Lý Duy Nhất hơi yên lòng, lập tức kể ra tình huống lúc cáo biệt với Đường Vãn Châu vừa rồi:
- Ta luôn cảm thấy cảm xúc của nàng rất không đúng, Thác Bạt tiền bối quay về Bắc Cảnh một chuyến được không, dò la xem có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không?
Thác Bạt Đào lập tức cất tiếng cười to:
- Nếu thật sự đã xảy ra việc lớn gì, lão gia hỏa nhà ta đã bí mật phái người đưa thư tới rồi. Lại nói, thật sự xảy ra chuyện lớn, kẻ địch khẳng định sẽ hành động trước một bước, ngươi đấy, chính là quan tâm sẽ rối loạn, suy nghĩ lung tung.
- Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ quan trọng đến cỡ nào? So với điều đó, vùng đất bốn châu đang bị chinh phạt, tính quan trọng của nó phải tạm thời xếp sau.
- Kiếm Đạo Hoàng Đình vừa là cần Thiếu Quân gánh vác Trạng Nguyên, vì bọn họ giành được vị trí đứng đầu trong Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ. Đồng thời, cũng là cần một con tin, dùng để nắm thóp Sư Đà Vương.
- Đây chẳng phải là chuyện thường tình sao? Kiếm Đạo Hoàng Đình đầu tư lớn như vậy ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh xa xôi, nếu không sử dụng chút thủ đoạn để khống chế, ngộ nhỡ giỏ tre múc nước, làm gả y cho kẻ khác thì tổn thất sẽ lớn đến cỡ nào?
- Có được cái gì thì sẽ mất cái khác.
Thác Bạt Đào nói:
- Tuy là con tin, nhưng lợi ích của Tân Giáp Trạng Nguyên cũng là thứ không thể tưởng tượng. Lấy thiên tư võ đạo của Thiếu Quân, cần thân phận môn sinh Thiên Tử bảo hộ nàng trưởng thành.
- Thiên tư cấp Trạng Nguyên, cũng cần tài nguyên tu luyện khổng lồ cấp Trạng Nguyên. Thứ này, chỉ có Kiếm Đạo Hoàng Đình mới có thể cho. Ngoài ra, còn có thể được Kiếm Thiên Tử tự tay chỉ dạy.
- Chỉ với ba điểm này, đạt được ích lợi, chuyến đi này làm con tin tương đương với trao đổi ngang giá. Mối quan hệ giữa người với người chú trọng có qua có lại. Còn giữa thế lực với thế lực thì càng là trao đổi ngang giá lợi ích.
- Từ nhỏ, tính cách Thiếu Quân đã tự do phóng khoáng, như hùng ưng Bắc Cảnh, bay lượn bầu trời, bản thân muốn làm cái gì thì nhất định phải làm được, Sư Đà Vương cũng không quản nổi nàng. Hiện nay, con đường Động Khư Doanh do nàng tự mình chọn bị cưỡng ép chặt đứt, phải thỏa hiệp với cục diện, vây khốn ở Hoàng Thành tha hương, từ hùng ưng biến thành chim trong lồng, đương nhiên là khó chịu tột cùng.
- Nhưng đây chẳng phải chính là trưởng thành, nhất định phải đi đối mặt sao? Sau khi đạt tới Trường Sinh cảnh, liền chính là chấm dứt giai đoạn chỉ cần học tốt võ đạo.
Lý Duy Nhất nghĩ tới lời Đường Vãn Châu từng nói, cảm thấy Thác Bạt Đào không hiểu rõ nàng lắm, bèn nói:
- Ta luôn cảm thấy, Đường Vãn Châu không phải là một nữ tử chỉ biết bộc lộ tài năng, kiêu ngạo tự cho mình là đúng, hẳn là sẽ không chỉ vì làm con tin mà dao động nội tâm. Nàng cực kỳ kiên cường, luôn thích khiêu chiến những chuyện không thể.
Thác Bạt Đào nói:
- Nếu ngươi thật sự lo lắng, lão phu liền về Bắc Cảnh một chuyến, giúp ngươi nghe ngóng tin tức.
Thác Bạt Đào từng tìm hiểu một vài tình huống từ chỗ Thác Bạt Bố Thác, biết Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu có quan hệ không bình thường.
Lý Duy Nhất lấy ra yêu đan của Khổng Tước Lục Thải, đưa tới:
- Vậy xin đa tạ Thác Bạt tiền bối! Đây là một chút tâm ý, xin hãy nhận cho.
Thác Bạt Đào vui vẻ nhận, không hề kiểu cách, sau đó đi về phía Truyền Tống Điện.
Võ tu Dị Nhân Chủng trên con đường hóa rồng nhất định phải tu luyện tới cấp Võ Đạo Thiên Tử, mới có thể biến hóa tự do giữa hình dạng người và rồng.
Trước đó, nhất định phải chịu đựng nỗi khổ của Dị Nhân Chủng.
Lý Duy Nhất xoay người lại, thấy phân thân của Trang Sư Nghiêm bước ra, trong lòng lập tức dâng lên một luồng cảm giác kỳ lạ. Dù sao, Trang Sư Nghiêm chính là sư tôn của Tả Khâu Hồng Đình ở Độ Ách Quan.
Trang Sư Nghiêm nói:
- Giai đoạn Trường Sinh cảnh này là quá trình chuyển biến từ non nớt đến trưởng thành, cũng là sự mài giũa của cuộc đời từ hăng hái đến không ngừng thỏa hiệp, lão phu năm xưa cũng vô cùng khó chịu.
Trang Sư Nghiêm lại nói:
- Thực tế khi đến Đại Trường Sinh sẽ càng khó chịu hơn.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vì sao vậy? Xin Tiêu Tôn chỉ bảo ta.
Hai người đi trong rừng, giẫm lên lá rụng và tuyết đọng, hít thở không khí lạnh băng.
Trang Sư Nghiêm nói:
- Siêu Nhiên là trụ cột của một thế lực, gánh vác trách nhiệm lớn nhất, vừa phải phụ trách trấn thủ, lại phải ẩn giấu, né tránh cường địch mà bản thân không cách nào chống lại, và làm ra sự uy hiếp ngược lại với những cường địch này, càng phải tu luyện và tìm kiếm tài nguyên, không được có bất kỳ sơ sẩy nào, có nhiều chuyện đều không cách nào tự làm.
- Mà võ tu Trường Sinh cảnh thì hết lớp này tới lớp khác, cho nên, Đại Trường Sinh nhất định phải đứng ra gánh vác phần nào. Đây là cái gian nan thứ nhất.
- Đối với thiên tài đỉnh phong mà nói, đạt tới Đại Trường Sinh sẽ là quãng đời thống khổ nhất của bọn họ.
Lý Duy Nhất lẳng lặng lắng nghe.
Trang Sư Nghiêm tiếp tục nói:
- Lấy Trường Sinh Nhân đời thứ tám làm ví dụ, ngươi biết kẻ kiệt xuất nhất trong đó đã đạt tới cấp bậc nào chưa?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lục trọng à?
Tuổi tác của Trường Sinh Nhân đời thứ tám trong khoảng từ một trăm tuổi đến một trăm sáu mươi tuổi. Có thể ở trong độ tuổi này tu luyện tới lục trọng, gần như là đã khóa chặt tư cách Siêu Nhiên, là kỳ tài ngút trời chân chính.
Trang Sư Nghiêm nói:
- Rất ít người có thể bước vào lục trọng, không hơn bốn mươi người, trên cơ bản là thiếu niên Thiên Tử, chân truyền của Cổ Giáo, truyền nhân Đạo Pháp, Sinh Cảnh Thiên Mệnh mới có thể làm được. Nhưng kẻ lợi hại nhất đã bước vào cảnh giới Siêu Nhiên.
Lý Duy Nhất kinh ngạc hỏi:
- Cái gì? Vì sao có chênh lệch lớn đến vậy?
Lần này, Lý Duy Nhất thật sự sửng sốt!
Trang Sư Nghiêm đáp:
- Là chân truyền của Đạo Cung đời trước.
Trang Sư Nghiêm tiếp tục nói:
- Chênh lệch giữa các thiên tài đỉnh phong bùng phát ra vào thời kỳ Đại Trường Sinh, sẽ làm cho nhiều người trẻ tuổi cùng cảnh giới thống khổ vô cùng, cố gắng đến đâu vẫn không theo kịp.
- Nếu Đường Vãn Châu không làm Trạng Nguyên của Kiếm Đạo Hoàng Đình, không lấy được tài nguyên tu luyện của Trạng Nguyên, rất có thể sẽ tụt hậu so với Cổ Chân Tướng ở cảnh giới Đại Trường Sinh, hoặc bị những kẻ hùng hổ tiến lên như ngươi và Tả Khâu Hồng Đình vượt qua. Cho nên, ngươi hẳn là nên vui vẻ thay cho nàng mới đúng.
Lý Duy Nhất hiếu kỳ hỏi:
- Vì sao Hồng Đình không đi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc? Ta thấy Thần Tịch và Tề Kiếm Như đều đi.
Trang Sư Nghiêm đáp:
- Nàng đã đi!
Lý Duy Nhất ngạc nhiên.
Trang Sư Nghiêm cười nói:
- Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc to lớn, các ngươi không gặp nhau là rất bình thường.
Sau đó, Lý Duy Nhất nhắc tới chuyện lời đồn trong Động Khư Doanh khoảng thời gian này.
Trang Sư Nghiêm ngẩng đầu lên, nhìn về hướng Vong Giả U Cảnh, sinh ra một loại cảm ứng nào đó:
- Cứ để cho bọn chúng đồn, có hành động mới có thể lôi bọn chúng ra. Không hành động, ngược lại mới khiến người ta lo lắng... Sư phụ của ngươi đã trở lại!
(*Từ giờ ba vị Quan, Linh, Quán tiền bối sửa thành Quan, Linh, Quán sư phụ vì tác giả đã đổi cách gọi, main cũng ngầm thừa nhận họ là sư phụ dẫn đường của mình, nên dịch giả sẽ để theo nguyên tác nhen)
...