Lý Duy Nhất từng xông vào Thệ Linh Vụ Vực, nơi đó nhìn như có độ rộng khoảng hai trăm dặm, thực chất là vô biên vô tận, nếu không phải Lê Lăng dẫn đường, căn bản không thể xuyên qua được.
Bây giờ nhớ lại, nơi đó hẳn là một khu vực không gian dị thường, không biết thông tới nơi nào.
Đi tới Thạch Tổ Lâm.
Chín đứa con của Cửu Lê Thần Xi Du, cũng chính là Cửu Vương Tiên Tổ của chín bộ tộc, tượng đá của bọn họ xuất hiện ở trong núi.
Thân hình của chín tượng đá nguy nga, có tượng giơ rìu bổ núi, có tượng khoanh chân đả tọa, có tượng trầm ngâm suy nghĩ...
Cửu Vương đều là Siêu Nhiên.
Trong đó mạnh mẽ nhất chính là trưởng tử của thần, Thương Vương.
Quan sư phụ từng nói, bốn ngàn năm trước, tu vi Thương Vương rất gần với Võ Đạo Thiên Tử, hẳn là một vị Trữ Thiên Tử.
Lý Duy Nhất từng tiến vào mộ Thương Vương, lấy được bảy con Phượng Sí Nga Hoàng. Hắn không thấy quan tài trong mộ, chỉ nhìn thấy một tòa đại trận cự thạch hình tròn.
Trong lòng hắn thực ra rất tò mò, thời đại của đám người Thương Vương và Thiền Hải Quan Vụ dường như có một quá khứ thần bí, xuất hiện những nhân vật cường đại chưa biết rõ như Cửu Lê Thần và sư tôn của Thiền Hải Quan Vụ.
Mảnh đất này lúc đó chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn gì.
Cửu Lê Thần Điện đèn đuốc sáng rực xuất hiện trước mắt Lý Duy Nhất.
Không phải một tòa Thần Điện, mà là một quần thể kiến trúc.
Đại Tế Ti Mặc Hải triệu tập tất cả Tế Ti đến chủ điện, hợp lực luyện hóa Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể Lê Tùng Lâm.
Trên đường đi tới chủ điện, Lý Duy Nhất hỏi:
- Chuyện của tộc trưởng Dược Lê đã điều tra rõ chưa?
Lê Tùng Cốc liếc nhìn Nghiêu Thanh Huyền đi bên cạnh một cái, nhẹ gật đầu:
- Đã giam giữ trong địa lao của Thần Điện, hiện nay là cha của Ẩn Nhị Thập Tứ là Nghiêu Tinh Việt đảm nhiệm chức vị tộc trưởng của bộ tộc Dược Lê.
Lý Duy Nhất lại hỏi:
- Bên phía Địa Lang Vương Quân, hiện tại là tình huống gì?
Lê Tùng Cốc biết điều Lý Duy Nhất quan tâm là Tiên Pháp Tinh Thần, vẻ mặt nghiêm túc lại mang theo nét lo âu:
- Thạch Na Nhĩ chính là cường giả đỉnh phong trong thất trọng, lại vô cùng tinh thông pháp bảo mệnh, thủ đoạn ẩn nấp lợi hại, từng có chiến tích vinh quang trốn thoát từ trong tay Siêu Nhiên của triều đình. Cửu Lê Tộc vẫn luôn tìm hắn, ngay cả một chút dấu vết cũng không có, chắc là đang trốn ở một nơi nào đó, mượn nhờ Tiên Pháp Tinh Thần trùng kích cảnh giới Siêu Nhiên, thậm chí có khả năng đã rời khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
- Về phần Địa Lang Vương Quân thì đã bị Tả Khâu Môn Đình hợp nhất.
Lý Duy Nhất nói:
- Động tĩnh phá cảnh Siêu Nhiên không nhỏ, tất nhiên sẽ làm kinh động đến những Siêu Nhiên ở khu vực lân cận. Hắn có thể đi đâu? Rất có thể là trốn trong bí cảnh nào đó. Những bí cảnh bên ngoài Lăng Tiêu Sinh Cảnh, hắn căn bản không quen thuộc, ta đoán hắn chưa chạy trốn quá xa.
- Mạch suy nghĩ này của ngươi là đúng.
Vẻ mặt Lê Tùng Cốc lộ nét trầm tư, suy nghĩ những bí cảnh mà Thạch Na Nhĩ có thể đang ẩn náu.
Chín vị Tế Ti sau khi luyện hóa Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể Lê Tùng Lâm tan biến liền nối đuôi nhau ra khỏi điện, ánh mắt đồng loạt rơi xuống người Lý Duy Nhất. Có mấy vị lần đầu tiên nhìn thấy người thanh niên danh tiếng lẫy lừng này, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
Đại Tế Ti Mặc Hải cười nói:
- Có lẽ các vị không biết, vị Thần Ẩn Nhân này của chúng ta đã sở hữu tu vi đánh chết Đại Trường Sinh.
Các Tế Ti đều chấn động, có người thất thố kinh hô:
- Chuyện này sao có thể chứ?
- Tiểu gia hỏa này mới tu luyện được mấy năm? Vài năm đã đi hết con đường mấy trăm năm của người khác ư?
- Thiên kiêu như thế, Thương Lê và Lê Lăng đều bị lu mờ, sao có thể để hắn và Tả Khâu Môn Đình liên hôn? Cửu Lê Tộc ta không còn thiên chi kiêu nữ nào sao? Nghe nói hắn và Nghiêu Âm có quan hệ rất tốt.
Nghiêu Thanh Huyền nhìn mấy vị Tế Ti đứng trên bậc thềm đá hoàn toàn mất hết dáng vẻ trầm ổn, lạnh lùng cười, thầm nghĩ trong lòng:
- Một đám lão gia hỏa tham sống sợ chết, không dám tận hưởng thử thách và nguy hiểm, không dám bước ra ngoài tranh giành với thiên hạ. Cửu Lê Tộc dựa vào việc có thể vớt quan tài dị giới mà giàu có, cũng vì quá dễ giàu có mà suy tàn.”
Lý Duy Nhất nói:
- Chư vị Tế Ti, Khôi Thủ đã trở về, hiện giờ đang ở Thành Cửu Lê, thiết nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ giá lâm Cửu Lê Thần Điện.
- Ầm!
Chín vị Tế Ti, cùng với Minh Đăng Chỉ Lộ Sứ và thị tòng trên quảng trường Thần Điện, toàn bộ tâm thần như nổ tung, kích động vô cùng, bầu không khí náo nhiệt.
Một nữ Tế Ti tóc trắng xóa hoảng hốt nói:
- Nghi trượng của Khôi Thủ đã bỏ hoang ngàn năm, không thể chuẩn bị xong trong thời gian ngắn, làm sao bây giờ? Lão tổ trách tội xuống, ai có thể gánh vác nổi?
Một lão nhân gần đất xa trời khác thúc giục:
- Lão tổ trở về, đây là chuyện lớn nhất hiện nay của Cửu Lê Tộc. Chúng ta phải lập tức triệu tập tộc trưởng của các bộ tộc chạy tới Thành Cửu Lê nghênh đón.
Vị Tế Ti thứ ba mặt mày hồng hào, kích động nói:
- Khôi Thủ trải qua kiếp nạn, ngàn năm sau mới trở về. Lão phu vừa gieo một quẻ, là điềm đại cát. Làm lễ tế, phải là đại tế, gột rửa xui xẻo, nghênh đón thời đại hưng thịnh của Cửu Lê Tộc đến.
Vị Tế Ti thứ tư nhiệt tình nói:
- Làm đại tế, vậy thì phải mời các thế lực lớn của Lăng Tiêu Sinh Cảnh cùng đến chiêm ngưỡng, mượn cơ hội này thể hiện thực lực Thiên Vạn Cổ Tộc của ta. Lập tức phát thiệp mời ra ngoài, phải tính kỹ thời gian làm lễ tế.
Lý Duy Nhất hoàn toàn ngơ ngẩn, kinh ngạc nhìn về phía Nghiêu Thanh Huyền và Lê Tùng Cốc, ánh mắt tựa như đang nói:
- Mấy lão nhân Cửu Lê Tộc các ngươi chú trọng phô trương như vậy sao, thích khoe khoang thế à?
Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Không cần quan tâm tới bọn họ, một đám lão hủ tầm thường vô tích sự. Chúng ta phải nhanh chóng đi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Ánh sáng mặt trời từ từ mọc lên, chiếu rọi những viên ngói trên đỉnh của nhiều tòa kiến trúc Cửu Lê Thần Điện, khiến chúng lấp lánh lưu ly, khí tượng hùng vĩ.
Đỉnh của những dãy núi phía xa bị tuyết trắng bao phủ, bên dưới thì xanh ngắt rậm rạp, từng dải mây mù như bông, như cây cầu.
Hơn phân nửa số Tế Ti đã xuất phát, dẫn đầu đội ngũ cuồn cuộn hùng dũng đi tới Thành Cửu Lê.
Bên dưới Xích Vương Tháp ở phía tây Cửu Lê Thần Điện, trong khoảng sân đá xanh nơi Cao Hoan ở bay ra mùi thịt thơm lừng, ngọn lửa vang lên những tiếng lách tách.
Lý Duy Nhất ngồi trên ghế đá, dựng giá sắt, vừa nướng thịt con Lục Thải Khổng Tước, vừa kể lại trải nghiệm của những năm qua cho đám người Tần Kha, lão Quan, lão Lưu, Triệu Tri Chuyết đang vây quanh thành một vòng nghe, hai bên đều có muôn vàn cảm khái.
Tần Kha thở dài một hơi:
- Trải nghiệm của chúng ta thì không đặc sắc bằng ngươi, ngoại trừ tu luyện cũng chỉ thỉnh thoảng đi ra ngoài săn giết dị thú, thu phục Thệ Linh, hoặc đi đến Huyết Hải Quan Ổ vớt quan tài.