Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm

Ba ngày sau.

Lý Duy Nhất chọn một cái thây khô vóc dáng xấp xỉ Thanh Tử Khâm trong biển quan tài ở động phủ sau núi, thay võ phục Pháp khí của Thanh Tử Khâm cho nó. Sau đó, bế nó ra từ Hỏa Uyên, gào khóc thảm thiết.

Liễu Diệp và một nhóm Tiêu Binh, Tiêu Linh Đang tìm Thanh Tử Khâm chạy tới đỉnh Diễm Tuyệt Sơn, nhìn thấy cảnh này.

Liễu Diệp tìm suốt ba ngày, đã sớm chuẩn bị tâm lý, biết có thể xảy ra bất trắc, hỏi:

- Lý Duy Nhất, rốt cuộc là sao? Ngươi đừng nói với ta, nàng ấy là Thanh Tử Khâm.

Lý Duy Nhất ôm lấy đầu của thây khô, ngẩng lên, hai mắt đẫm lệ:

- Đều là lỗi của ta, lỗi của ta... Ta đã có vị hôn thê, không nên thân thiết nàng, sau khi rời khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, cuối cùng vẫn phải đối mặt với thực tế...

Nói xong, hắn sờ trong ngực áo Thanh Tử Khâm lấy ra một miếng ngọc bội, đưa cho Liễu Diệp.

Trên ngọc bội dùng móng tay khắc hai dòng chữ.

Liễu Diệp đọc lên dòng đầu tiên:

- Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm. Đãn vi quân cố, trầm ngâm chí kim.

Lý Duy Nhất nói:

- Là ta viết cho nàng.

Liễu Diệp đọc tiếp dòng thứ hai:

- Minh minh như nguyệt, hà thời khả xuyết. Ưu tòng trung lai, bất khả đoạn tuyệt.

Lý Duy Nhất gào khóc thảm thiết:

- Câu này chắc chắn là trước khi chết nàng đã dùng móng tay khắc lên, đặc biệt để lại cho ta. Nàng muốn ta cả đời này không thể quên nàng, nàng thật độc ác mà, tại sao lại cố chấp như vậy? Tử Khâm, nàng mở mắt ra đi! Nàng mở mắt ra, ta sẽ đi Tả Khâu Môn Đình từ hôn...

Hai mắt Liễu Diệp tỏa hàn khí, nắm chặt hai nắm đấm, hỏi:

- Lý Duy Nhất, trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, rốt cuộc ngươi đã làm gì? Lúc rời khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, hai người cãi nhau ở Minh Vực chính là vì chuyện này sao?

Lý Duy Nhất gật đầu nói:

- Ta hết cách rồi.

Liễu Diệp kìm nén sự kích động muốn xông qua đánh Lý Duy Nhất một trận, trực tiếp tuyệt giao với hắn, lòng đau như cắt:

- Ngươi đúng là tên khốn nạn, nếu đã không thể cho người ta một tương lai thì phải giữ khoảng cách, ta không có bằng hữu như ngươi.

Theo hắn thấy, Lý Duy Nhất chắc chắn là kẻ có trăng quên đèn.

Nếu không, tại sao Thanh Tử Khâm làm ra chuyện cực đoan như vậy?

Lý Duy Nhất hét lớn:

- Liễu Diệp, Diệp Tử, ta cũng không ngờ tính cách nàng cực đoan như vậy, không phải lỗi của ta... nghe ta giải thích...

Những Tiêu Linh và Tiêu Binh khác đều lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất, có người khinh bỉ chửi rủa, có người nhổ nước bọt.

Ngu Hòa đứng đằng xa, khẽ nhíu mày, nếu không phải biết chân tướng thì nàng tuyệt đối đã động thủ rồi, thậm chí còn nghi ngờ việc Thanh Tử Khâm tự vẫn không chừng có vài phần là do hắn.

Nhưng hiện tại, nàng chỉ có thể phối hợp với Lý Duy Nhất diễn xong màn kịch này.

Lý do thứ nhất, tự nhiên là để Thanh Tử Khâm “chết đi”, ve sầu thoát xác.

Lý do thứ hai, phải che giấu sự thật, không thể để Thanh Từ biết Động Khư Doanh đã biết bí mật hắn còn sống. Cho nên, cái chết của Thanh Tử Khâm cần phải có một lý do.

Lý do thứ ba, nếu không giấu được cũng phải hướng suy nghĩ của Thanh Từ hoài nghi nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của Thanh Tử Khâm, chứ không phải nghi ngờ nàng có thật sự chết hay chưa.

Sau một màn trình diễn đau thương, Ngu Hòa cướp lấy thi thể Thanh Tử Khâm từ tay Lý Duy Nhất, rời đi không thèm quay đầu.

Trang Sư Nghiêm xuất hiện, đưa Lý Duy Nhất đi, sợ một số lão nhân trong nhóm Tiêu Linh ra tay độc ác với hắn. Đặc biệt là những thuộc hạ thân tín trước đây của Thanh Từ.

Viện lạc nơi Tiêu Tôn ở, được cách ly với bên ngoài bằng trận pháp.

Xây dựng hòn non bộ hồ nước, trồng các loại tinh dược quý hiếm, chim hót hoa thơm, hoàn cảnh thanh u.

Lý Duy Nhất bước vào phòng, nhìn về phía chiếc giường rủ xuống màn lụa trắng.

- Đừng lại gần, xấu xí chết đi được!

Sau khi uống Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền, dưới sự cứu chữa của Trang Sư Nghiêm, Thanh Tử Khâm đã tỉnh lại.

Lý Duy Nhất ngồi xuống ghế, rót một ly nước suối uống cạn:

- Có chưa từng thấy đâu. Ngươi làm ra chuyện như vậy, đến cuối cùng là ta hy sinh nhiều nhất. Không chỉ thân bại danh liệt, mà còn có thể rước họa vào thân từ sự thù địch của thuộc hạ vị Tiêu Tôn tiền nhiệm. Đã bảo ngươi rồi, đợi ta về, ta sẽ nghĩ cách, ngươi cứ một mực làm theo ý mình.

Trên giường im lặng một lúc lâu, nàng thấp giọng nói:

- Xin lỗi.

Lý Duy Nhất nói:

- Đợi ngươi hoàn toàn bình phục, ta sẽ tính sổ với ngươi sau.

Trang Sư Nghiêm và Ngu Hòa cùng bước vào, người trước cười nhạt, người sau mặt sầm lại.

Trang Sư Nghiêm nói:

- Không cần lo lắng đám lão nhân Tiêu Linh kia, ta sẽ đích thân cảnh cáo.

Lý Duy Nhất thở dài một hơi, mặt đầy ưu sầu nói:

- Tiêu Tôn, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.

Vẻ mặt này tự nhiên là nửa thật nửa giả.

Trang Sư Nghiêm lấy một tấm phù lục từ trong tay áo ra, nói:

- Đây là một tấm phù thượng phẩm, hãy mang theo nó bên mình, một khi bị đánh lén, nó có thể tự động hình thành một lớp màng ánh sáng phòng ngự. Cho dù là võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng đánh lén, nó cũng có thể đỡ được một đòn. Còn nếu là công kích của Đại Trường Sinh khác, thì có thể đỡ được nhiều lần, cho đến khi pháp lực trong phù hao hết.

Lý Duy Nhất vội vàng nhận lấy:

- Tự động phòng ngự à?

Đây chính là chí bảo cấp Trường Sinh cảnh, vô cùng hiếm có, yêu cầu cực kỳ khắt khe đối với vật liệu luyện phù, phải là Thánh Linh Vương Niệm Sư luyện chế.

Các loại Hộ Thân Phù khác đều phải dùng pháp khí để vận chuyển. Có nhiều lúc, kẻ địch sẽ không hề cho ngươi cơ hội này.

Lại thêm một lần điều trị linh hồn cho Thanh Tử Khâm.

Lý Duy Nhất đi theo sau Trang Sư Nghiêm ra tới bờ hồ.

Trang Sư Nghiêm nói:

- Tự thiêu vì tình yêu, e rằng nhiều người sẽ không tin.

Lý Duy Nhất nói:

- Vừa hay có thể dẫn dụ những kẻ đến dò la sự tình ra. Đặc biệt là những thuộc hạ thân tín của Thanh Từ đang giấu mình trong Động Khư Doanh.

Sau khi tỉnh lại, Thanh Tử Khâm đã kể lại mọi chuyện.

Bao gồm cả bí mật phụ thân nàng từng gặp Thanh Từ ba mươi mốt năm trước.

Tuy nhiên, phiên bản mà Thanh Từ kể cho nàng lại là một câu chuyện khác.

Thanh Từ tự xưng trăm năm trước hắn hoàn toàn không bị Tổ Trùng của Thái Hư Trùng phản phệ, hắn có năng lực giải quyết tai họa Thái Hư Trùng. Nhưng Tiêu Linh Quân và Ma Quốc hoàn toàn không thương lượng với hắn, trực tiếp đại khai sát giới, đồng thời đánh hắn trọng thương, suýt chút nữa không thể chạy thoát.

Báo thù, phải báo thù cho những người đã khuất của Tiên Hà Tông.

Sở dĩ phụ thân nàng lựa chọn tự thiêu, chính là vì tin rằng cuộc tàn sát năm đó có thể tránh khỏi, nhưng lại vì thê tử của mình mà khiến vô số người chết thảm.

Lý do Thanh Tử Khâm chọn nói ra là vì Lý Duy Nhất đã nói với nàng:

- Một người quan tâm ngươi, yêu thương ngươi thì sẽ không kéo ngươi vào vực sâu thù hận, đẩy ngươi vào vòng nguy hiểm. Là vị Tiêu Tôn đời trước của Động Khư Doanh, sao có thể không có thuộc hạ thân tín của riêng mình? Những lão nhân Tiêu Linh kia mạnh hơn ngươi, khôn khéo hơn ngươi, tại sao hắn vẫn muốn kéo ngươi vào? Hắn quá ích kỷ! Nên tin ai, chắc không cần ta nói nữa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters