Ba người đều biến sắc mặt:
- Cái gì?
Nam Cung căng thẳng nhất, hỏi:
- Là bên Thánh Đường Sinh Cảnh sao?
Nam Cung Hòa Thượng lắc đầu:
- Không phải.
Ánh mắt Lý Duy Nhất sâu thẳm, lo lắng hỏi:
- Lão Mạc thực sự một mình đi đánh tế đàn Ma Quốc sao?
Nam Cung Hòa Thượng nói:
- Không phải! Là bên ngoài biên giới nơi tế đàn Ma Quốc tọa lạc. Đại cung chủ, tộc trưởng, Tam cung chủ cùng với các cao thủ của triều đình Lăng Tiêu Sinh Cảnh đã giao phong với ba cường giả Ma Quốc!
Ba tiểu bối trẻ tuổi sửng sốt, sau đó vô cùng mừng rỡ nói:
- Đi, đi xem thử.
Ma Tướng Khúc Kiều Tăng, Ma Khanh Văn Nhân Diệt Đạo và Huyết Sát Tổ Sư đều là những cường giả đỉnh phong trong hàng ngũ Siêu Nhiên, mỗi vị đều có thế lực khổng lồ, cường giả trong tộc nhiều như mây. Họ nắm quyền thế ngập trời, quan viên môn sinh dưới trướng, thế lực nương nhờ trải khắp Ma Quốc, thậm chí là các Sinh Cảnh lớn.
Có thể nói, bất cứ cao thủ, quân đội, tài nguyên nào mà một vị có thể điều động đều có thực lực độc lập đánh hạ một Sinh Cảnh. Hầu hết Sinh Cảnh Chi Chủ khi đối mặt với bọn họ đều là kẻ bề dưới, cần phải cống nạp và lấy lòng họ.
Nhưng những nhân vật ghê gớm như vậy, có tới ba vị tụ tập cùng một chỗ, vậy mà lại thảm bại.
Mạc Đoạn Phong ở phía trong khu vực Khô Vinh tận mắt chứng kiến trận chiến đó, hồi lâu vẫn không thể thoát khỏi sự chấn động.
Khi đám người Lý Duy Nhất, Đường Vãn Châu, Nam Cung chạy tới thì trận chiến đã kết thúc được hai ngày.
Trong Minh Vực nhỏ nơi tế đàn Ma Quốc tọa lạc, trên mặt đất toàn là những tộc nhân của tội tộc bị gông cùm xiềng xích, quần áo rách nát sắp bị mang đi hiến tế, ánh mắt bọn họ đờ đẫn hoặc mờ mịt.
Không có sự hưng phấn của việc thoát nạn sau khi tế đàn bị phá hủy.
Đang ở Vong Giả U Cảnh, bị nhốt trong khu vực Khô Vinh, căn bản không thể chạy thoát, cuối cùng vẫn phải chết.
Lý Duy Nhất nhìn mười vạn người trước mắt. Bọn họ giống như bầy cừu, chen chúc vào nhau, dựa vào nhiệt độ cơ thể của nhau để chống lại cái lạnh giá, đa số đều đã đói lả đến thoi thóp.
- Rắc rắc!
Mạc Đoạn Phong không ngừng vung đao chém đứt xiềng xích trên người bọn họ.
Đám người Lý Duy Nhất, Đường Vãn Châu, Nam Cung lấy tất cả thức ăn trong Túi Càn Khôn ra phân phát cho họ.
Nhìn thấy ba người bọn họ đến, Mạc Đoạn Phong thu đao bước tới, trên mặt đầy mồ hôi, cánh tay hơi co giật.
Hắn nói:
- Trưởng lão của Tuế Nguyệt Cổ Tộc đã đi điều động lương thực, chắc sẽ nhanh chóng mang về thôi. Chuyện tồi tệ trong thiên hạ quá nhiều, ta chưa bao giờ quan tâm, luôn cảm thấy rước phiền vào mình. Nhưng trước mạng sống và khốn khổ, ta thật sự không thể nhắm mắt làm ngơ.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lão Mạc, sao tay ngươi run dữ vậy?
Mạc Đoạn Phong cười khổ:
- Nếu các ngươi không ngừng vung đao trong hai ngày, các ngươi sẽ run rẩy còn nhiều hơn ta. Giao đấu với Cổ Chân Tướng cũng không khiến tay ta run.
Ba người đều xúc động.
Đường Vãn Châu hỏi:
- Cổ Chân Tướng đâu?
- Hắn đã chạy trốn trước khi trưởng lão Tuế Nguyệt Cổ Tộc đến, hơn nữa, sử dụng Túi Càn Khôn địa phẩm mang theo phần lớn quân đội đồn trú ở tế đàn.
Mạc Đoạn Phong không hề có sự tiếc nuối khi đối thủ trốn thoát, trong mắt lộ vẻ khâm phục và tán thưởng mãnh liệt.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Các ngươi đã giao đấu đúng không, thắng thua thế nào?
