Mộ Cổ Thiên Tử (2)

Lê Tùng Cốc thấy dáng vẻ nóng lòng muốn thử của Lý Duy Nhất, vội vàng nói:

- Đào mộ Cổ Thiên Tử như thế này vô cùng hung hiểm, không ai biết trong mộ có thứ gì, chi bằng đi vớt quan tài trên Huyết Hải. Một số quan tài dị giới ở Huyết Hải Quan Ổ chứa bảo vật không kém gì quan tài Thiên Tử.

Lý Duy Nhất tán thành, suy cho cùng trong quan tài dị giới có thể tìm được bảo vật đẳng cấp như Tiên Pháp Tinh Thần.

Nén xuống khao khát tìm hiểu, hắn chuyển chủ đề:

- Ta gặp được Nghiêu Sư rồi!

Vẻ mặt Lê Tùng Cốc vui mừng, hí hửng hỏi:

- Nàng ấy về rồi sao? Về lúc nào vậy?

Lý Duy Nhất cười cười, nhìn về phía khu rừng tối tăm sâu thẳm ở đằng xa một cái, sau đó lại nhìn Lê Tùng Cốc hỏi:

- Nghiêu Sư đã khai nhận tất cả rồi, cũng khai ngươi ra. Bây giờ nên thu dọn tàn cuộc thế nào đây?

Lê Tùng Cốc từ từ thu lại nụ cười, sắc mặt không đổi, nghiêm túc nói:

- Lão phu đột nhiên nghĩ thông suốt một chuyện, Thái Âm Giáo là nhắm vào ta mà đến. Phía sau không chừng vẫn còn tai kiếp liên miên không dứt, chuyện này nên làm thế nào cho phải?

Lý Duy Nhất vốn không có nhiều oán trách, nghe thấy lời này, ngoại trừ thầm mắng một tiếng cáo già, đã là không còn gì để nói.

Nghiêu Thanh Huyền đeo mạng che mặt mỏng như nước, đạp trên ánh trăng từ trong rừng đi ra, dưới chân nàng là bóng ngược của từng lùm cành cây.

Ánh mắt nàng nhìn Lý Duy Nhất, tâm thần vẫn kích động, chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, hỏi:

- Bao lâu nữa thì xuất phát?

Lê Tùng Cốc mờ mịt hỏi:

- Xuất phát gì? Đi đâu?

Lý Duy Nhất đương nhiên biết, chắc chắn Nghiêu Thanh Huyền đã bị kích thích, đưa ra quyết định sốt ruột vội vàng chạy tới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Nàng từ trước đến nay luôn kiêu ngạo, tốc độ tu luyện ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh rất ít người theo kịp, không thể chấp nhận thất bại như thế này.

Cố ý không quan tâm sự tò mò và nôn nóng của Lê Tùng Cốc, Lý Duy Nhất nói:

- Trước tiên đi Cửu Lê Thần Điện, chúng ta bàn bạc kỹ lưỡng về các suất. Đã cất công đi một chuyến, tự nhiên phải dẫn theo nhiều người một chút.

Lê Tùng Cốc nói:

- Suất gì? Lão phu không phải là không khí, mà là Ẩn Quân của thế hệ này đấy nhé.

Nghiêu Thanh Huyền nhẹ gật đầu, dáng vẻ như không để hai chữ Ẩn Quân trong lòng, mà đang suy nghĩ về những vật phẩm và tài nguyên cần mang theo.

Lý Duy Nhất thả ra Đại Phượng để nó triệu hoán bầy trùng, dọn dẹp dấu vết chiến đấu, tạm thời không muốn bại lộ bí mật tu vi tăng mạnh.

Sau khi ba người rời đi.

Đoàn người của một Tiên Triều nào đó ở Trung Thổ, chân đạp cầu mây yên hà đi tới dưới vách đá cao trăm trượng.

Có người nhìn về phía vách đá, tiến lên nghiên cứu trận thế và cổ văn.

Có người nhìn chằm chằm vào hướng ba người rời đi.

Một người trung niên mặc áo giáp bạch ngân khen:

- Người thanh niên thật ghê gớm, vậy mà tu luyện đế thuật tầng năm tới đại thành, lôi pháp đã có trình độ rất cao.

Một võ tu trẻ tuổi mặc đạo bào mang mộc kiếm trên lưng nói:

- Tu luyện ra đế thuật tầng năm đúng là không đơn giản. Nhưng điều càng ghê gớm hơn là, hắn không có điểm yếu.

- Người tu hành trong thiên hạ nếu không chuyên chú vào võ đạo thì tinh tu niệm lực, hoặc là giỏi về độn pháp, hoặc là phòng ngự cường đại, hoặc là thân thể bách luyện... Tóm lại, đều là trước tiên tu luyện một hướng tới đỉnh phong, các phương hướng còn lại làm phụ.

- Nhưng hắn thì dường như mọi phương hướng đều rất mạnh. Đối mặt với một người hoàn mỹ không chút sơ hở như vậy, võ tu cùng cảnh giới rất khó chạy thoát. Thua chính là chết.

Cảnh Huyền Hoàng Tử nhẹ gật đầu:

- Muốn tiến bộ các mặt thì tất nhiên ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện, không khổ tu trăm năm, thiên tư có cao hơn nữa cũng không thể làm được.

Có người nói như vậy, khẳng định thiên tư tuyệt đỉnh của Lý Duy Nhất:

- Chắc hẳn là một kỳ tài cấp Sinh Cảnh đã tu luyện ít nhất hai giáp.

Lão nhân cầm bảo châu lên tiếng:

- Là đại mộ Cổ Thiên Tử! Hơn nữa, trận pháp đã sống lại. Ngôi mộ này giống như một cây đinh cắm sâu trên tiên đạo long mạch của Doanh Châu, theo long mạch khôi phục mà hấp thu thiên địa pháp khí, trận pháp tự động vận chuyển.

Tu vi niệm lực của lão nhân vô cùng cao, nhìn thoáng qua đã nhìn thấu sự huyền ảo của mộ Cổ Thiên Tử, có thể nắm rõ tình huống dưới lòng đất.

Ánh mắt của mọi người đồng loạt bị thu hút nhìn về phía vách đá.

Bọn họ từ Trung Thổ đi vào cực nam Doanh Châu, chính là vì nghe nói tiên đạo long mạch khôi phục, đến đây để điều tra tình huống.

Mà sở dĩ đi tới Lê Châu, vừa là vì tế tổ, cũng là phụng hoàng mệnh, xem xét có phải Mãng Sơn Sơn Mạch cũng bắt đầu khôi phục hay không.

Vị lão Hoàng Chủ của Tiên Triều kia luôn để tâm tới Mãng Sơn Sơn Mạch và Huyết Hải Quan Ổ, nhiều lần nhắc đến Tiên duyên năm xưa, dặn dò bọn họ nhất định phải làm việc khiêm tốn, đừng rước lấy đại họa cho Tiên Triều.

Đạo sĩ trẻ tuổi cõng mộc kiếm nói:

- Ta đã nghe ngóng rồi, mấy năm trước, Mãng Sơn Sơn Mạch quả thực đã xảy ra chuyện lớn. Gần bên phía Huyết Hải Quan Ổ từng có tiên hà ngập trời, mở ra một Không Gian Tiên Giới, kéo dài trong một khoảng thời gian rất dài, gọi là Trấn Táng Tiên. Sau đó, nội hồ mang tên là Đông Hải có tiên đạo long mạch sống lại.

Lão nhân cầm bảo châu nói:

- Đông Hải, Hoàng Giang, Mãng Sơn Sơn Mạch, mạch lạc đại địa nối liền cùng nhau, ngọn nguồn chính là Huyết Hải Quan Ổ, là vùng xoáy hấp thu khí rồng của vạn giới. Tòa mộ Cổ Thiên Tử này có thể hấp thu pháp khí trong mạch lạc dưới lòng đất, Mãng Sơn Sơn Mạch khôi phục cũng chỉ là chuyện của mấy năm nay thôi!

- Đi tìm vài tộc nhân của Cửu Lê Tộc, để họ đưa chúng ta đi Huyết Hải Quan Ổ, nhất định phải khách khí. Chủng tộc có thể ký khế ước huyết mạch với Thệ Linh Vụ Vực, Huyết Hải Quan Ổ thì tuyệt đối không đơn giản, có khả năng chính là nơi không thể trêu vào mà Hoàng Chủ đã nói.

Chỉ có Lê Dân của Cửu Lê Tộc mới có thể đi qua Thệ Linh Vụ Vực và Huyết Hải để vớt quan tài, đây chính là khế ước huyết mạch của chủng tộc. Tương đương với lão tổ đã mưu cầu cho con cháu đời sau một phần phú quý truyền thừa qua nhiều thế hệ.

Cửu Lê Thần Điện nằm sâu trong Mãng Sơn Sơn Mạch, có đại trận cổ xưa che giấu và thủ hộ.

Vào thời khắc nguy hiểm nhất của Cửu Lê Tộc sẽ chuyển những tài tuấn trẻ tuổi đến Thần Điện. Ngàn năm gần đây, dưới tình huống không có Khôi Thủ, Thần Điện là trung tâm quyền lực tối cao của Cửu Lê Tộc.

Lý Duy Nhất là lần đầu tiên tới đây.

Tiến vào khu vực vòng ngoài của Thần Điện, cảm nhận của hắn liền xuất hiện dấu hiệu hỗn loạn, rất khó nắm bắt phương vị, bị lực lượng của trận thế ảnh hưởng.

Thị vệ của Thần Điện canh gác khu vực vòng ngoài hành lễ với Lê Tùng Cốc:

- Bái kiến Thương Lê gia chủ.

Trong bóng tối, thỉnh thoảng xuất hiện thân ảnh của kỳ trùng, Thệ Linh, thủ hộ thú. Cũng có từng ngôi miếu cổ khảm sâu vào sườn núi, bên trong thắp sáng Minh Đăng, cung phụng những tà dị không rõ tên, tướng mạo đều rất kỳ lạ.

Lê Tùng Cốc nói cho Lý Duy Nhất biết, những thứ được cung phụng trong miếu đều là Âm Thần trong Thệ Linh Vụ Vực.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters