Ngọc Dao Tử nói:
- Không phải lo lắng, mà là nhất định sẽ trở thành sự thật. Cùng chung hoạn nạn thì dễ, cùng hưởng phú quý lại rất khó.
- Ta có thể dựa vào tu vi của bản thân để áp chế Siêu Nhiên, nhưng không áp chế được miệng đời, không áp chế được dòng nước lũ cuồn cuộn từ dưới lên trên, không áp chế được mọi áp lực từ bên ngoài đến.
- Cho nên, buộc phải dùng thủ đoạn, để bọn họ biết rằng không có Lăng Tiêu Cung là không được.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, nói:
- Chẳng lẽ Đại cung chủ muốn thả đại quân Thệ Linh tiến vào Thánh Đường Sinh Cảnh? Đây không phải là hành động sáng suốt, đi ngược lại với mong muốn ban đầu của chúng ta là xây dựng quốc độ ba ngàn châu, xua đuổi Vong Giả U Cảnh, trả lại thái bình cho thiên hạ, ta không tán đồng. Có thể dùng thủ đoạn, nhưng không thể không có giới hạn.
Ngọc Dao Tử liếc mắt nhìn hắn, hỏi:
- Ngươi cảm thấy bản cung chủ là người như vậy sao?
Lý Duy Nhất trầm tư.
Hắn cảm thấy, nếu Ngọc Dao Tử thực sự đưa ra quyết định này, thì không thể nào nói ra, lại càng không cần thiết cho hắn biết.
Nàng nói:
- Thứ nhất, đại quân Thệ Linh chắc chắn sẽ xâm phạm, một trận ác chiến là không thể tránh khỏi, cho dù thế lực ba bên chúng ta dốc toàn lực, có cản được hay không vẫn là ẩn số. Không cản nổi đại quân thì mọi chuyện đều kết thúc.
- Thứ hai, bên phía Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Ma Quốc chỉ tạm thời bị đánh lui, Ngu Bá Tiên sẽ không dễ dàng từ bỏ. Chiến trường thứ hai của Vong Giả U Cảnh có lẽ cũng ở bên đó, chắc chắn sẽ cố gắng phá vỡ khu vực Khô Vinh.
- Việc chúng ta cần làm là đưa Siêu Nhiên vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Dựa vào khu vực Khô Vinh, một vị Siêu Nhiên, đủ để cản Võ Đạo Thiên Tử. Một vị Siêu Nhiên, cũng có thể trấn áp người của các bên ở trong đó.
- Đây mới là thủ đoạn hữu hiệu nhất thể hiện Lăng Tiêu Cung làm được, còn những người khác thì không thể.
Lý Duy Nhất chợt hiểu ra, cười nói:
- Siêu Nhiên còn có thể xông vào các khu Vạn Táng và khu vực thời không dị thường, tìm kiếm những bảo vật như Pháp khí chí thượng để lại từ hai vạn năm trước, và hái đế dược.
- Trong phế tích chiến trường, những bộ áo giáp và chiến binh Pháp khí cổ xưa đều được đúc từ kim loại hiếm. Đúc lại chúng nó, đủ để luyện chế ra thương và áo giáp tiêu chuẩn trang bị cho mấy trăm vạn Ngũ Hải binh, quét sạch thiên hạ.
- Đại cung chủ đã gặp Vụ Thiên Tử chưa?
Ngọc Dao Tử nhẹ lắc đầu:
- Tạm thời không xét đến nàng! Việc xây dựng Không Gian Truyền Tống Trận, Thái Sử Công và Tam cung chủ có thể đi vào hoàn thành một phần trước, ta sẽ thử khắc họa nét cuối cùng.
Lý Duy Nhất âm thầm thất vọng, ngay sau đó đã hiểu ra ý đồ của Ngọc Dao Tử, biết được tại sao đường đường là Trữ Thiên Tử lại bàn bạc chuyện lớn như vậy với một võ tu Trường Sinh cảnh như mình.
Thế là, hắn nói:
- Nếu Đại cung chủ muốn mượn Không Gian Huyết Nê để đưa bọn họ vào, vậy ta phải ra điều kiện.
Ngọc Dao Tử nói:
- Được, ngươi nói đi.
Lý Duy Nhất có thể tôn trọng tu vi và tuổi tác của nàng, không tự tiện coi mình là sư phụ, nàng tự nhiên cũng đáp lại bằng sự tôn trọng, không coi hắn như một tiểu bối trẻ tuổi có thể dễ dàng nắm thóp.
Nguyên nhân cơ bản nhất khiến hai người có thể tin tưởng lẫn nhau, chính là tôn trọng nhau.
Lý Duy Nhất nói:
- Thứ nhất, không được cho bọn họ biết sự tồn tại của Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
Ngọc Dao Tử nói:
- Chuyện đó là đương nhiên, ta sẽ thu bọn họ vào Tổ Điền, đích thân đi cùng ngươi đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc một chuyến.
Lý Duy Nhất nói:
- Thứ hai, tài nguyên mà Siêu Nhiên tìm được phải chia cho ta một phần, đặc biệt là tinh dược ngàn năm.
Ngọc Dao Tử lườm hắn một cái, nói:
- Bất luận sau này Vụ Sư trở về quyết định thế nào, ngươi đều là người kế thừa ta, là chủ nhân đời tiếp theo của Lăng Tiêu Cung. Chúng ta muốn mở ra quốc độ vĩ đại nhất trên đại địa Doanh Châu, dẹp yên U Cảnh, một đường Bắc phạt, để thực hiện lý tưởng hoài bão trong lòng, phá Võ Đạo Thiên Tử trong thử thách và áp lực, thậm chí đánh lên cảnh giới Tiên Linh. Đừng có suốt ngày ham chút món lợi nhỏ nhoi này!
Lý Duy Nhất biết nàng đang vẽ bánh vẽ:
- Trên con đường thực hiện lý tưởng hoài bão, chẳng phải Đại cung chủ cũng là vì lượng tài nguyên khổng lồ cần thiết cho việc tu luyện cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử sao? Nếu có thể đánh xuyên qua U Cảnh nơi Động Khư Quỷ Thành tọa lạc, tài nguyên lấy được chắc chắn có thể giúp Đại cung chủ thành Tiên.
Ngọc Dao Tử nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc, không ngờ hắn có thể nhìn thấy được bước này:
- Đương nhiên tài nguyên có một phần của ngươi!
Lý Duy Nhất lúc này mới mỉm cười hài lòng, sau đó lấy ra tờ giấy có vẽ Thần Kiếm Phù, hỏi:
- Xin hỏi Đại cung chủ, đây thật sự là Thần Kiếm Phù sao?
Mặt Ngọc Dao Tử nghiêm túc, nói:
- Đương nhiên! Không chỉ vậy, nó không đơn giản là Thần Kiếm Phù.
- Có thể tự mình giải quyết vấn đề là sự thể hiện năng lực. Có thể né tránh mọi cường địch, cũng là thể hiện về năng lực. Có thể nhẫn nhịn, không trêu chọc kẻ địch mà mình không thể chống lại, là lý trí. Có thể luôn nhận rõ bản thân, mới là tài trí thực sự. Nhưng có pháp bảo vệ mạng sống mới có thể phòng ngừa mọi chuyện ngoài ý muốn. Lần này ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ngươi làm rất tốt!
...
Khoảng thời gian tiếp theo, Lý Duy Nhất và Ngọc Dao Tử đi cùng nhau, đưa Tam cung chủ và Thái Sử Công, cùng với đám cao thủ võ đạo của triều đình tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc bằng Túi Càn Khôn thiên phẩm và địa phẩm.
Trước khi đi, Ngọc Dao Tử mượn Quang Minh Tinh Thần Thư để xua tan bóng tối trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, khôi phục lại ban ngày, tuyên bố sau này sẽ cướp lấy tất cả Quang Minh Tinh Thần Thư trong tay Đông Hải Đạo Cảnh cho hắn tham ngộ.
Nói chung, nàng lại vẽ bánh vẽ.
Nhưng Đại cung chủ cũng đưa ra lợi ích thiết thực, đựng đầy một hồ lô linh quang lưu ly hỏa diễm trong Linh Giới của nàng, giúp Lý Duy Nhất tu luyện Lục Như Phần Nghiệp tầng năm Lưu Ly Tịnh Hỏa đại thành.
Khi Lý Duy Nhất quay lại Thánh Đường Sinh Cảnh đã là một tháng sau. Mạc Đoạn Phong và Đường Vãn Châu đều đã rời đi, lần lượt trở về Thánh Triều và Động Khư Doanh.
Truyền Tống Điện trong Động Khư Doanh.
- Rào!
Cùng với ánh sáng của Truyền Tống Trận sáng lên, bóng dáng Lý Duy Nhất hiện ra ở trung tâm trận pháp.
Ngu Hòa canh giữ Truyền Tống Điện nhìn hắn bằng ánh mắt cực kỳ lạ, vẫn dùng giọng điệu lạnh lùng nói:
- Kiểm tra Túi Càn Khôn, soi Huyền Không Kính, để lại một giọt máu. Tiêu Tôn đang đợi ngươi ở Doanh Điện!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tiêu Tôn? Không phải Phó Tiêu Tôn sao?
Lý Duy Nhất vẫn khá tò mò về vị Tiêu Tôn chưa từng lộ diện của Động Khư Doanh.
Sau khi làm xong mọi thủ tục kiểm tra thân phận, hắn lập tức đi về phía đỉnh Linh Sơn nơi Doanh Điện tọa lạc.
Tất cả Tiêu Binh và Tiêu Linh gặp trên đường, khi nhìn thấy hắn đều cung kính đứng nghiêm, lần lượt hành lễ, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng, kích động, ngưỡng mộ, hoàn toàn khác với trước đây.