Trong đại chiến ngàn năm trước, Quan sư phụ chỉ còn lại tàn thi.
Nay tàn thi đã đúc thành công, khôi phục lại vẻ ngoài hoàn chỉnh.
Thoạt nhìn khoảng bốn, năm mươi tuổi, hai bên thái dương nhiễm sương nhưng không có trạng thái già cả, mặc áo sẫm màu vạt thẳng, ống tay áo rộng, có vài phần nho nhã của văn sĩ.
Hai mắt hắn sáng rực như bảo thạch, rõ ràng đã hóa thành một Thi Vương, nhưng không có chút âm hủ tà dị của Thi Linh, cùng với Trang Sư Nghiêm ngồi bên bàn đá của Thanh Âm Các, nâng ly dưới trăng, cười nói phong lưu.
Hai người trò chuyện về chiến sự ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc và Thánh Đường Sinh Cảnh, tán gẫu đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải có thế cục rộng lớn mạnh mẽ hiện nay, tâm sự đến Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử, lại nhắc đến chưởng giáo Tiên Hà Tông Thanh Từ và Ma Quân Ngu Bá Tiên đã sắp hết thọ nguyên... Cứ như vậy, nói chuyện trên trời dưới đất.
Mãi đến nửa đêm, Trang Sư Nghiêm mới thỏa mãn rời đi.
Ánh mắt Lê Viên Triệt rơi về phía Lý Duy Nhất đang đứng ở một bên, lấy ra một chung trà, rót đầy rồi đặt ở phương vị thứ ba:
- Lòng đầy tâm sự, ngươi đang suy nghĩ điều gì?
Lý Duy Nhất cười khổ, thuận thế ngồi xuống.
Hắn lập tức kể ra tâm sự trong lòng, nhờ Lê Viên Triệt hỗ trợ phân tích.
Lê Viên Triệt trầm ngâm một lát:
- Cụ thể rất khó nói, chúng ta vốn không hiểu rõ nội tình. Nhưng đạo lý và quy tắc của thiên hạ sẽ không thay đổi điểm cốt lõi.
- Căn cứ theo lời ngươi kể, từ khi Kiếm Thiên Tử quyết định động vào tiên đạo long mạch của Đông Hải vào hai năm trước, lúc bắt đầu viết thư cho Đường Sư Đà, Đường Sư Đà từ chối khéo cho đến thỏa hiệp, bắt đầu cuộc chiến ở vùng đất bốn châu U Cảnh.
- Sự thỏa hiệp lần thứ nhất này là hai bên đều đang thỏa hiệp, thậm chí Tuyết Kiếm Đường Đình chiếm cứ một chút ưu thế.
- Nhưng Đường Vãn Châu bị ép tới Kiếm Đạo Hoàng Đình, lại là sự thỏa hiệp đơn phương của Tuyết Kiếm Đường Đình. Cuộc đấu lần thứ hai này, tuy vẫn là mỗi bên đều có cái lợi, nhưng Kiếm Đạo Hoàng Đình đã chiếm cứ ưu thế.
- Đường Sư Đà và Đường Vãn Châu đều là hạng người thông minh tuyệt đỉnh, bọn họ nhất định có thể nhìn thấy tương lai, biết được dã tâm của Kiếm Đạo Hoàng Đình, biết lần sau chính là sự thỏa hiệp càng lớn hơn nữa, hơn nữa không thể làm gì được. Cuối cùng, hoàn toàn bị nuốt chửng.
Lý Duy Nhất bội phục sát đất. Quan sư phụ không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể từ quy luật căn bản của ván cờ giữa các thế lực nhìn thấu điểm cốt lõi.
Lê Viên Triệt nói:
- Nếu ngay cả Đường Sư Đà cũng không thể làm gì được, ngươi tuyệt đối đừng xen vào chuyện này, Kiếm Đạo Hoàng Đình chính là một quái vật khổng lồ.
Lý Duy Nhất bưng chén trà lên, trầm ngâm không nói là đồng ý hay phản đối.
Lê Viên Triệt liếc mắt nhìn hắn, cười hỏi:
- Có muốn cùng ta về Lăng Tiêu Sinh Cảnh giải sầu một chút không? Lấy trạng thái hiện tại của ngươi không thích hợp tiếp tục bế quan tu luyện.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Bao lâu nữa thì xuất phát?
Lê Viên Triệt đáp:
- Bây giờ đi luôn.
...
Lý Duy Nhất và Lê Viên Triệt thông qua Không Gian Truyền Tống Trận đi tới trạm gác Nguyệt Long Đảo trước, sau đó lên bờ đi tới ven Đông Hải, vùng đất bốn châu U Cảnh đã có lại ánh sáng và vẫn đang trong chiến tranh.
Lãnh địa bốn châu dưới quyền Ngạ Quỷ này tuy đã có lại ánh sáng, nhưng vẫn là vùng đất ác liệt, tà dị vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Sông ngòi đục ngầu, dãy núi đỏ như máu, không nhìn thấy thảm thực vật xanh tươi và hoa cỏ cá sâu.
Chạng vạng ngày thứ hai sau khi tới vùng lãnh thổ này, trên đường đi tới đại doanh của Tuyết Kiếm Đường Đình.
Ngồi trên cỗ xe của Thệ Linh, Lý Duy Nhất và Lê Viên Triệt trò chuyện khá nhiều, về nghi hoặc trên đường tu hành, về trận pháp và phù pháp, và cả cục diện thiên hạ.
Linh Vị sư phụ Tả Khâu Lan San đi theo con đường Quỷ Linh, đã ngưng tụ ra quỷ thể, đạt tới Trường Sinh cảnh cũng ngồi trong xe.
Nàng lật xem trận phổ của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, đánh giá:
- Thật sự là đặc sắc tuyệt luân, nếu trận này luyện thành, đạo trận pháp của ngươi cũng coi như đăng đường nhập thất rồi!
Lý Duy Nhất nói:
- Ta mới tới giai đoạn thứ hai là ba ngàn hai trăm trận văn. Giai đoạn thứ ba độ khó tăng mạnh, toàn bộ là trận văn Linh Trận trung phẩm.
Tả Khâu Lan San nói:
- Tiếp theo, ta sẽ dạy ngươi. Nếu ngươi khắc họa một ngàn sáu trăm cái trận văn Linh Trận trung phẩm của giai đoạn thứ ba lên trên, lại phụ trợ thêm Kim Ô Hỏa Diễm thì sẽ vô địch ở tứ trọng. Hơn nữa, đây còn là tình huống chỉ dựa vào chính ngươi, không có Quan sư phụ hỗ trợ.
Lê Viên Triệt nghiêm túc nói:
- Tu hành có thể dẫn dắt, nhưng không thể làm thay.
Trên đường đi thường có Thệ Linh đột nhiên chui ra từ lòng đất, nhưng đều bị Lý Duy Nhất sử dụng linh quang hỏa diễm bốn màu thiêu thành tro bụi.
Lý Duy Nhất hiếu kỳ hỏi:
- Quan sư phụ, ta nghe nói Hủ Trạch Thi Hải nằm sâu trong Vong Giả U Cảnh, chủ nhân Cự Linh Thi Vương của nó càng là cường giả hàng đầu, ngươi không gặp nguy hiểm gì sao?
Lời Lê Viên Triệt nói một câu khiến người hết hồn:
- Ta và Cự Linh Thi Vương có chút giao tình, lúc gần đi hắn từng giữ ta lại, nhưng bị ta từ chối! Thực tế thì ở trận chiến Đông Hải, sau khi ngươi bị Ngọc Dao Tử mang đi, chúng ta đã gặp mặt một lần, cho nên ta mới đi Hủ Trạch Thi Hải ngưng tụ thi thân.
Hai mắt Lý Duy Nhất trợn to, giống như đang nghe chuyện thần thoại.
Quan sư phụ kết bạn quả thực là rộng lớn đến mức có chút vô lý.
Lý Duy Nhất đang ngồi đánh xe bên ngoài chợt sinh ra cảm ứng, ngẩng đầu nhìn lại. Chỉ thấy một đội tuần tra cưỡi phi cầm dị thú trên trời đang nhanh chóng tới gần.
Tổng cộng có mười kỵ sĩ, họ dừng lại giữa không trung, đôi cánh của dị cầm làm dấy lên luồng gió lốc mạnh.
Người dẫn đầu là Tần Phong, võ tu Trường Sinh cảnh trẻ tuổi nhất của Lôi Tiêu Tông.
Tuổi hắn đã vượt qua sáu mươi, nhưng thoạt nhìn không có dáng vẻ như người sáu mươi tuổi, anh tư bừng bừng, đứng trên lưng phi cầm, cao giọng quát một tiếng:
- Tần Phong của Lôi Tiêu Tông phụ trách tuần tra thị sát, dám hỏi người tới là ai?
Lý Duy Nhất từng giả mạo Tần Phong, lấy thân phận cự đầu Trường Sinh của Lôi Tiêu Tông để dọa Thủy Ly Tiên, bây giờ hắn gặp được chính chủ.
Nghĩ tới thi hài của Tần Uyên lão tổ của Lôi Tiêu Tông, Lý Duy Nhất lập tức báo tên:
- Cửu Lê Tộc, Lý Duy Nhất.
Nghe thấy cái tên này, mười người đang bay lượn trên cao đều kinh hãi, vội vàng điều khiển phi cầm hạ thấp xuống.
Cỗ xe Thệ Linh bên dưới đã dừng lại.
Tần Phong nhảy xuống khỏi phi cầm, bước nhanh tới trước, nhìn rõ dung mạo Lý Duy Nhất, ôm quyền nói:
- Quả nhiên là Lý Thần Ẩn, quả là hân hạnh. Trong xe... không phải là Đại cung chủ chứ?
Chín người đứng phía sau cùng hít sâu một hơi.