Lời đồn nổi lên khắp nơi (1)

Lý Duy Nhất lầm bầm:

- Người của Kiếm Đạo Hoàng Đình tới thì liên quan gì đến ta?

Nếu không phải lệnh của Tiêu Tôn, Lý Duy Nhất động đậy chút nào.

Nửa năm nay, tu hành trong Thiên Hỏa Thế Giới, tu vi niệm lực của hắn tăng mạnh, Trường Sinh Tỏa thứ ba sắp đứt gãy, hắn rất muốn một mạch bẻ gãy.

Hai người bay ra khỏi Hỏa Uyển.

Trận pháp ở các cảnh trong dãy núi Động Khư Doanh đang trong trạng thái mở, biển mây bốc hơi, sương mù bao phủ rừng tuyết.

Từ mùa hè đã sang mùa đông.

Bước nhanh trên đường xuống Diễm Tuyệt Sơn, vẻ mặt Thái Sử Vũ đầy hào hứng nói:

- Người tới chính là Bố Luyện Sư.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Mỹ nữ hả?

Thấy hắn hưng phấn như vậy, Lý Duy Nhất tự nhiên đoán theo hướng này.

Thái Sử Vũ lộ vẻ mặt khinh bỉ, vội xua tay:

- Không phải! Bố Luyện Sư mà ngươi cũng không biết? Ta ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh còn nghe nhiều truyền thuyết về hắn, là thần tượng của ta, quả thực chính là tồn tại như thần.

Lý Duy Nhất hiểu ra, hỏi:

- Giống như ngươi có biệt danh là Bố Tình Sử?

Thái Sử Vũ với ngữ khí vừa hâm mộ, vừa ghen tị nói:

- Sao ta có thể so với người ta được? Hồng nhan tri kỷ của người ta chính là chân truyền Cổ Giáo. Đối tượng cùng đi rèn luyện của người ta là môn sinh Thiên Tử. Người phong hoa tuyết nguyệt, nửa đêm bầu bạn cùng người ta là đệ nhất mỹ nhân Sinh Cảnh. Hơn nữa, thanh danh còn rất tốt, ngươi nói xem có đáng ghét không?

Lý Duy Nhất nghe ra vài manh mối, hỏi:

- Không phải người của giáp chúng ta sao?

Thái Sử Vũ nói:

- Chính là Trường Sinh Nhân đời thứ tám, xuất thân từ hoàng tộc Kiếm Đạo Hoàng Đình, Bố gia. Kiếm Thiên Tử sớm có pháp chỉ, phàm là đệ tử hoàng tộc ta thì không được tham gia tuyển chọn môn sinh Thiên Tử, nhường lại suất cho thiên hạ anh tài.

- Nếu không, ở một giáp trước, ba vị trí môn sinh Thiên Tử của Kiếm Đạo Hoàng Đình chắc chắn có một suất cho hắn.

- Sau này, hắn bái lão tổ của Bạch gia làm sư phụ, tu luyện đế thuật Thiên Hành Kiếm, là truyền nhân Đạo Pháp duy nhất mà Bạch gia lão tổ thu nhận trong ngàn năm gần đây.

- Ngươi biết Bạch gia lão tổ chứ? Ba ngàn năm trước đã xưng là Cửu Thiên Tuế, hiện giờ sống tám ngàn tuổi, tồn tại như thần tiên, Siêu Nhiên bình thường ở trước mặt hắn giống như đứa trẻ, đều là hàng tiểu bối.

Nếu chỉ là đệ tử hoàng tộc, thật ra chưa chắc đã có trọng lượng lớn đến.

Dù sao Bố gia của Kiếm Đạo Hoàng Đình, từ Kiếm Thiên Tử đến bên dưới đã cách không biết bao nhiêu thế hệ, con cháu đời sau quả thực nhiều đếm không xuể.

Nhưng thân phận truyền nhân Đạo Pháp duy nhất trong ngàn năm của Bạch gia lão tổ thì rất không đơn giản.

Đây chính là nhân vật số hai của Kiếm Đạo Hoàng Đình!

Có thể nói, truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử, và môn sinh Thiên Tử của Võ Đạo Thiên Tử trong thế hệ trẻ là địa vị ngang nhau. Điều khác biệt là, truyền nhân Đạo Pháp không thường có, còn môn sinh Thiên Tử thì mỗi một giáp đều có ba vị.

Lý Duy Nhất nói:

- Thiên hạ anh tài như cá diếc qua sông, mỗi thời đại đều là đàn sao lấp lánh.

Thái Sử Vũ nói:

- Ngươi chẳng phải cũng là truyền nhân Đạo Pháp của Đại cung chủ sao? Tương lai chắc chắn mạnh hơn hắn. Đại cung chủ đã truyền mấy đế thuật như Vụ Hải Áp Tinh Hà, Minh Hà Bát Trảm cho ngươi rồi chứ?

Lý Duy Nhất nói:

- Ừm... truyền rồi, ta đương nhiên đều học hết rồi!

Thái Sử Vũ hâm mộ tột cùng, hỏi:

- Nghe nói, tu luyện Không Minh Quyết có thể ngưng tụ ra hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan, càng có thể bồi bổ lại niệm lực và thân thể, đây là nguyên nhân căn bản mà Đại cung chủ có thể áp đảo những lão quái vật nghịch thiên kia, lọt vào ba Trữ Thiên Tử hàng đầu. Cũng truyền cho ngươi rồi chứ?

Lý Duy Nhất nói nhỏ, thầm suy nghĩ:

- Truyền thì chắc chắn là truyền rồi, nhưng chỉ giới hạn hai huynh đệ chúng ta biết.

Tâm tình Thái Sử Vũ khó chịu. Khi ở Thành Lăng Tiêu, thân phận địa vị của hắn cao hơn nhiều Lý Duy Nhất, hiện tại đã là khác nhau một trời một vực. Người ta hiện tại chính là Thái Tử của Lăng Tiêu Cung.

Thái Sử Vũ hỏi:

- Đúng rồi, chuyện của Thanh Tử Khâm là sao vậy?

Lần này, Thái Sử Vũ hỏi bằng cách truyền âm.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, không muốn nói cho hắn biết bí mật trong đó, tránh cho hắn rơi vào trong nguy hiểm.

Lý Duy Nhất đang định lấy cớ cho qua.

Thái Sử Vũ lại nói:

- Có người đang đồn, cái gọi là vì tình mà tự thiêu là để che giấu nguyên nhân cái chết thật sự của nàng.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ồ! Đồn thế nào? Ai đang đồn?

Thái Sử Vũ nói:

- Ta còn nghe nói, chắc ngươi cũng biết trong tối đã đồn ầm ĩ chứ? Nói là, Tiêu Tôn nghi ngờ nàng là gian tế của Thái Âm Giáo, không hề tra xét chứng cứ liền trực tiếp xử tử.

- Nhưng thân phận nàng đặc biệt, chính là con mồ côi của Tiên Hà Tông, là hậu đại duy nhất của Tiêu Tôn Động Khư Doanh nhiệm kỳ trước, phía sau đứng nhiều lão nhân Tiêu Linh.

- Vì để che giấu sự xấu xa, xoa dịu sự phẫn nộ của mọi người mới ép ngươi gánh tội thay. Nếu ngươi không gánh, ở chiến trường Thánh Đường Sinh Cảnh, Động Khư Doanh có thể sẽ âm thầm ngáng chân trong cuộc quyết đấu của Đại cung chủ và quân đội Thệ Linh.

- Còn có tin đồn, Tiêu Tôn chính là ngụy quân tử, họa diệt tông của Tiên Hà Tông năm xưa còn có nội tình khủng bố khác.

Sắc mặt Lý Duy Nhất nặng nề, chỉ với cái cớ “không hề tra xét chứng cứ, trực tiếp xử tử” liền có thể nhìn ra, kẻ thúc đẩy phía sau lời đồn chắc chắn là thuộc hạ nòng cốt của Thanh Từ.

Làn sóng này là nhắm vào Trang Sư Nghiêm.

Nhiều khi, lực lượng từ dưới lên trên khó giải quyết hơn là lực lượng từ trên xuống dưới,.

Thấy Lý Duy Nhất trầm mặc, Thái Sử Vũ vỗ vai hắn:

- Tự nhốt mình trong Thiên Hỏa Thế Giới nửa năm không ra ngoài, toàn bộ Động Khư Doanh đều biết trong lòng ngươi đau khổ, ngươi rất để tâm đúng không? Rõ ràng người mình yêu thương bị giết còn bị ép gánh tội cho Tiêu Tôn, đây là chuyện quái quỷ gì chứ? Thật sự nhịn nổi thì đợi chiến tranh của Thánh Đường Sinh Cảnh kết thúc, chúng ta bỏ trốn, không thèm ở lại Động Khư Doanh rách nát này nữa!

Thái Sử Vũ sở dĩ tin tưởng lời đồn là vì hắn đứng về phía Lý Duy Nhất.

Nhưng cũng có thể nhìn ra, lời đồn nửa thật nửa giả có uy lực to lớn đến cỡ nào.

Hơn nữa, Trang Sư Nghiêm không có cách nào lấy ra thi hài của Thanh Tử Khâm để tự chứng minh, càng không dám nhắc tới thảm án trăm năm trước. Chiêu này vừa có thể thăm dò Thanh Tử Khâm có phải thật sự bại lộ và đã chết hay không, lại có thể đả kích uy tín của Trang Sư Nghiêm.

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện này ngươi đừng xen vào.

Thái Sử Vũ nói:

- Đã rõ! Ta biết là không chọc nổi những đại nhân vật kia, nhưng tương lai, Đại cung chủ nhất định sẽ chủ trì công đạo cho ngươi.

Dưới chân Linh Sơn nơi có Doanh Điện.

Bốn con tọa kỵ Thiết Bối Dực Long có thân hình khổng lồ, cực kỳ bắt mắt, khí tức hùng hậu, hô vân thổ vụ, trên cổ quấn xiềng xích phù văn, trên lưng dựng lọng che Ngọc Điện.

Sông ngòi chảy ra từ sâu trong dãy núi, rộng hơn mười trượng.

Mặt nước giăng sương mù pháp khí, thảm thực vật rậm rạp hai bên bờ.

Ba bóng người áo trắng có khí vũ bất phàm đứng trên cầu đá, chặn lại con đường nhất định phải đi qua để đến Doanh Điện Linh Sơn.

Trong đó một người giống Bạch Xuyên đến năm, sáu phần, từ xa đã nhìn chăm chú vào Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất còn chưa đi tới gần cầu đá.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters