Gặp Thanh Huyền

Gặp được Lý Duy Nhất, Tam trưởng lão tự nhiên là khiếp sợ và mừng rỡ, lập tức báo cho biết tình huống cụ thể:

- Kẻ ra tay là một vị Quỷ Hầu có tu vi khoảng tam trọng, đến từ phía Mãng Sơn Sơn Mạch. Mục tiêu của nó dường như là Thương Lê gia chủ, nhưng Thương Lê gia chủ không ở Tộc Phủ, cho nên đã bắt Lê Tùng Lâm ở lại Tộc Phủ đi rồi!

Lý Duy Nhất vội vàng hỏi dồn:

- Ngươi chắc chắn chứ?

Tam trưởng lão nói:

- Sau khi sự việc xảy ra, ta lập tức chạy tới đầu tiên, và báo tin tức cho Ẩn Quân đời trước đang trấn thủ ở Cửu Lê Trùng Cốc.

Lý Duy Nhất tinh tế cân nhắc.

Vị Quỷ Hầu đó đại khái là bị Minh Đồ của Thái Âm Giáo sai khiến.

Bắt Tứ thúc đi nhất định là vì dẫn dụ lão Lê hiện thân.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thương Lê gia chủ đang ở nơi nào?

Tam trưởng lão tự nhiên biết Thương Lê gia chủ chính là Ẩn Quân:

- Ẩn Quân hành tung bí mật, nhưng xảy ra chuyện lớn như vậy, hẳn là sẽ nhanh chóng chạy về Thành Cửu Lê. Ẩn Quân đời trước sáng nay đã rời khỏi Trùng Cốc, không biết tung tích.

Lý Duy Nhất nói:

- Có bất kỳ tin tức nào lập tức báo cáo cho ta, ta đợi ở Quan Hải Các.

Tam trưởng lão đáp:

- Được, ta đi nghe ngóng khắp nơi ngay đây.

Tam trưởng lão là cường giả mạnh nhất của Cửu Lê Ẩn Môn giáp trước, ngoại trừ Ẩn Quân và Nghiêu Thanh Huyền, có tu vi Trường Sinh cảnh thất trọng.

Nhưng chủ một tông như hắn, nhân vật lớn lừng lẫy của Thành Cửu Lê, đối mặt với mệnh lệnh của Lý Duy Nhất lại không hề có chút cảm giác “tên tiểu bối này quá kiêu ngạo“.

Chỉ vì ánh mắt và khí tràng của Lý Duy Nhất trong trạng thái tức giận tạo áp lực quá mạnh, lấy tu vi của Tam trưởng lão mà cũng chịu áp lực cực lớn.

Trong đình viện nơi Các Chủ Quan Hải Các cư ngụ và tu luyện, Lý Duy Nhất cuối cùng cũng có thời gian trò chuyện đàng hoàng với Nghiêu Thanh Huyền.

Hắn đứng dưới một cổ thụ ngàn năm cách đó ba trượng, lưng tựa vào thân cây, hai tay ôm trước ngực, nhìn về phía bóng hình xinh đẹp áo trắng đang ngồi trong đình:

- Ta có thể hiểu được, ý định ban đầu của Nghiêu Sư muốn thoát khỏi tầm mắt của mọi người, giả chết hoặc giả vờ đi tha hương. Nhưng lấy thiên tư võ đạo của Nghiêu Sư, cứ ẩn thế tu hành như vậy sẽ từng bước tụt lại phía sau. Võ đạo chung quy là phải tranh giành, không giành tài nguyên và cơ duyên thì không đi xa được.

Nàng nói:

- Nhưng tranh giành thì sẽ có nguy hiểm, hiện tại như thế này rất an toàn, cũng có thể tận hưởng sự yên tĩnh chưa từng có.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nghiêu Sư là một người sợ hãi nguy hiểm và khiêu chiến sao?

Lần này, Nghiêu Thanh Huyền trầm mặc một lát rồi mới nói:

- Thực ra lúc ở Đông Hải, ta đã từng nghĩ tới việc rời xa tới Bách Cảnh Sinh Vực, từ đó thay hình đổi dạng, xuất hiện với một thân phận khác. Là Lê Tùng Cốc khuyên ta ở lại, nói lấy tu vi Trường Sinh cảnh nhất trọng của ta nhất định không ra khỏi Đông Hải, sẽ bỏ mạng trong bụng yêu thú.

- Lại nói, ta có thể trước tiên tiêu hóa toàn bộ tài nguyên tu luyện lấy được ở Đông Hải, đến lúc đó tu vi tất nhiên sẽ tiến bộ lớn. Sau này ta rời đi thì hắn tuyệt đối không giữ lại.

Lý Duy Nhất nói:

- Đây đúng là sự thật, vùng biển bảy vạn dặm từ Long Thành đến Vũ Lâm Sinh Cảnh hung hiểm hơn nhiều so với vùng biển gần Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Ít nhất phải là tu vi Đại Trường Sinh mới an toàn hơn một chút. Nghiêu Sư đã đạt tới nhị trọng rồi chứ?

Nghiêu Thanh Huyền vốn cảm thấy, với tuổi tác của mình có thể đạt tới nhị trọng là một thành tựu phi phàm, nhưng hôm nay nàng gặp phải đả kích nghiêm trọng:

- Nhị trọng ở trước mặt ngươi hiện tại dường như không đáng kể.

Nỗi lòng nàng dao động, cảm thấy chữ tranh mà Lý Duy Nhất nói rất có đạo lý.

