Lòng nàng chấn động:
- Đại Trường Sinh... vậy mà chạy cũng không chạy được?
Tâm cảnh nàng vượt xa võ tu cùng cảnh giới, rất ít có chuyện có thể làm dấy lên sóng gió trong lòng nàng.
Lúc này, nàng như hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, trong đầu hiện lên dáng vẻ thảm hại của Lý Duy Nhất lúc đưa nàng tới tổng đàn Đạo Giáo, bị nàng sai khiến quét tước Nam Thanh Cung.
Bây giờ tình thế đảo ngược, nàng hơi lo sẽ bị trả thù.
Chuyết lão và Lê Tùng Cốc trốn trong rừng cũng trợn mắt há hốc mồm, hồi lâu không biết nên nói gì.
Chuyết lão phản ứng lại đầu tiên, khép miệng lại, chuẩn bị đi giúp tộc trưởng Sơn Lê đối phó với hai vị Quỷ Hầu.
Chuyết lão vừa mới cất bước, phát hiện, tộc trưởng Sơn Lê dưới sự giúp đỡ của ba con Phượng Sí Nga Hoàng đã đánh hai vị Quỷ Hầu nổ tung, hóa thành hai đám quỷ vân.
Hai mắt của một con Phượng Sí Nga Hoàng phóng ra lôi điện, một con khác thì phun ra Kim Ô Hỏa Diễm, đang tiến hành luyện hóa, không cho bọn chúng cơ hội để ngưng tụ lại quỷ thể.
- Vù!
Lý Duy Nhất không hề dừng lại, tung người nhảy lên, chạy vội về hướng Lê Tùng Lâm và Thượng Nam Đường.
Người đang giao thủ cùng Thượng Nam Đường là vị Đại Thánh Linh Niệm Sư Ất Bặc Bà, là một... bà lão mặc y phục rực rỡ, trang sức lộng lẫy, dáng người cao gầy, dung mạo và làn da không còn duy trì trạng thái thanh xuân, nhưng không chịu nhận mình đã già.
Tạo nghệ phù pháp của Ất Bặc Bà rất cao, mặt đất dưới chân chằng chịt những hố lõm hình phù văn.
Trong không khí xung quanh lơ lửng từng phù văn được bao phủ trong ngọn lửa.
Tấm Tật Hành Phù Lục mà Ách La Đà sử dụng chính là do nàng luyện chế.
Nếu Lý Duy Nhất không tu luyện Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng năm đến cảnh giới đại thành, có năng lực tấn công tầm xa uy lực cực lớn, lại thay đổi quỹ tích khó lường thì rất khó có thể giữ Ách La Đà ở lại.
Niệm lực cảm nhận của Ất Bặc Bà nhạy bén, phát hiện bên phía Ách La Đà xuất hiện biến cố lớn, liền đánh ra một màn mưa phù đẩy lùi Thượng Nam Đường, dứt khoát rút lui.
Canh giữ Lê Tùng Lâm là sáu con Thi Linh trên mình dán đầy phù lục.
Nàng vung cánh tay từ xa, đầu ngón tay bay ra từng sợi tơ linh quang, cũng có cùng suy nghĩ với Ách La Đà. Nếu kẻ tàn phế gãy cả hai chân này, có thể dẫn dụ được nhiều cao thủ Cửu Lê Tộc ra như vậy, thì tính mạng của hắn rất có giá trị.
Giống như một tấm Hộ Thân Phù.
- Phụt!
- Bùm!
...
Thất Phượng đột nhiên hiện ra trước mặt Lê Tùng Lâm.
Nó bay lượn một vòng, đôi cánh màng như đao chém đứt toàn bộ sáu con Thi Linh canh gác xung quanh thành hai nửa, đánh văng về mười hai hướng khác nhau. Nó dùng hai móng vuốt quắp lấy Lê Tùng Lâm đang ngồi tựa vào cây, kéo vào trong rừng.
- Ầm ầm.
Phía sau là từng sợi tơ linh quang sắc bén tựa như có sinh mệnh bám sát. Những cái cây to bằng miệng bát khi bị sợi tơ quét qua đều gãy.
Thân cây bị gãy, chỗ vết cắt đen kịt.
Cả khu rừng rậm lập tức bùng cháy.
...
Ánh linh quang bốn màu lóa mắt vừa nở rộ trên đỉnh núi cũng bị một đội ngũ khác trong Mãng Sơn Sơn Mạch nhìn thấy.
Đội ngũ này có già có trẻ, tụ tập ở một vùng đất trống trải ba mặt bao quanh bởi núi đồi, cách đó khoảng hơn một trăm dặm, xung quanh dừng xe kéo kim ngọc, đài xanh bảo thụ, đỉnh lớn lư hương.
Phía sau họ là một ngôi mộ cổ khổng lồ, thần đạo dài đến ba dặm, hai bên là những bức tượng đá hình người sừng sững.
Đứng đầu là một nam tử trẻ tuổi, trên đầu cài một chiếc trâm ngọc xanh chạm khắc rồng, mặc đạo bào thêu chìm họa tiết non sông.
Chất liệu y phục trên người họ đều phi phàm, có đạo bào, cũng có kim lũ ngọc y và áo giáp bạch ngân, ai nấy khí độ siêu phàm, đồng loạt nhìn về phía đỉnh núi xa xa.
Chỉ thấy, những tầng mây trên đỉnh núi đều bị ánh sáng bốn màu rực rỡ chiếu rọi, nguy nga lộng lẫy tựa như ráng mây, lại giống như cầu vồng.
Một lão nhân tóc dài xoăn xõa ra đứng giữa thần đạo, lòng bàn tay nâng một viên bảo châu to bằng nắm đấm, chống lên một trận thế bao trùm hoàn toàn khu vực này, cách biệt với thế giới bên ngoài.
Giọng nói của hắn trầm thấp, mí mắt hơi nhấc lên:
- Thật không ngờ, ở vùng đất Nam Cực hoang vu này lại gặp được một người trẻ tuổi có linh quang niệm lực bất phàm như thế. Chuyện này ở Trung Thổ cũng rất hiếm thấy.
- Dù sao cũng là nơi phụ hoàng chú ý, mấy ngàn năm trước, phụ hoàng từng gặp nạn ở Quan Ô, lại gặp Tiên ở Mãng Sơn.
Nam tử mặc đạo bào đầu cài trâm rồng ngọc xanh là vị “tiểu” hoàng tử của một tòa Tiên Triều ở Trung Thổ.
So với những vị hoàng huynh có tuổi tác hơn một ngàn năm, thậm chí là mấy ngàn năm, Ngọc Cảnh Huyền thực sự quá trẻ tuổi, chưa đầy trăm tuổi.
Một lúc sau, từ hướng ánh linh quang bốn màu truyền tới, điện quang lấp lánh, tiếng kiếm ngân vang vọng, tiếp đó tiếng sấm làm rung chuyển không khí và mặt đất, những bức tượng đá hình người hai bên thần đạo khẽ rung chuyển.
...
Lý Duy Nhất lao đi mười mấy dặm, đến gần vị trí của thi thể Ách La Đà, sắc mặt hơi đổi, rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Sau lưng hắn, bên ngoài khu vực trận thế cổ xưa nơi Lê Tùng Cốc ẩn náu, một luồng hắc ám từ dưới đất xông lên.
Luồng hắc ám đó mang theo khí tức sức mạnh mà Lý Duy Nhất vô cùng quen thuộc.
Đó là Tuyệt Đối Hắc Ám Lĩnh Vực của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc.
Bất cứ cảm nhận nào vươn tới gần nó đều bị cắn nuốt, không thể thăm dò được thực hư bên trong màn hắc ám.
Rõ ràng, cao thủ của Ma Quốc cũng đã tới Lê Châu, thủ đoạn còn cao minh hơn cả hai Minh Đồ của Thái Âm Giáo, tránh con mắt giám sát của các thế lực tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, còn có kiên nhẫn hơn.
Luồng hắc ám kia mang theo sức mạnh hủy diệt mọi thứ lao thẳng vào khu vực trận thế.
Rõ ràng muốn bắt giữ Lê Tùng Cốc với tốc độ nhanh nhất rồi rời đi.
Chuyết lão và tộc trưởng Sơn Lê bay đến bên cạnh Lý Duy Nhất cũng cảm nhận được biến cố ở phía sau, đồng loạt dừng lại, sắc mặt kinh hãi. Ai có thể ngờ, sau bọ ngựa còn có chim sẻ?
Lý Duy Nhất nói:
- Các ngươi đi đối phó vị Đại Thánh Linh Niệm Sư kia đi.
Lý Duy Nhất quay trở lại, một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận một lần nữa hiện ra xung quanh hắn, một ngón tay cách không điểm ra.
- Xoẹt rào!
Một tia chớp màu tím phát ra tiếng vỡ vụn như núi băng sụp đổ, xẹt qua ba ngọn núi, kéo dài đến chỗ luồng hắc ám đó.
Luồng hắc ám không hề giảm tốc độ, tuôn ra một đám mây đen như mực, hóa giải kiếm quang lôi điện đang bay tới thành vô hình.
Đôi mắt Lý Duy Nhất co rụt lại, trở nên cảnh giác.
Để tiết kiệm thời gian, đòn tấn công vừa rồi của hắn là Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng bốn. Nhưng dù vậy, kẻ kia có thể hóa giải dễ dàng như thế thì tu vi thực lực tuyệt đối vượt xa Ách La Đà.
Lê Tùng Cốc ẩn nấp vào sâu trong trận thế, luồng hắc ám phía sau ngày càng tiến lại gần.
Tiếng loảng xoảng vang lên, mấy chục sợi xích pháp khí màu đỏ như máu cuốn về phía hắn.
Lê Tùng Cốc đột ngột dừng bước, lấy ra một tấm phù bằng giấy vàng tìm được trong quan tài dị giới, hô lên:
- Tới hay lắm!