Trở về Thành Cửu Lê (2)

Sự hưng phấn của Thượng Du vẫn chưa qua đi, đỏ bừng cả mặt:

- Trong thành hình như xảy ra chuyện gì đó, hôm nay đã phái toàn bộ quân thủ thành ra ngoài tuần tra, tra hỏi toàn bộ những người khả nghi.

Dưới sự dẫn đường của Thượng Du, ba người Lý Duy Nhất đổi sang cưỡi Ưng Sư, dọc đường đi không gặp trở ngại nào.

Trên bình nguyên rộng lớn bên ngoài Thành Cửu Lê là những ngôi nhà của bình dân nhìn không thấy cuối, mấy chục ngọn Quan Địch Tháp cao hơn cả tường thành sừng sững, tất cả các đại trận hộ thành đều mở ra.

Lý Duy Nhất có thể hiểu được tâm trạng cảm khái khi Quan sư phụ và Linh Vị sư phụ dọc đường nhìn ngắm non sông, hiện nay hắn thăm lại chốn cũ, mới trải qua vài năm ngắn ngủi cũng đã có cảm xúc cực kỳ sâu sắc.

Vốn tưởng rằng, tham gia xong Tiềm Long Đăng Hội, đợi thế cục Lê Châu ổn định liền có thể trở về.

Kết quả, càng đi càng xa.

Từ châu thành của Khâu Châu đến Địa Hạ Tiên Phủ, rồi đến Thành Lăng Tiêu, lại đến Vong Giả U Cảnh và Đông Hải, tiếp đó, đi tới Động Khư Doanh xa xôi hơn.

Năm đó cùng Lê Lăng đi thuyền tới Cửu Lê Tộc, nhìn nàng được mọi người vây quanh, nhìn dáng vẻ lãnh tụ của Thương Lê trong đám võ tu trẻ tuổi, còn hắn đứng một bên giống như lâu la.

Lúc đó, đừng nói tu luyện, hắn ngay cả sinh tồn và có chỗ đứng cũng không có, ngay trong ngày hôm đó đã bị bang hội coi như con dê béo mà nhắm tới.

Là đám người Lê Lăng và Tứ thúc đã vươn tay ra giúp.

Lúc đó ước mơ của Lý Duy Nhất chỉ là muốn có một trạch viện, cùng sư huynh và học tỷ sinh tồn ở thế giới này.

Bất tri bất giác đã đi vào trong Thành Cửu Lê.

Tiếng ồn ào huyên náo ập vào mặt.

- Ngươi đi làm việc đi, ta và Linh Vị sư phụ của ngươi già rồi, không có tinh lực làm này làm kia. Chúng ta tìm một chỗ uống trà, đã lâu không nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy.

Lê Viên Triệt ném lại những lời này, phất tay, liền cùng Tả Khâu Lan San bị dòng xe cộ tấp nập trên đường phố nuốt chửng.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Muốn rèn luyện ta chứ gì.

Lý Duy Nhất ngửi thấy mùi thơm bay ra từ tửu lâu hàng quán, rất muốn ngồi xuống ăn một bữa ngon lành, nhưng nghĩ tới lão Lê đang ở trong nguy hiểm vì hắn, đành phải làm chính sự trước.

Theo trí nhớ, hắn lao nhanh về hướng Tộc Phủ của Thương Lê.

Đến khu vực nội thành gần Tộc Phủ, Lý Duy Nhất thấy từng vị quân sĩ khoác áo giáp, ba năm người một nhóm, trấn thủ ở các lối ra vào của từng con phố, nghiêm ngặt tra hỏi.

Trong Tộc Phủ, toàn bộ trận pháp phòng ngự đều được mở ra, lưới ánh sáng đan xen như mây.

Lý Duy Nhất tàng hình đứng trên nóc của một tòa lầu các cao năm tầng, nhìn từ xa qua đó, lòng dần chùng xuống.

Chỉ thấy, cánh cửa lớn của Tộc Phủ sụp đổ, gạch đá vương vãi khắp nơi, có thể thấy vết máu. Kiến trúc trong phủ sụp đổ một mảng lớn, mặt đất xung quanh toàn là vết nứt.

Hiển nhiên là cách đây không lâu nơi này đã bị cường giả tập kích.

Cửa lớn nhất định là nơi có nhiều trận pháp phòng ngự nhất, đối phương lại chọn phá hỏng ở đây, có thể thấy cực kỳ tự tin với thực lực bản thân.

- Xoạt!

Lý Duy Nhất biến mất khỏi mái hiên, đi tới Quan Hải Các nơi ẩn náu của Cửu Lê Ẩn Môn.

Đạo Vực trong Thành Cửu Lê từng phân bố năm tông phái: Cửu Lê Đạo Viện, Tuy Tông, Thiên Nhất Môn, Quan Hải Các, Tam Trần Cung.

Hiện nay thì lấy Cửu Lê Đạo Viện làm chủ, Quan Hải Các làm thứ.

Ba tông phái còn lại hoặc là chuyển đi hoặc bị tiêu diệt.

Lý Duy Nhất lẻn vào Quan Hải Các, chạy thẳng về hướng lối vào của bảo khố dưới lòng đất, từ nơi đó có thể đi vào Cửu Lê Ẩn Môn ẩn giấu dưới lòng đất.

Những đệ tử trẻ tuổi đi ngang qua đều không nhìn thấy hắn.

Một đường đi tới trước cửa bảo khố, Lý Duy Nhất đang định trực tiếp xông vào, lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc và êm tai vang lên trong Tàng Thư Lâu cách đó không xa:

- Một người có thể tàng hình, cũng có thể thu liễm khí tức, nhưng luồng khí sẽ chuyển động.

- Xoẹt vù!

Ngoài bảy trượng, cửa sổ lầu bốn của Tàng Thư Lâu mở ra, không thấy bóng người.

Một cuốn sách dày bằng ngón tay cái từ bên trong ném ra, bay vút về phía Lý Duy Nhất.

Cách Lý Duy Nhất một trượng, cuốn sách lăng không tản ra thành hơn trăm trang giấy. Dưới sự bao phủ của pháp khí, những trang giấy này trở nên sắc bén hơn cả đao kiếm, tựa như vạn mũi tên cùng bắn, dày đặc không có kẽ hở.

- Xoạt xoạt!

Cánh tay phải Lý Duy Nhất vẽ một vòng tròn, pháp khí hóa thành vòng xoáy, thu toàn bộ trang giấy lại rồi một lần nữa hợp thành một xấp trong tay.

Sau đó, hắn nhanh như chớp chui vào cửa sổ lầu bốn.

- Bùm!

Một bóng trắng yểu điệu từ một hướng khác phá cửa sổ lao ra.

Lý Duy Nhất như quỷ mị đuổi sát theo, chặn nàng lại trong một tiểu viện vắng lặng của Quan Hải Các, đánh giá từ trên xuống dưới mấy lượt, xác định không phải Nghiêu Âm.

Hắn vừa khó tin, lại vừa vui mừng khôn xiết hỏi:

- Nghiêu Sư, ngươi về lúc nào vậy?

Trên đầu Nghiêu Thanh Huyền cài trâm ngọc ghim vào sợi tóc đen, mặt đeo mạng che màu bạc, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng và ngập tràn linh khí, nhìn Lý Duy Nhất ở đối diện đã thoát khỏi trạng thái tàng hình, trong mắt cũng tràn ngập sự kinh ngạc.

Tin tức của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc vẫn chưa truyền tới Lê Châu, Lê Châu là nơi hẻo lánh bí ẩn trong toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Khoảnh khắc Lý Duy Nhất nhẹ nhàng hóa giải thủ đoạn của Nghiêu Thanh Huyền, nàng liền biết mình tuyệt đối không phải là đối thủ của người tới. Cho nên, nàng dứt khoát chạy trốn, chuẩn bị mượn nhờ trận pháp nghênh địch.

Thấy Nghiêu Thanh Huyền chần chừ không đáp, Lý Duy Nhất ý thức được gì đó, bật thốt lên:

- Ngươi căn bản không hề rời đi?

Nghiêu Thanh Huyền vẫn không trả lời hắn, ngược lại hỏi:

- Ngươi bây giờ là cảnh giới gì rồi?

Trong đầu Lý Duy Nhất hiện lên dáng vẻ thống khổ của Lê Tùng Cốc khi kể lại chuyện Nghiêu Thanh Huyền một mình tha hương viễn xứ, đến nay hắn vẫn không tìm thấy bất kỳ sơ hở nào:

- Lão Lê thực sựlà hiếp người quá đáng, vậy mà lừa cả ta, mà ta tin là thật, uổng công lúc đó ta còn an ủi hắn.

Hắn cuối cùng cũng cảm nhận được một mặt cáo già của Thương Lê gia chủ, Ẩn Quân của Ẩn Môn.

Kỹ năng diễn xuất này...

Lý Duy Nhất cam bái hạ phong.

Ánh mắt Nghiêu Thanh Huyền nhìn sang một bên, nói:

- Là ý của ta, không liên quan đến hắn.

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, quyết định giải quyết xong chuyện trước mắt rồi mới tìm Ẩn Quân tính sổ, hỏi:

- Nghiêu Sư, bên phía Tộc Phủ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nghiêu Thanh Huyền đáp:

- Tộc Phủ đêm qua bị tập kích, kẻ ra tay tựa hồ là một vị Quỷ Hầu có tu vi rất cao, bắt đi nhân vật quan trọng nào đó. Trước khi đại trận hộ thành của Thành Cửu Lê mở ra, Quỷ Hầu đã hóa thành quỷ vân trốn khỏi thành, biến mất trong Mãng Sơn Sơn Mạch.

Nghiêu Thanh Huyền lại nói:

- Hơn hai năm nay, ta vẫn luôn ẩn thân ở Cửu Lê Trùng Cốc tu luyện, không để ý tới chuyện bên ngoài, chỉ thỉnh thoảng lẻn vào Quan Hải Các và Cửu Lê Đạo Viện nghiên cứu sách vở. Cho nên không rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì.

Lý Duy Nhất nói:

- Lát nữa ta lại tới tìm ngươi.

Lý Duy Nhất lộ vẻ mặt lo lắng, lập tức đi tìm các chủ của Quan Hải Các, tức là Tam trưởng lão của Cửu Lê Ẩn Môn.

Cũng là Ẩn Tam của giáp trước.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters