Hồng Hương tỏa ra bảy vòng sáng màu sắc khác nhau, mùi rất nhạt, thoang thoảng giống đàn hương.
Khẽ ngửi thử, chớp mắt liền có thể tĩnh tâm ngưng thần, vô cùng kỳ diệu.
Lý Duy Nhất nhận lấy Hồng Hương từ trong tay Lê Tùng Cốc, thả ra niệm lực linh quang cảm nhận.
Lê Tùng Cốc vung roi quất vào Thệ Linh hồn thú, mỉm cười nói:
- Dựa theo những gì sách cổ trong quan tài ghi lại, bùn đất xung quanh cao tăng đắc đạo sau khi viên tịch sẽ phát sinh hiện tượng hồng hóa, biến thành Hồng Thổ bảy sắc.
- Hồng Hương, chính là dùng Hồng Thổ và một chút thảo mộc linh tính luyện chế thành. Cây này tặng cho ngươi, dùng tiết kiệm một chút.
Lý Duy Nhất cũng không rụt rè, nhận lấy, giao tình với Lê Tùng Cốc đã sớm giống như sư phụ, như cha, như huynh trưởng, lại như tri kỷ.
Ngay lập tức, hắn lấy ra một bình Cực Trú Chân Đan và một bình Minh Phách Thần Tủy.
Mười viên Chân Đan, ba mươi giọt Thần Tủy.
Lê Tùng Cốc hỏi:
- Thứ gì vậy?
Lê Tùng Cốc thả roi xuống đùi, nhận lấy hai bình ngọc, mở nắp ra, hít vào nghiên cứu, sau đó sắc mặt chợt thay đổi, lập tức đậy chặt lại.
Hắn là người biết nhìn hàng, liền nói:
- Bình Cực Trú Chân Đan này của ngươi rất không bình thường, Cực Trú Chân Đan do Độ Ách Quan luyện chế không có cách nào sánh bằng, cứ như thể có mười vì tinh tú được chứa đựng bên trong vậy. Ngươi lấy đâu ra thế, phát tài à?
Lê Tùng Cốc biết giá trị của mười viên Cực Trú Chân Đan này, biết nó có sức nặng cỡ nào.
Lý Duy Nhất dựa lưng vào cửa xe, cười tươi:
- Ta tự luyện chế.
Nụ cười rạng rỡ và đắc ý đúng với phong thái của thiếu niên.
Lê Tùng Cốc nói:
- Nếu vậy thì lão phu sẽ không khách khí! Ta dùng nó thì lãng phí quá, để dành cho Lê Lăng, đủ để khiến nàng nhanh chóng tu luyện tới Linh Niệm Sư cửu tinh.
Tâm trạng Lê Tùng Cốc vô cùng vui vẻ, cất bình đan dược vào trong Túi Càn Khôn, híp mắt nhìn về phía trước. Trong đầu hắn hiện ra cảnh tượng Lê Lăng tương lai đặt chân đến Thánh Linh Niệm Sư, tới lúc đó, chính mình sẽ đắc ý và hãnh diện đến cỡ nào?
Con cái đều xuất chúng hơn người, Thần Ẩn Nhân được mình bồi dưỡng ra thì danh tiếng vang dội khắp thiên hạ, điều này chẳng phải là có cảm giác thành tựu hơn việc chứng đạo Siêu Nhiên sao?
Siêu Nhiên hư vô mờ mịt, đó là ước mơ cần theo đuổi trong suốt hàng trăm năm khổ tu, quá gập ghềnh, cũng quá mức gian nguy.
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu, lão Lê vốn không phải là tính cách của cường giả, nhưng tuyệt đối là một vị gia chủ và lão sư rất tốt, Nghiêu Thanh Huyền mới là có tính cách của cường giả.
- Lão Lê, ngươi rất quen thuộc quan tài dị giới và sách cổ dị giới, kể cho ta nghe về Côn Luân đi?
Lý Duy Nhất cho đến nay vẫn nhớ kỹ lần đầu gặp Lê Tùng Cốc là trong một tòa dinh thự tại Diêu Quan. Lúc đó, hắn chuẩn bị mở quan tài dị giới.
Cỗ quan tài dị giới đó nghe nói đến từ Côn Luân, là một cỗ quan tài thần mộc.
Chỉ tính riêng quan tài, mỗi một cân gỗ đã sánh ngang với một cân tinh dược ngàn năm.
Khi đó, Lê Tùng Cốc không dám mở nắp quan tài, nói rằng Tiên Hiền Cửu Lê Tộc từng mở ra một cỗ quan tài thần mộc tới từ Côn Luân, hình như đã phát sinh chuyện gì đó, trong lời nói có vẻ vô cùng kiêng kỵ.
Được hỏi trúng phương diện am hiểu, Lê Tùng Cốc lập tức nổi hứng kể chuyện, thản nhiên nói:
- Chắc ngươi đã biết rõ sự thần bí và đáng sợ của Huyết Hải Quan Ổ phải không?
Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, hồi tưởng lại những gì đã thấy và những việc trải qua trên Chiến Hạm Thanh Đồng, cảm thấy không chừng mình hiểu sự bất khả tư nghị của Huyết Hải Quan Ổ còn hơn cả Lê Tùng Cốc.
Lê Tùng Cốc nói:
- Huyết Hải vô biên vô tận, mênh mông hung hiểm. Nghe nói, Thương Vương năm đó một thân một mình ra biển, muốn dò xét dưới đáy Huyết Hải rốt cuộc có thứ gì, liệu có lục địa khác hay không, và quan tài dị giới rốt cuộc đến từ phương nào?
- Vài năm sau khi ra biển, hắn mới trở về, trở nên ít nói, không biết có phải bị nhiễm thứ tà ác gì hay không, không lâu sau chết khi đang ở độ tuổi tráng niên. Trước lúc lâm chung hắn còn dặn dò hậu nhân, tuyệt đối không được ra biển.
- Có lẽ những Võ Đạo Thiên Tử từng vượt biển biết một chút chân tướng, nhưng không ai chịu kể về ngoài biển. Sự khám phá lai lịch quan tài dị giới của chúng ta chỉ có thể dựa vào nghiên cứu những điển tịch trong quan tài.
- Cái gọi là quan tài dị giới, đương nhiên không phải là quan tài của thế giới chúng ta. Chỉ riêng điển tịch trong quan tài mà Cửu Lê Tộc thu thập được đã tới từ trên trăm thế giới hoặc là tinh cầu có sinh mệnh.
- Những điển tịch này miêu tả từng thế giới một cách vô cùng chân thực, khiến người ta say mê khát khao, chỉ muốn buông bỏ mọi thứ để ngồi thuyền ra biển, tiến lên tìm kiếm.
- Thế giới gọi là Côn Luân hẳn là một tòa đại giới, có nhiều quan tài trôi tới Huyết Hải Quan Ổ.
Lê Tùng Cốc hào hứng kể tiếp:
- Ngươi biết Đào Lý Sơn của Tả Khâu Môn Đình chứ? Hạt đào của cây Bàn Đào ở sâu trong thời không Đào Lý Sơn chính là lấy từ một cỗ quan tài dị giới đến từ Côn Luân.
- Ở Nguyệt Long Đảo, cây pháp trượng gỗ đào ta đưa cho ngươi cũng là luyện chế từ một cành nhỏ của cây Bàn Đào trong cỗ quan tài dị giới kia, chính là thần mộc.
- Cỗ quan tài dị giới kia là Khôi Thủ và Tả Khâu Môn Đình lão tổ cùng nhau mở ra. Tả Khâu Môn Đình cầm đi hạt đào, Cửu Lê Tộc nhận cành nhỏ thần mộc.
Lý Duy Nhất nghe đến mức ngây người, ngơ ngác hỏi:
- Chuyện trọng yếu như vậy tại sao ngươi không nói sớm? Pháp trượng gỗ đào còn để ở chỗ Hồng Đình, ta cứ tưởng nó chỉ là một pháp trượng không tệ.
Lý Duy Nhất biết rõ sức nặng của Côn Luân và cây Bàn Đào, điều này vừa khớp với thần thoại truyền thuyết trên Địa Cầu.
Lê Tùng Cốc lườm hắn một cái, nói:
- Ngươi cho mượn thì tự đi đòi về. Cửu Lê Tộc không thiếu một cây pháp trượng này, đòi về được thì chính là của ngươi.
Lý Duy Nhất dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Lê Tùng Cốc, hỏi:
- Rốt cuộc các ngươi đã lấy ra bao nhiêu thứ tốt từ quan tài dị giới? Pháp trượng thần mộc, lão Lê, ngươi có biết mình đang nói gì không?
Lê Tùng Cốc không để tâm mà ngược lại cảm thán đến chuyện khác:
- Bảo vật lấy được trong quan tài dị giới khá nhiều, nhưng đa số đều là do đám người Thương Vương của bốn ngàn năm trước lưu lại, hoặc là do đám người Khôi Thủ của ngàn năm trước mở ra.
- Ngoại trừ những món bị thất lạc, Cửu Lê Tộc đại khái còn giữ lại mười mấy kỳ trân đứng đầu nhất, đều cất trong bảo khố Thần Điện, hoặc là trên Tổ Sơn của các bộ tộc. Những kỳ trân này bị thủ đoạn của lão tổ phong cấm lại, hoặc giấu dưới địa mạch, hoặc bị nhốt trong khe hở không gian, phải sử dụng Cửu Hoàng Phiên mới mở ra được, chúng ta căn bản không thể nào lấy ra.
- Vì Khôi Thủ đã trở về, ta mới dám kể ra bí mật này, nếu không tin tức bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ có họa diệt tộc.