Lý Duy Nhất không cần phải tỏ ra cẩn thận dè dặt khi ở trước mặt nàng như xưa nữa, nội tâm căng thẳng trầm lạnh tạm thời nới lỏng vài phần, mỉm cười hỏi:

- Nghiêu Sư có muốn đuổi kịp ta không?

Nghiêu Thanh Huyền lạnh lùng liếc hắn một cái.

Hắn luôn miệng gọi Nghiêu Sư, nhưng hiện tại Nghiêu Sư cảm thấy rất khó chịu, bị một tiểu tử cùng độ tuổi với Nghiêu Âm vượt qua, tâm cao khí ngạo như nàng làm sao có thể cam tâm?

Nàng vẫn giữ vẻ cao ngạo, khẽ hừ:

- Nói đi, chẳng lẽ muốn ta cầu xin ngươi mới chịu nói?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nghiêu Sư có từng nghe qua Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc không?

Nghiêu Thanh Huyền nói:

- Hơi quen tai, là bí cảnh nào đó sao?

Lý Duy Nhất lập tức kể lại.

Đôi mắt Nghiêu Thanh Huyền càng lúc càng sáng, sau khi nghe xong hỏi:

- Thảo nào... thế gian vậy mà có nơi thần diệu như thế, còn có thể vào không?

Lý Duy Nhất ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời tối tăm:

- Chỉ cần ta muốn thì lúc nào đi đều được.

Trời dần về tối, gió lạnh thổi tới.

Đầu cành kêu xào xạc, có lá rụng bay lả tả.

Ánh mắt Nghiêu Thanh Huyền đầy hồ nghi nhìn về phía Lý Duy Nhất.

Bảo địa như thế, nếu có thể ra vào tùy ý thì đã sớm truyền khắp thiên hạ, sao nàng chưa từng nghe qua?

Lý Duy Nhất nói:

- Cuối năm nay chính là ngày công bố Trường Sinh Địa Bảng, còn khoảng mười tháng. Nếu Nghiêu Sư có thể đạt tới tam trọng nhất định có thể lên bảng. Một khi lên bảng, nhiều chuyện liền dễ giải quyết!

Nghiêu Thanh Huyền hỏi:

- Ý ngươi là gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Thứ ngươi e ngại chẳng qua là bên phía Yêu tộc. Nhưng nếu có thể nhận được sự che chở của đệ nhất cường giả Nhân tộc thì còn sợ gì ?

Nghiêu Thanh Huyền lần này không muốn tiếp lời, chỉ cảm thấy khẩu khí của hắn càng lúc càng lớn, đã hoàn toàn không có chừng mực.

Lý Duy Nhất không úp mở với nàng, trực tiếp nói:

- Đệ nhất cường giả Nhân tộc đương nhiên sẽ không vì võ tu Trường Sinh cảnh cỏn con như chúng ta mà đắc tội cự đầu của Yêu tộc.

- Nhưng, nếu Nghiêu Sư gia nhập phe Thánh Triều, góp sức trong cuộc tranh đấu này, thậm chí phát huy tác dụng lớn vào thời khắc quan trọng, bị trọng thương, và để cho người trong thiên hạ đều biết việc này. Sau đó, thuận thế ở lại Thánh Triều tu luyện.

- Tương lai nếu thực sự xảy ra chuyện gì, Thánh Thiên Tử không chống lưng cho ngươi thì hắn sẽ mất hết thể diện! Thứ hắn đại diện không chỉ là thể diện của riêng hắn, còn có thể diện của cả Nhân tộc.

Nghiêu Thanh Huyền thông tuệ cỡ nào, biết điều Lý Duy Nhất nói có đạo lý nhất định:

- Ngươi to gan thật đấy, dám tính kế cả cả Võ Đạo Thiên Tử. Nhưng làm sao để gia nhập phe Thánh Triều? Người ta không thiếu võ tu tam trọng, trọng lượng của chúng ta ở chỗ bọn họ không khác biệt gì so với hai chiếc lá rơi trên cây xuống.

Lý Duy Nhất lập tức nói:

- Chuyện này không phải là chuyện khó gì. Nếu Nghiêu Sư không dám mạo hiểm làm việc này, chỉ cần thay hình đổi dạng, ta cũng có một con đường khác cho ngươi. Nhưng khi tu vi của ngươi cao đến một mức độ nhất định, chắc chắn không thể che giấu được, đến lúc đó hung hiểm ập đến, ngươi sẽ chống đỡ thế nào đây?

Lão Lê rất nhát gan, không dám luyện hóa năm sợi long cân, đều đưa cho Nghiêu Thanh Huyền.

Thiên tư của Nghiêu Thanh Huyền vốn đã không thua kém những Thái Âm Sứ và Thiếu Dương Vệ yếu, hiện nay tự nhiên là lại tiến thêm một bước. Thành tựu tương lai của nàng dư sức có thể mơ ước thành Siêu Nhiên.

- Vù!

Tam trưởng lão chạy nhanh vào trong viện, vẻ mặt nghiêm túc:

- Sau khi Ẩn Quân trở về Tộc Phủ đã nhận được một bức thư, ngay sau đó lập tức rời khỏi thành đi về hướng nam.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thư gì?

- Không biết.

- Ngươi không hỏi hắn sao?

- Hắn đi rất gấp, ta ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có.

Lý Duy Nhất phỏng đoán, đại khái là Minh Đồ phái người đưa thư, Ẩn Quân nhất định sẽ không một mình đi gặp hắn, hơn phân nửa là đã âm thầm liên lạc với cao thủ của Cửu Lê Tộc. Ẩn Quân đi một mình chỉ là bề ngoài, diễn cho kẻ địch xem.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters