huyết Nê trở về sơn cốc.

Hắn cùng với Nam Cung lại đợi Đường Vãn Châu thêm ba ngày.

Đường Vãn Châu có năm con Xuân Tàm, lại là một người tàn nhẫn, rõ ràng cơ thể cũng bị phản phệ nghiêm trọng giống như Lý Duy Nhất, nhưng vẫn tiến hành lần bế quan thứ năm, cố gắng chống đỡ qua.

Khi nàng kết thúc bế quan, trạng thái cơ thể của Lý Duy Nhất và Nam Cung đã trở lại đỉnh phong.

Lý Duy Nhất lập tức hỏi:

- Đã đột phá đến tứ trọng chưa?

Đường Vãn Châu lắc đầu, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, không để lộ trạng thái suy yếu, cười nói:

- Lão Mạc mất mười năm, ta cảm thấy chỉ cần sáu năm là ta có thể thành công, chắc chắn sẽ phá vỡ trong hai năm tới.

Ăn sinh dược mà Nam Cung đưa, nàng đột nhiên đứng dậy hỏi:

- Có muốn xuất phát không? Ta đi nổi.

Lý Duy Nhất biết nàng cần ít nhất vài ngày để phục hồi, liền nói:

- Hay là ngươi điều khiển bảy con Phượng Sí Nga Hoàng và đàn trùng nhé? Ta đi gặp vị Bảng Nhãn Ma Quốc kia, loại người như Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ thì giao cho Nam Cung.

Trong lúc ba người đang bàn bạc, một bóng người như quỷ mị lao vào trong cốc:

- Đã khai chiến!

Là Đại Thánh Linh Niệm Sư Nam Cung Hòa Thượng của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, phụ trách bảo vệ bọn họ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters