Thái Sử Thanh Sử nhàn nhạt liếc Đường Vãn Châu một cái, không nói thêm gì, dẫn đường đi trước.
Không lâu sau, Thái Sử Thanh Sử và Lý Duy Nhất đến ngoài cửa một cung điện huy hoàng tráng lệ.
Thái Sử Thanh Sử dừng bước, bẩm báo trước:
- Đại cung chủ, Lý Duy Nhất đến rồi!
Giọng nói của Ngọc Dao Tử trong trẻo lạnh lùng:
- Vào đi.
Trong điện, sàn được lát bằng hắc ngọc, mười sáu cột trụ bằng vàng, lại có hồ nước rèm trướng, cung đăng cự đỉnh.
Nơi ở mà Tuế Nguyệt Cổ Tộc sắp xếp cho Đại cung chủ rất tinh xảo, phải xứng đáng với thân phận của nàng.
Thái Sử Công tóc lưa thưa, già nua ngồi trên chiếc ghế bên phải trong điện. Từ lúc Lý Duy Nhất bước vào, Thái Sử Công cố gắng mở to đôi mắt híp, cẩn thận đánh giá, nhìn thật kỹ.
Thái Sử Công là người biết chuyện, biết được bí mật Lý Duy Nhất và Vụ Sư thành thân.
Nhưng không được Vụ Sư cho phép, Thái Sử Công không dám tiết lộ cho bất kỳ ai, bao gồm Đại cung chủ và Tam cung chủ.
Lý Duy Nhất chú ý đến ánh mắt của Thái Sử Công nên nhìn sang.
Thái Sử Công mỉm cười, nhẹ gật đầu với hắn.
Lý Duy Nhất chưa từng gặp Thái Sử Công, nhưng có thể ngồi đối diện với Tam cung chủ thì chắc chắn đó là Siêu Nhiên của Lăng Tiêu Cung.
Siêu Nhiên của Lăng Tiêu Cung có một nửa đã ngã xuống, cộng thêm việc Siêu Nhiên của Khương gia rời đi, Tào Tài Thần thuộc phe Nhị cung chủ. Việc đoán ra thân phận của Thái Sử Công không phải là chuyện khó.
- Vãn bối Lý Duy Nhất, bái kiến Tam cung chủ, Thái Sử Công đại nhân.
Lý Duy Nhất lần lượt hành lễ.
Thái Sử Công run rẩy xua tay, khàn giọng nói:
- Người trẻ tuổi, đừng đa lễ.
Tam cung chủ mặc thải y, búi tóc buộc cao, bộ dạng cực kỳ hứng thú với Lý Duy Nhất, cười tủm tỉm nói:
- Tiểu gia hỏa, không đơn giản nha, đêm đó ở Lục Niệm Thiền Viện đánh bại thiên chi kiêu tử của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc, bản cung chủ đã nhìn ra ngươi phi phàm, nhưng không thể ngờ mới mấy năm không gặp, ngươi đã lộ rõ tài năng, khiến người ta sáng mắt ra.
Lý Duy Nhất nói:
- Đều là công lao của Minh Vực và Xuân Tàm, thực tế, vãn bối đã tu luyện nhiều năm.
Tam cung chủ niệm lực cao thâm, nhìn ra chút manh mối, hỏi:
- Này! Tu vi của ngươi có chút kỳ lạ, rốt cuộc là nhị trọng hay tam trọng?
Giọng nói của Đại cung chủ truyền đến từ phía sau rèm, đánh tan linh quang niệm lực đang dò xét Lý Duy Nhất của Tam cung chủ:
- Làm rất tốt ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, không hổ là truyền nhân Đạo Pháp của bản cung chủ, không làm nhục uy danh của bản cung chủ. Tiến lên phía trước đi, ta còn có một nhiệm vụ giao cho ngươi.
Lý Duy Nhất bước vào rèm, nhìn thấy Ngọc Dao Tử đang đứng thẳng tắp ở phía trên.
Dường như đã trở về đúng tuổi của mình, giống như một tiên tử nghiêng nước nghiêng thành mười tám, mười chín tuổi, lại có uy nghi của Trữ Thiên Tử ba ngàn tuổi, ánh mắt sắc bén như kiếm, cũng sâu thẳm như biển.
Nam tử phía dưới đứng thẳng nhìn chăm chú vào nàng, ánh mắt tràn ngập tình cảm phức tạp. Đổi lại là người khác dám càn rỡ như vậy, Ngọc Dao Tử đã thả ra uy thế ép kẻ đó cúi đầu rồi.
Nàng xoay người, nhìn sang một bên, nói:
- Nói chuyện ở đây, hai người bọn họ nghe không thấy. Cảnh giới tu vi thực sự của ngươi giấu được võ tu Trường Sinh cảnh, nhưng không thể giấu cường giả cấp bậc như Tam cung chủ.
- Ngươi muốn che giấu tu vi thực sự, ta có thể giúp ngươi. Như vậy, thiên tư của ngươi coi như ngang hàng với đám người Đường Vãn Châu, Cổ Chân Tướng.
- Ngươi muốn bộc lộ tài năng, không che giấu tu vi, ta cũng có thể giúp ngươi, dư sức bảo vệ ngươi đến cấp độ Siêu Nhiên. Đương nhiên, như vậy thì nguy hiểm và thử thách mà bản thân ngươi phải đối mặt chắc chắn sẽ nhiều hơn. Thế giới này có quy củ ngoài sáng, cũng có quy tắc trong tối.
- Ngươi muốn chọn cách nào?
Lý Duy Nhất không trả lời nàng, mà có chút thấp thỏm hỏi:
- Ta còn có thể gặp Ngọc Nhi không?
Từ lúc bước vào, hắn đã muốn hỏi câu này.
Trầm mặc hồi lâu, ánh mắt Ngọc Dao Tử nhìn chăm chú vào một chiếc cung đăng trên cột vàng, nhẹ giọng nói:
- Muốn hoàn toàn luyện hóa trớ quái, ta còn phải đi Thiên Hỏa Thế Giới một chuyến nữa.
Lý Duy Nhất nhắm hai mắt lại, thở dài một hơi nhẹ nhõm, từng hình ảnh chung sống với Ngọc Nhi dâng trào trong tâm trí như thủy triều, nhớ đến nàng khóc vì sợ hãi, nhớ đến nàng luôn nói “Sư phụ thật tuyệt, người là sư phụ tốt nhất trên đời này”, nhớ đến dạy nàng viết chữ và viết nhật ký mỗi ngày, nhớ đến cõng nàng trốn chạy khắp nơi, nhớ đến mỗi ngày nàng nấu cơm đợi hắn về nhà... hắn nhớ đến nhiều thứ.
Lý Duy Nhất chắp tay hành lễ, cúi đầu thật sâu, nói:
- Ta biết thân phận của Đại cung chủ cao quý, là một trong những nhân vật có tu vi tuyệt đỉnh nhất thiên hạ, nhưng ta vẫn có một thỉnh cầu quá đáng. Tương lai, trước khi Đại cung chủ hoàn toàn luyện hóa trớ quái, có thể... có thể cho ta gặp Ngọc Nhi một lần cuối không? Ta muốn nói lời tạm biệt đàng hoàng với nàng, ta còn nhiều lời chưa kịp nói với nàng... Dù chỉ là ăn một bữa cơm... cũng được... ta...
Không biết vì sao, giọng điệu của Lý Duy Nhất lại vô cùng nghẹn ngào, không thể thốt nên lời nữa.
Trước đây, hắn căn bản chưa từng nghĩ tới mình sợ mất Ngọc Nhi nhiều như vậy.
Sau khi nhìn thấy Ngọc Dao Tử gần như đã hoàn toàn hồi phục, trong đầu hắn mới vang lên một tiếng nổ.
Khoảnh khắc đau khổ nhất không phải là đã mất đi, mà là giây phút sắp vuột mất, lại biết rõ là không thể giữ lại được.
- Được!
Sau đó, Ngọc Dao Tử chìm vào trầm tư.
Ký ức thời trẻ luôn mờ nhạt nhưng sâu sắc, bất luận trên con đường cuộc đời đã đi xa bao nhiêu cũng sẽ mãi mãi ghi nhớ bản thân thuần túy lúc ấy, và dùng tất cả những điều tốt đẹp để tô điểm.
- Đa tạ.
Lý Duy Nhất không nhìn Ngọc Dao Tử thêm nữa, rũ mi mắt bình tĩnh lại nỗi lòng.
Hắn hiểu rõ, Ngọc Dao Tử vĩnh viễn không thể là Ngọc Nhi.
Một lúc lâu sau, Ngọc Dao Tử thoát khỏi dòng cảm xúc trước:
- Tình hình của Thánh Đường Sinh Cảnh rất phức tạp, tu vi của tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Thánh Chủ của Thánh Đường đều đã đăng đường nhập thất, thực lực của ba Ức Tông cũng không yếu.
- Ngoài ra, do long mạch Cổ Tiên ở Đông Hải hồi sinh, Vũ Lâm Sinh Cảnh đang phải đối mặt với áp lực sinh tồn khổng lồ, nó lại là Sinh Cảnh gần Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc nhất, cho nên sẽ trở thành thế lực thứ ba tham gia vào.
- Xét về số lượng võ tu Siêu Nhiên và Trường Sinh cảnh, Lăng Tiêu Cung hiện tại còn kém xa hai nhà kia.
- Đợi đến khi sinh Cảnh được khai phá, chúng ta muốn chiếm vị trí chủ đạo, thậm chí là vị trí thống trị, thì thời kỳ hiện tại là vô cùng quan trọng. Nếu không, sau này chắc chắn sẽ gây ra nhiều rắc rối.
Lý Duy Nhất nghe một chút đã hiểu ngay:
- Đại cung chủ lo lắng là Tuế Nguyệt Cổ Tộc và ba Ức Tông sẽ trở mặt sau khi giải trừ nguy cơ? Lo lắng Vũ Lâm Sinh Cảnh dựa vào lợi thế vị trí địa lý, đưa một lượng lớn vật tư và bách tính vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nhanh chóng mở rộng lãnh thổ, sau đó chiếm cứ các vùng đất tài nguyên như các Minh Vực lớn, mỏ khoáng, đất đai màu mỡ, Thiên Địa Pháp Tuyền?