Đối phương đã đón trước một bước, ôm quyền cười nói:
- Tại hạ là Bạch Vụ của Bạch gia thuộc Kiếm Đạo Hoàng Đình, chắc các hạ chính là Lý huynh, Lý Duy Nhất đã đánh chết Hợi Sứ Tĩnh Trinh, bắt sống Thần Sứ Tình Tảo ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc?
Lý Duy Nhất cũng mỉm cười đáp:
- Ta đã nghe qua, một môn tứ kiệt thế hệ này của Bạch gia thuộc Kiếm Đạo Hoàng Đình, được xưng là Tinh Bôn Xuyên Vụ. Bạch huynh hẳn là Vụ trong bốn người nhỉ?
Bạch Vụ toát ra quý khí giống như Bạch Xuyên, phong thái trác việt nói:
- Không sai, về tuổi tác thì Bạch Xuyên xếp thứ ba, ta xếp thứ tư, hắn là ca ruột của ta. Nhưng về thiên phú võ đạo, hắn chính là đệ nhất trong bốn người chúng ta, đánh khắp hoàng đình không đối thủ. Đáng tiếc, bị Hoàng Long Kiếm chém đứt đầu, thi thể tách rời.
Chỉ một câu này, nụ cười trên mặt Lý Duy Nhất thu lại, cảm giác được người này không có ý tốt.
Thi thể của Bạch Xuyên được Mạc Đoạn Phong đưa về Bạch gia.
Bạch Vụ vội vàng giải thích:
- Không có ý gì khác, Lý huynh chớ có hiểu lầm, chuyện xảy ra ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Mạc Đoạn Phong đều đã giải thích rõ ràng rồi! Nghe nói là do Động Khư Doanh xuất hiện gian tế tạo thành, chắc chắn không có liên quan tới Lý huynh.
Phía xa, Bạch Tinh Nguyệt, đại tỷ trong bốn người Tinh Bôn Xuyên Vụ, hai hàng lông mày thẳng tắp, dáng người cao gầy, đứng trong một đám mây mù pháp khí màu trắng, lạnh lùng nói:
- Một kẻ ngay cả bảo vật của đồng đội đã khuất cũng nuốt mất, làm ra vẻ thân thiện với hắn làm gì? Lý Duy Nhất, chúng ta tới lấy Bát Trận Kỳ của Xuyên đệ, giao ra đây!
Bạch Bôn Lôi có thể phách hùng vĩ, thắt bím tóc nhỏ đầy đầu, hai cánh tay dài mà tráng kiện chắp sau lưng, nói:
- Xuyên đệ rốt cuộc chết như thế nào còn chưa xác định, Động Khư Doanh không cho một lời giải thích thỏa đáng, Bạch gia nhất định sẽ không để yên.
...
Trên đỉnh Linh Sơn, Doanh Điện.
Đường Vãn Châu nhìn chăm chú vào Bố Luyện Sư ở đối diện:
- Thì ra ngươi tới Động Khư Doanh là điều tra chuyện này, sao lúc đi trên đường không hỏi ta sớm hơn? Ta có thể cho ngươi đáp án. Không sai, cái chết của Bạch Xuyên, có liên quan rất lớn với việc gian tế làm bại lộ hành tung của chúng ta.
- Nhưng thông qua gian tế, định ra sách lược dụ địch là hắn và Mạc Đoạn Phong.
- Bọn họ định ra kế hoạch, thậm chí là giấu giếm chúng ta. Dưới tình huống chúng ta không biết rõ tình hình, coi chúng ta như mồi nhử, đưa chúng ta vào trong nguy hiểm.
- Không phải Động Khư Doanh nên chịu trách nhiệm với hắn, mà là hắn nên chịu trách nhiệm với những đồng đội đã chết của Thiếu Dương Ti.
Bố Luyện Sư ngồi đối diện Đường Vãn Châu, bình tĩnh tự nhiên, thoạt nhìn chỉ là chàng trai tuấn tú hai mươi tuổi, ăn mặc giản dị nhưng rất khí chất, dung mạo đẹp mà không yêu, tuấn mà không nhu, có mị lực dương cương của nam tính. Bất kể là nam tử, hay là nữ tử đều khó cưỡng lại khuôn mặt này.
Nét mặt hắn vừa phải, không thấp hèn, cũng không ép người quá đáng:
- Ta chỉ là phụng mệnh làm việc, điều tra nguyên nhân cái chết của Bạch Xuyên. Đây chính là môn sinh Thiên Tử, hiện tại trong Kiếm Đạo Hoàng Đình xôn xao các giả thiết.
- Đám trưởng bối Bạch gia cảm thấy hoang mang nhất chính là, nếu Lý Duy Nhất có thể dễ dàng chém giết Tĩnh Trinh, vì sao không bắt sống? Bắt sống có giá trị lớn hơn, có phải là đang che giấu chân tướng gì hay không? Lời này, ta chỉ phụ trách chuyển đạt lại.
Đường Vãn Châu nói:
- Vấn đề này ta vẫn có thể trả lời ngươi. Không có cái gọi là dễ dàng chém giết, Tĩnh Trinh cực kỳ nguy hiểm, bắt sống hắn sẽ càng nguy hiểm.
Bố Luyện Sư nói:
- Chúng ta đều là tu giả võ đạo, đương nhiên hiểu rõ đạo lý này. Bố mỗ không phải tới để hưng sư vấn tội, nhưng vấn đề này, Tiểu Đường không thể trả lời, vì ngươi không phải là người tận mắt nhìn thấy. Tùy tiện trả lời, ngược lại làm cho đám trưởng bối Bạch gia nghi ngờ, lời vừa rồi của ngươi, ta cứ coi như chưa nghe thấy.
Hình bóng phân thân hư thái của Trang Sư Nghiêm ngồi ở vị trí đầu tiên, mơ hồ không rõ.
...
Thì ra là đến hỏi tội.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn lướt qua, có thể lấy danh “một môn tứ kiệt” mà truyền khắp thiên hạ, cho dù ba người này thiên tư không bằng Bạch Xuyên, cũng sẽ không thua kém quá nhiều.
Bạch Tinh Nguyệt và Bạch Bôn Lôi càng có ưu thế tuổi tác, khí tràng mạnh mẽ, kiếm đạo ý niệm dẫn tới địa khí tuôn trào, sắc bén không thể đỡ nổi.
Lý Duy Nhất xưa nay luôn là ngươi nói chuyện tử tế, ta sẽ nói chuyện tử tế hơn cả ngươi.
Nếu ngươi vênh váo hống hách, vậy ta cũng có sự kiêu ngạo của ta.
Lý Duy Nhất không nhanh không chậm nói:
- Thứ nhất, ta và Bạch Xuyên không thân, cũng chỉ nói qua vài câu. Thứ hai, hắn và Mạc Đoạn Phong âm thầm lên kế hoạch, coi chúng ta thành mồi nhử giao cho Sở Ngự Thiên, hoàn toàn không đoái hoài gì tới ý nguyện và sự sống chết của chúng ta. Kẻ như vậy, ta không cho rằng là đồng đội của ta.
Mạc Đoạn Phong được Lý Duy Nhất chấp nhận, là vì những chuyện hắn làm về sau khiến Lý Duy Nhất nhìn thấy hắn có đảm đương, cho nên, có thể không so đo hiềm khích trước đây, thậm chí trở thành bằng hữu sống chết có nhau.
Bạch Bôn Lôi nói:
- Ta có thể hiểu là, trong lòng ngươi có oán khí rất sâu đối với Bạch Xuyên không?
Lý Duy Nhất tức giận bật cười:
- Theo ta thấy, cái danh một môn tứ kiệt cũng là hữu danh vô thực.
Bạch Bôn Lôi quát:
- Ngươi nói cái gì?
Đôi mắt Bạch Bôn Lôi như hạt lôi châu, hai nắm đấm nắm chặt.
Một tiếng nổ, một thanh địa kiếm cao mấy chục trượng từ lòng đất lao ra, kết cấu nham thạch, dáng vẻ cứng rắn và sắc bén.
Bạch Vụ vội vàng hòa giải, chắn giữa Bạch Bôn Lôi và Lý Duy Nhất:
- Lý huynh, chúng ta vì Bát Trận Kỳ mà đến, nghe nói rơi vào trong tay ngươi, không biết có thể trả lại hay không?
Nếu ngay từ đầu người Bạch gia có thái độ hòa nhã “đều là Tiêu Linh Quân, đều vì Nhân tộc mà hy sinh”, nghĩ tình người đã qua đời, không chừng Lý Duy Nhất sẽ hơi băn khoăn.
Nhưng hiện tại, đối phương rõ ràng tràn ngập ác ý.
Lấy Bát Trận Kỳ ra đưa cho bọn họ, nói không chừng ngược lại sẽ bị bọn họ cười nhạo là mềm yếu.
Lý Duy Nhất đáp gọn:
- Không thể.
Lý Duy Nhất trả lời dứt khoát, nhìn nụ cười trên mặt Bạch Vụ dần biến mất, lại nói:
- Trong trận chiến bắt giữ Tình Tảo, đúng là ta đã đoạt lấy bốn mặt trận kỳ trên người nàng, nhưng ta suýt nữa chết trận, ta cảm thấy mình giữ chiến lợi phẩm này là hoàn toàn xứng đáng.
- Còn về Tĩnh Trinh... ta mấy lần tìm đường sống từ chỗ chết trong tay hắn, ta giữ bốn trận kỳ của hắn càng thêm hợp tình hợp lý.
- Là ta không màng hiềm khích lúc trước báo thù cho Bạch Xuyên, Bạch gia các ngươi hẳn là nên cảm tạ ta mới đúng.
Bạch Vụ nói:
- Không hổ là truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử, quả thực ngông cuồng nhưng hơi mắt mọc trên đỉnh đầu. Lý huynh không để Bạch gia vào mắt như vậy, có thể chỉ giáo cho mấy chiêu không?
Ánh mắt Bạch Vụ chợt bắn ra tia sáng sắc bén, pháp khí điên cuồng tuôn ra từ Tổ Điền.
Lý Duy Nhất nói:
- Không hứng thú, ta phải tới Doanh Điện bái kiến Tiêu Tôn.
Chân Lý Duy Nhất đạp bộ pháp, thân thể như ảo ảnh vòng qua bên cạnh Bạch Vụ, đụng nát đoàn mây pháp khí mà hắn thả ra.