Tấm phù giấy vàng đó không biết được bảo tồn bao nhiêu năm, khá nhăn nhúm, dính đầy thi huyết. Khi linh quang truyền vào trong phù, một luồng phù văn huyền diệu phức tạp xuất hiện.
- Xoạt!
Tấm phù sau khi bị ném ra đã biến thành một cơn bão lửa màu vàng kim, không chỉ đánh tan toàn bộ sợi xích pháp khí màu đỏ bay tới, mà còn hất văng luồng hắc ám ra xa hơn một dặm.
- Ầm!
Luồng hắc ám bị sức mạnh chứa đựng trong tấm phù lục đánh tan.
Hiện ra một bóng dáng trẻ tuổi rắn rỏi mặc giáp màu đen.
Huyết Thanh với thân cao bảy thước, hai cánh tay dài đến đầu gối, đường nét khuôn mặt góc cạnh, làn da trắng như đồ sứ không chút máu.
Hắn cầm một thanh trường đao cán dài màu bạc sáng, trên đó đầy những rãnh họa tiết Long Tước màu máu.
Hắn bị tấm phù lục do Lê Tùng Cốc ném ra làm bị thương, khóe miệng rỉ máu, lạnh lùng liếc nhìn lão thất phu kia, chuẩn bị rút lui.
- Ầm!
Lý Duy Nhất từ trên trời giáng mạnh xuống mặt đất trước mặt Huyết Thanh, tia sét dưới chân hắn lan ra khắp bốn phía:
- Tứ trọng đỉnh phong, võ tu có chiến lực như ngươi không nhiều, là Trường Sinh Nhân sao?
Huyết Thanh âm thầm vận chuyển pháp khí, trị liệu thương thế trong cơ thể:
- Ta tên Huyết Thanh, Trường Sinh Nhân đời thứ tám. Lý Duy Nhất, thật không ngờ qua chưa đầy một năm, cảnh giới tu vi của ngươi đã đạt tới độ cao như vậy, ta thấy Cổ Chân Tướng cũng chưa chắc đã là đối thủ của ngươi. Chỉ cần đưa tin tức này về Tiêu Dao Kinh, ta liền lập một công lớn.
Kiếm ngân và long ngâm đồng thời vang lên.
- Ngươi còn có thể quay về được sao?
Hoàng Long Kiếm từ Tổ Điền bay ra, đâm về phía Huyết Thanh.
Một bóng rồng xuất hiện, lướt đi sát mặt đất, mũi kiếm nằm ngay vị trí đầu rồng.
Pháp khí trong cơ thể Huyết Thanh dày đặc vô cùng, bùng nổ ra như huyết vân, vung trường đao Long Tước, thả ra uy năng của Thiên Tự Khí bát phẩm đến cực điểm, chém xuống làm mặt đất lún sâu xuống từng thước.
- Ầm ầm!
Đao kiếm va chạm, Hoàng Long Kiếm văng ngược trở lại.
Lý Duy Nhất lao nhanh tới bắt lấy chuôi kiếm, tiến lên một bước, thuận thế chém ngang một nhát.
Sóng kiếm lan ra cả trăm trượng, phá tan toàn bộ huyết vụ và Pháp khí kinh văn của chiến đao Long Tước.
Huyết Thanh không ham chiến, thi triển độn thuật tầng năm hóa thành Huyết Nha đầy trời, bay về phía đỉnh núi nơi Nghiêu Thanh Huyền đang ở.
Hắn đã sớm chú ý đến mỹ nữ tuyệt thế đi cùng Lý Duy Nhất, nếu bắt được nàng, có lẽ cũng có giá trị nhất định.
Nghiêu Thanh Huyền thi triển đạo thuật Địa Độn biến mất trên đỉnh núi.
- Xoạt!
Lý Duy Nhất đuổi sát theo bầy Huyết Nha, liên tiếp chém vài nhát kiếm tấn công chân thân của Huyết Thanh trong cảm nhận, tiêu diệt phần lớn Huyết Nha, biến chúng thành những đám huyết vụ.
Nhưng không có con nào là chân thân của Huyết Thanh.
- Đạo thuật độn pháp thật lợi hại, có thể đánh lừa được cảm nhận của ta... Thông Thiên Nhãn!
Trên mi tâm Lý Duy Nhất mở ra một con mắt linh quang, phóng ra luồng sáng, nhìn về phía những con Huyết Nha tứ tán.
Hắn nhanh chóng tìm thấy chân thân của Huyết Thanh, đối phương đang lao xuống lòng đất.
Lý Duy Nhất nhủ thầm:
- May mà niệm lực đạt đến tam trọng đỉnh phong, uy lực của Thông Thiên Nhãn tăng lên đáng kể. Nếu không, sợ là không thể nhìn thấu được đạo thuật độn pháp của hắn, để cho hắn nhởn nhơ bỏ trốn. Những Trường Sinh Nhân đã tu hành thêm một giáp này đúng là ghê gớm.
Lý Duy Nhất quát khẽ:
- Thiên Kiếp Hành!
Lý Duy Nhất hóa thân thành lôi điện vượt qua vài dặm, xuất hiện phía trên chân thân của Huyết Thanh.
Toàn thân Lý Duy Nhất tỏa ra thanh huy, thi triển Nhất Kiếm Khai Hải chém xuống.
- Cái gì, làm sao hắn tìm được chân thân của ta?
Huyết Thanh kinh nghi bất định, không kịp thi triển đạo thuật Địa Độn, đành vung đao nghênh chiến.
- Ầm!
Sao Huyết Thanh có thể đỡ được đòn Thái Ất Khai Hải dốc hết lực lượng này của Lý Duy Nhất, hắn bị đánh lún vào lòng đất.
Một vết kiếm dài vài dặm lan tràn trong sơn cốc, nham thạch không ngừng nổ tung.
Huyết Thanh thuận đà ở dưới lòng đất thi triển đạo thuật Địa Độn.
- Còn muốn chạy?
- Ầm!
Tử Tiêu Lôi Ấn giáng mạnh xuống, pháp khí kinh văn, lôi điện, chấn kình, sóng âm truyền sâu vào lòng đất.
Mặt đất nhấp nhô như sóng nước.
Đạo thuật Địa Độn của Huyết Thanh vừa mới thi triển một nửa thì bị ngắt ngang. Hắn hộc máu, mắt nổ đom đóm. Biết rõ đòn thứ hai sẽ nhanh chóng đánh xuống, hắn vội vàng trốn chạy dưới lòng đất.
Huyết Thanh lo sợ:
- Hỏng rồi, Lý Duy Nhất quả thực đáng sợ, không thể đo lường bằng lẽ thường, có khi nào hắn cũng là lão quái vật nào đó chuyển thế không?
Huyết Thanh hối hận rồi!
Hắn biết mình đã xúc động, vừa rồi phán đoán sai lầm.
Vốn hắn chỉ nhận lệnh tới Lê Châu điều tra thân phận của Lý Duy Nhất, không có nhiệm vụ nào khác. Lúc nãy hoàn toàn là vì khao khát lập công, mới không nhịn được mà xuất thủ.
Đồng thời, hắn cũng bị hai tên Minh Đồ của Thái Âm Giáo làm cho hiểu nhầm rằng Lê Tùng Cốc chắc chắn nắm giữ một bí mật lớn.
Nếu không thì tại sao hấp dẫn cả Lý Duy Nhất ra ngoài?
Lý Duy Nhất lúc thì thi triển Thiên Kiếp Hành, lúc thì thi triển Thanh Hư Cản Thiền Bộ đuổi theo sát Huyết Thanh, cẩn thận ứng phó, lo sợ hắn có sát thuật hoặc mua được một số phù lục mạnh:
- Trường Sinh Nhân đời thứ tám chỉ có thế này thôi sao? Huyết Thanh, ngươi không có chút ý chí chiến đấu nào, chỉ biết liều mạng bỏ trốn, đã rơi vào thế hạ phong. Ở lại đi, chúng ta đánh một trận công bằng, hãy lấy ra ý chí quyết tử đi.
Thần Thánh Hắc Ám gia tộc chắc chắn sẽ ưu ái đặc biệt với Trường Sinh Nhân, dù nhìn có vẻ như Huyết Thanh xếp hạng thấp trong số những Trường Sinh Nhân đời thứ tám.
Đuổi bắt từ Mãng Sơn Sơn Mạch đánh đến tận bờ Tuy Hà.
Những dị thú Thệ Linh trong núi bị dọa đến hồn phi phách tán, chạy tứ tán khắp nơi.
Một số ngọn núi bị đánh tơi tả, không ngừng sụp đổ.
- Ầm!
Trước khi Huyết Thanh lao xuống Tuy Hà thi triển Thủy Độn đã hai ấn bị Tử Kim đánh vỡ Hộ Thân Phù, quỳ rạp ngã xuống. Mặt đất xung quanh bị Vạn Tự Khí đánh ra một hố sâu có lôi điện lấp lánh.
Sau khi đạt tới tam trọng, Lý Duy Nhất có thể kích hoạt nhiều uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí để sử dụng hơn.
Bình thường mà nói, cần tu vi Đại Trường Sinh mới có thể kích hoạt được một tia uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí. Nhưng ở nhị trọng, pháp khí tiên hà thanh huy của Lý Duy Nhất đã đạt tới cấp bậc đó.
Trong trận giao chiến trước đó, phần lớn xương cốt trong người Huyết Thanh đã gãy vụn, lục phủ ngũ tạng bị thương nặng, máu chảy ra từ thất khiếu, không thể đứng lên được nữa.
- Phụt!
Lý Duy Nhất đứng cách một trăm trượng, tung ra một nhát kiếm chém đầu hắn bay lên.
Đến lúc này, Lý Duy Nhất mới thở phào, cầm kiếm đi tới.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Không hổ là Trường Sinh Nhân, đúng là khác biệt với những võ tu bình thường, từ đầu đến cuối không hề cầu xin, vô cùng tỉnh táo, biết ta tuyệt đối không thể để cho hắn sống sót rời đi.
Lý Duy Nhất lục lọi trên người Huyết Thanh một phen, sau đó đóng băng thi thể lại, chuẩn bị cùng Ẩn Quân và Quan sư phụ thảo luận xem có nên gửi trả cho Thần Thánh Hắc Ám gia tộc hay không.
Lý Duy Nhất sinh ra cảm ứng, ngẩng đầu lên.
Phía trên đỉnh đầu, Thánh Linh Niệm Sư thất trọng của Cửu Lê Thần Điện là Đại Tế Ti Mặc Hải đang cưỡi một con Chu Tước linh quang khổng lồ bay vào Mãng Sơn Sơn Mạch.