Vẻ mặt Trang Sư Nghiêm nghiêm túc nói:
- Nếu hơn ba mươi năm trước hắn đã trở về, nói không chừng trong Động Khư Doanh thật sự có không ít lão nhân Tiêu Linh bị hắn thu phục. Trăm năm trước, hắn thực sự đã biến thành quái vật, thân thể nửa hư nửa thực, có thể nhìn thấy xương cốt, mọc ra đôi cánh côn trùng ảo, miệng phát ra tiếng côn trùng kêu râm ran, cực kỳ hung tợn, có Siêu Nhiên chết trong tay hắn, bị hắn hút sạch hồn phách và tinh thần.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Liệu có phải ngọn lửa Nhiên Hồn Thiên Hỏa mà các ngươi đánh ra năm đó, trong lúc làm hắn trọng thương cũng đánh trọng thương Tổ Trùng của Thái Hư Trùng, khiến hắn gặp họa được phúc, thu phục nó, luyện thành chú pháp? Cường giả đều rất kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thân từng biến thành quái vật. Có lẽ hắn thực sự nghĩ rằng mình có khả năng giải quyết tai họa Thái Hư Trùng, thực sự hận các ngươi đến tận xương tủy.
Trang Sư Nghiêm dừng bước, nghĩ đến một chuyện cực kỳ khó chịu.
Nếu năm đó mọi người biết Thanh Từ vẫn còn giữ được ý thức, chưa bị Thái Hư Trùng ăn trọn, mà dốc toàn lực giúp hắn luyện hóa Tổ Trùng thì kết quả liệu có hoàn toàn khác đi không?
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là người mà Thanh Tử Khâm nhìn thấy phải là Thanh Từ, chứ không phải Tổ Trùng.
Trang Sư Nghiêm nói:
- Việc lớn cỡ này, lão phu sẽ lập tức bẩm báo Tiêu Soái, tiểu tử như ngươi đừng xen vào, cũng đừng nghĩ ngợi lung tung.
Trở lại Thanh Âm Các dưới chân núi Diễm Tuyệt Sơn.
Sau khi giúp Ngọc Dao Tử làm sạch cỏ dại trong vườn rau, Lý Duy Nhất ngồi xuống bên chiếc bàn đá.
Hắn lấy ra vô số Túi Càn Khôn, xếp gọn gàng.
Kiểm kê lại những thu hoạch trong chuyến đi tới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Quỷ Đan, Thi Đan, Cốt Đan được để riêng với nhau, thu vào trong hộp. Có thể dùng để luyện chế khôi lỗi Chiến Thi, cũng có thể mang đi bán.
Linh tinh xếp thành một đống nhỏ.
Đều là Linh Tinh hạ phẩm, mỗi viên trị giá ba đến năm trăm vạn Dũng Tuyền Tệ, bên trong chứa pháp khí tinh khiết, là vật phẩm thiết yếu để luyện chế linh phù, Linh Trận, Linh Đan, cũng có thể giúp võ tu tăng tốc độ tu luyện.
Tất nhiên, so với việc Nam Cung trực tiếp hấp thu Quang Minh Tuyền Nhãn để tu luyện thì vẫn còn kém xa.
Minh Phách Thần Tủy thu gom lại cũng được mấy bình, đủ cho Thánh Linh Niệm Sư thất trọng sử dụng, có thể tiết kiệm nhiều thời gian ngưng phách. Cũng có thể dùng để dưỡng phách, như vậy Lý Duy Nhất sẽ không sợ Thiên Hỏa làm tổn thương hồn phách, tốc độ tu luyện niệm lực có thể tăng lên nhiều.
Đây chính là lý do ban đầu hắn quyết định đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc!
Những bảo vật khác đều là thu hoạch ngoài dự kiến.
Số lượng tinh dược ngàn năm không ít, một phần là thu được từ Túi Càn Khôn của địch, một phần là do Thiên Linh Tử dẫn đường đi hái, một phần là phần thưởng của Động Khư Doanh.
Trong một khoảng thời gian dài sắp tới, hắn không cần phải lo lắng về thức ăn cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng nữa.
Có vài chục món Thiên Tự Khí các loại. Trong đó, Pháp khí hình móng vuốt của Lục Thải Khổng Tước, phù tán của Lạc Âm Cơ, Kim Cương Xử của Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, phẩm cấp đều rất cao, giá trị liên thành.
Đương nhiên quý giá nhất vẫn là Kim Tiêu Lôi Ấn.
Phần còn lại là thi hài của Siêu Nhiên, quặng mỏ, Dũng Tuyền Tệ, võ phục Pháp khí, đan dược... và vô số tạp vật khác chất đống đầy cả sân nhỏ, khiến Lý Duy Nhất mệt bở hơi tai.
Tài phú như vậy, đừng nói là những Đại Trường Sinh đó, ngay cả Siêu Nhiên bình thường nhìn thấy cũng phải ghen tị đỏ mắt.
Đây chính là cơ hội ngàn năm có một mà Đường Vãn Châu đã nói.
Đối với thế hệ trẻ bọn họ, thực tế rất khó để tranh giành tài nguyên từ tay những lão nhân đó. Vì vậy, mỗi một cơ hội đều vô cùng quý giá.
Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ sắp tới chắc chắn lại là một cơ hội để phát tài lớn.
Nghe nói riêng trong tay Cổ Chân Tướng đã có không chỉ một Vạn Tự Khí.
Lý Duy Nhất thực sự rất động tâm, vì vậy trong hơn một năm tới, hắn phải nâng cao tu vi thực lực càng nhiều càng tốt, tích cực chuẩn bị chiến đấu, để vớt thêm một mẻ lớn nữa.
- Trùng kích Thánh Linh Niệm Sư tam trọng trước đã.
Trong Xuân Kiển, Lý Duy Nhất đã cô đọng phách thứ ba Khí Phách đạt mức mười phần. Lần bế quan Xuân Tàm cuối cùng, do Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm đạt tầng năm đại thành đã phá vỡ tơ kén, nên hắn phải xuất quan sớm.
Nếu không, rất có thể trong Xuân Kiển, hắn đã ngưng tụ ra tinh thần niệm lực thứ ba mươi, bước vào tam trọng.
Lấy ra một viên Linh Đan trung phẩm Thánh Niệm Tinh Thần Đan, Lý Duy Nhất tiến vào Không Gian Huyết Nê, bế quan phá cảnh.
Phần lớn phần thưởng của Động Khư Doanh đều được hắn đổi thành Thánh Niệm Tinh Thần Đan, tổng cộng bảy viên.
Linh Đan trung phẩm là bảo vật quý hiếm khiến cả Đại Trường Sinh cũng phải tranh giành, phải tốn vài chục viên Linh Tinh hạ phẩm mới mua được. Bảy viên Thánh Niệm Tinh Thần Đan đã là toàn bộ số lượng Động Khư Doanh hiện có.
Nửa tháng sau.
Bên ngoài Thanh Âm Các.
Thanh Tử Khâm đã hoàn toàn bình phục, nàng mặc một bộ đồ màu xanh nhạt, vạt váy dài phủ lên mu bàn chân, mái tóc đen mượt được búi lên gọn gàng. Nàng cởi bỏ chiếc mũ trúc trên đầu, nở nụ cười tươi tắn, môi hồng răng trắng, khác hẳn với vẻ lạnh lùng và ủ rũ trước kia.
- Lý Duy Nhất, ta đến đây để từ biệt ngươi.
Dung mạo nàng trông rất trẻ con, đôi mắt to tròn, sáng ngời. Khi nàng cười thì không nén được vẻ tươi tắn, tinh nghịch hệt như một thiếu nữ.
Lý Duy Nhất đã sớm dự liệu được, cười nói:
- Như vậy mới đúng chứ, cười nhiều một chút, từ nay về sau nhất định phải lạc quan hơn. Ta đã xóa đi Khôi Văn trên người những lão tiền bối, đưa vào biển quan tài trong động phủ rồi. Ngươi có muốn mang theo không?
Thanh Tử Khâm lắc đầu, lặng lẽ nhìn hắn:
- Trước đây luyện ngự thi là để che đậy tu vi võ đạo. Bây giờ không cần thiết nữa... Cảm ơn ngươi!
Lý Duy Nhất nói:
- Cảm ơn cái gì chứ, ngươi là đội trưởng của ta, chúng ta là minh hữu, lại càng là đồng đội Thiếu Dương Vệ, giao tình và duyên phận như vậy, quý giá hơn bất cứ thứ gì.
- Ngươi thiệt là...
Thanh Tử Khâm khẽ thở dài, nhưng nuốt lại những lời định nói:
- Bất kể sau này có còn duyên gặp lại hay không, ta sẽ luôn nhớ kỹ giao tình giữa chúng ta.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Chuẩn bị đi đâu?
Thanh Tử Khâm nói:
- Tiêu Dao Kinh! Kể từ hôm nay, trên thế giới này sẽ không còn Thanh Tử Khâm nữa! Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm. Sau này, tên ta là Ngu Du Du.
Lý Duy Nhất vội vàng giải thích:
- Vài câu thơ đó đến từ quê hương ta, đội trưởng tuyệt đối đừng nghĩ nhiều. Ngu Du Du nghe không hay, gọi là Ngu Thanh Thanh đi, Thiếu Dương Ti chúng ta có một Tiểu Thanh, một Tiểu Bạch, làm ta bớt đi vài phần nỗi nhớ quê nhà.
Thanh Tử Khâm hỏi:
- Tiểu Bạch là ai? Nam Cung sao?
Lý Duy Nhất nói tên thật của Nam Cung cho nàng nghe, lập tức hai người cùng bật cười lớn, tiếng cười đan xen với tiếng suối chảy róc rách bên cạnh.
Mùa hè này, chắc chắn sẽ không thể nào quên.
Không có nỗi buồn chia ly.
Ít nhất là ngoài mặt không có.
- Cái này tặng cho ngươi!
Thanh Tử Khâm tháo chuỗi tinh thần niệm lực trên cổ tay xuống, đặt vào tay hắn.
Sau đó, nàng đội mũ lại, đeo mạng che mặt.
Sau khi bảo nhau giữ gìn sức khỏe, nàng vẫy tay từ biệt, cùng Ngu Hòa đang đứng chờ ở đằng xa rời đi. Trên đường đi, nàng quay đầu nhìn lại hai lần.