Mạc Đoạn Phong trả lời:
- Nói thế nào nhỉ, tâm trí người này cực kỳ giỏi giang, gần như yêu nghiệt. Trận chiến bên ngoài khu vực Khô Vinh vừa mới bùng nổ, hắn đã suy đoán ra nhất định có cường giả Tuế Nguyệt Cổ Tộc chạy tới, lựa chọn rút lui ngay.
Lý Duy Nhất nói:
- Nhân vật Trạng Nguyên quả nhiên có khả năng phán đoán như vậy. Trận chiến bên ngoài bùng nổ, cũng có nghĩa là Tuế Nguyệt Cổ Tộc không cần phải che giấu nữa, có thể dọn dẹp mọi kẻ địch trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc mà không cần kiêng kỵ gì. Cổ Chân Tướng có thể trốn thoát chính là sự thể hiện năng lực của chính hắn.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Cho nên, lúc đó hắn mang tâm lý rút lui, không hề có ý nghĩ quyết chiến với ta. Ta chém ra sáu đao đầu tiên của Đoạn Phong Thất Trảm đều bị hắn hóa giải. Không cho ta cơ hội chém ra đao thứ bảy, hắn liền độn xa rời đi, hẹn chiến với ta vào lễ yết bảng sang năm tại Tiêu Dao Kinh.
Đường Vãn Châu cảm thấy khó tin, hỏi:
- Hắn có thể hóa giải Phong Phủ Đế Hoàng Đao mà không bị thương?
Mấy người có mặt ở đây đều biết sự lợi hại của Phong Phủ Đế Hoàng Đao, không chỉ là một đao chém nát Thái Âm Chiến Hồn của Sở Ngự Thiên, ngay cả Huyết Trì Ngân Hải cũng gãy vì nó.
Võ tu cùng cảnh giới có thể đỡ được một đao mà không chết đã là cực kỳ hiếm có.
Cùng với tu vi của Mạc Đoạn Phong đạt đến tứ trọng, uy lực của một đao đó không biết đã lên tới mức độ nào.
Mạc Đoạn Phong gật đầu:
- Phong Phủ Đế Hoàng Đao là đao thứ sáu của Đoạn Phong Thất Trảm. Trong nháy mắt rút cạn pháp khí trong Phong Phủ, bộc phát ra một kích mạnh nhất. Năm đao trước thì lần lượt rút cạn pháp khí trong Ngũ Hải để thi triển ra.
- Đao thứ bảy, Tổ Điền Thần Tiên Đao, được ta ngộ trong Xuân Kiển lúc đột phá tứ trọng, mới tu luyện thành công. Khi thi triển ra, một đao rút cạn pháp khí trong Tổ Điền, không phải địch chết thì là ta chết.
Cho dù với thiên tư võ đạo của Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu cũng đưa mắt nhìn nhau, không ngờ đao thứ bảy của Mạc Đoạn Phong lại bá đạo đến mức độ này.
Nếu thật sự khủng khiếp như vậy, cho dù Cổ Chân Tướng vô địch thiên hạ cũng chưa chắc đã đỡ nổi.
Đường Vãn Châu hiểu rõ việc rút cạn pháp khí trong Tổ Điền trong một chiêu có ý nghĩa gì, bèn nói:
- Theo ta thấy, đao thứ bảy này chắc không dễ thi triển nhỉ?
Mạc Đoạn Phong mỉm cười:
- Đường Vãn Châu, không bao lâu nữa ngươi sẽ đuổi kịp, trở thành đối thủ lớn nhất của ta, Cổ Chân Tướng, Thần Tịch, ta không dám cho ngươi biết thực hư của chiêu này. Ngược lại là Duy Nhất huynh, ngươi giấu kỹ thật đấy.
Lý Duy Nhất nói:
- Sao tự nhiên chuyển sang điểm danh ta?
Mạc Đoạn Phong nghiêm mặt nói:
- Đại cung chủ hiện thân tấn công đại quân Ma Quốc đủ để chứng minh nhiều chuyện. Ta suy nghĩ hai ngày nay, thực sự không nghĩ ra được, Tuế Nguyệt Cổ Tộc làm cách nào mời được nàng ra tay?
- Ngoài ra, xin hai vị cho ta biết, Lăng Tiêu Sinh Cảnh thật sự có mười vị cường giả cấp độ như Ma Khanh sao?
Một đoàn bốn người đi về phía khu vực Khô Vinh.
Bọn họ đưa pháp khí vào hai mắt, nhìn trộm ra bên ngoài.
Qua màn sương mù nguyền rủa màu xám trắng, lờ mờ có thể nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc bên ngoài. Lưu ly hỏa diễm cháy rực hai ngày vẫn chưa tắt, biến nơi đó thành một cánh đồng lửa, từng dòng sông dung nham chảy ngang dọc.
Trên mặt đất dày đặc áo giáp và thi thể, giáo gãy cờ rách, đất nứt nẻ, núi non sụp đổ, giống như cảnh tượng ngày tận thế.
Có thể tưởng tượng ra trận đại chiến hai ngày trước kinh người đến nhường nào.