Côn Luân trong quan tài dị giới (2)

Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu, nói:

- Giấu được sao? Quan tài dị giới không ngừng bị bán đi, ai mà đoán không ra gia tài của các ngươi?

Hắn không cho rằng bọn họ che giấu được bí mật suốt ngàn năm qua, chắc chắn còn có nguyên nhân khác.

Lê Tùng Cốc nói:

- Những quan tài bị bán ra ngoài đều là minh quan và hung quan. Những quan tài dị giới thực sự có khả năng chứa bảo vật đều được mang tới Tổ Cảnh Cửu Lê niêm phong.

Lý Duy Nhất từng tới Tổ Cảnh nơi có lăng mộ của Cửu Lê Thần và Cửu Vương, đúng thực là hắn nhìn thấy nhiều quan tài dị giới quý giá đặt trên quảng trường phía trước lăng mộ của Thương Vương.

Lý Duy Nhất tò mò hỏi:

- Nếu đã biết là quý hiếm, tại sao các ngươi không mở ra?

- Ai dám mở ra? Quan tài càng là trân quý thì càng có thể thả ra đại họa, sơ sẩy một cái là tai họa ngập đầu. Những lời này là do Khôi Thủ năm đó nói.

Lê Tùng Cốc lại nói:

- Ngàn năm trước, Khôi Thủ mất tích, mấy vị Siêu Nhiên của Cửu Lê Tộc đều chết dưới đại kiếp nạn U Cảnh. Không có Siêu Nhiên tọa trấn, rất ít có quan tài dị giới đỉnh cấp mà chúng ta dám mở ra.

Lý Duy Nhất vẫn đang trầm tư. Rốt cuộc Cửu Lê Tộc làm cách nào giữ gìn bảo vật, chuyện này quá không bình thường.

Quanh Lê Châu có những Siêu Nhiên như cấm kỵ Quan Sơn, Tứ Cực Viên Vương, Lệ Long Thụ, bọn họ không thể nào không thèm thuồng Cửu Lê Tộc, thế nhưng vẫn không có hành động ra tay thực chất. Tất cả hành vi trong quá khứ, dường như đều là dò xét từng bước một, thăm dò ranh giới của một tồn tại chưa biết.

Lẽ nào có liên quan tới đám Âm Thần được cung phụng?

Lý Duy Nhất động ý niệm, hai mắt sáng lên, đưa tay sờ cằm:

- Vậy chẳng phải là sau khi Khôi Thủ trở lại, kỳ trân trong Cửu Lê Thần Điện và Tổ Sơn của chín bộ tộc đều có thể mang ra ngoài?

Lê Tùng Cốc vuốt râu cười nói:

- Nếu không thì tại sao đêm qua Xích Tế Ti tuyên bố mình bói ra quẻ đại cát? Sau khi Khôi Thủ trở lại, nhiều thứ đều có thể bắt đầu sử dụng, nhiều quan tài dị giới đều có thể thử mở ra, đây chẳng phải chính là đại cát sao?

Ngay sau đó, hai người trở về chủ đề Côn Luân.

Lê Tùng Cốc chiếu theo những thứ ghi chép trên sách cổ trong quan tài, kể lại về một dị thế giới huy hoàng tột đỉnh, nghe nói nơi đó vừa có thần linh, cũng có thánh giả, lãnh thổ bao la, vạn pháp cùng tồn tại, khiến cho người ta vô hạn khát khao.

Căn bản võ học mà lão tổ của bộ tộc Dược Lê, Dược Vương tu luyện được gọi là Thiên Phong Chưởng Pháp.

Thiên Phong Chưởng Pháp đạt tới một độ cao nhất định cần tu luyện tuyền nhãn Lao Cung ở lòng bàn tay của hai tay, tu luyện ra thế giới nội sinh giống như hai tòa khí hải, dự trữ Phong Sát.

Phong Sát là phong ngưng tụ thành hình, có thể thông qua công pháp hoặc đạo thuật tu luyện ra nó.

Tại một số khu vực đặc biệt cũng có thể thu thập Phong Sát do thiên địa tự nhiên sinh ra.

Thiên Trì Phong của bộ tộc Dược Lê chính là một nơi như thế.

Cho dù chỉ là Nhất Sát Địa Phong cũng có thể đe dọa đến tính mạng của võ tu Đạo Chủng cảnh.

Cấp độ của Phong Sát đạt tới tứ sát, liền sẽ hóa thành Thiên Phong, có thể xé nát thân thể của võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng, nhị trọng, gây vết thương cho võ tu Trường Sinh cảnh tam trọng.

Lý Duy Nhất đến để thu Ngũ Sát Thiên Phong, nhưng không thành công, cuối cùng sử dụng hai cây trận kỳ lấy đi hai luồng Tứ Sát Thiên Phong, liền cùng Lê Tùng Cốc, Nghiêu Tinh Việt trở về Cửu Lê Thần Điện.

Thì ra sau khi Phong Sát hóa thành Thiên Phong liền có một tia linh tính và ý thức.

Ngũ Sát Thiên Phong cuồng bạo mãnh liệt, còn khó đối phó hơn cả Đại Trường Sinh.

Lý Duy Nhất đánh nhau với nó, có thể đánh tan nó, nhưng muốn thu vào trận kỳ thì hoàn toàn không làm được.

Trên đường đi, tộc trưởng Dược Lê là Nghiêu Tinh Việt nói cho hắn biết, tu luyện Thiên Phong Chưởng Pháp có thể thuần hóa Phong Sát.

Lý Duy Nhất thu Phong Sát là vì để luyện chế ra Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận có uy lực mạnh mẽ hơn, hắn không có thời gian tu luyện một loại võ học nữa.

Đợi tương lai tiến cảnh tu vi trở nên chậm chạp, thời gian dư dả mới nghiên cứu nó cũng chưa muộn.

Trở về Cửu Lê Thần Điện.

Lý Duy Nhất nhắc tới chuyện này với Lê Viên Triệt.

Lê Viên Triệt có kiến giải khác biệt, nói:

- Duy Nhất, ngươi có thể vượt qua đại cảnh giới, nghịch phạt những kỳ tài võ học đứng đầu nhất của thế giới này là bởi vì nền tảng ngươi xây dựng nên ở Dũng Tuyền cảnh và Ngũ Hải cảnh vượt xa bọn họ.

- Nhưng bọn họ cũng có ưu thế mà ngươi không có, có kẻ nắm giữ tuyền nhãn của chí cường giả, ví dụ như Hỏa Tuyền của Đăng Phượng Công Chúa. Có kẻ trong cơ thể chảy chân huyết của Võ Đạo Thiên Tử, có kẻ mọc ra long cân, có kẻ luyện hóa Tiên Cốt... Theo ta thấy, có người thậm chí có thể nắm giữ Tiên Khí.

- Ngoài ra, tất nhiên còn có một đám nhân kiệt cấp chân truyền đang tiến thêm một bước tu luyện cửu tuyền, để khuếch đại ưu thế của mình trong cùng cảnh giới.

- Bọn họ không lấy ngươi làm mục tiêu để theo đuổi, nhưng vô hình trung luôn đuổi theo ngươi, nghĩ đủ mọi cách nâng cao bản thân để thu hẹp khoảng cách với ngươi.

Lý Duy Nhất gật đầu đồng ý.

Nghiêu Âm chính là tu luyện ra hai tòa khí hải ở lòng bàn tay của hai tay.

Sở Ngự Thiên không chỉ tu luyện Lao Cung Tuyền ở hai lòng bàn tay, mà còn tu luyện Trung Khu Tuyền ở sau lưng.

Mạc Đoạn Phong vì tu luyện Đoạn Phong Thất Trảm, cũng khiến Ngũ Hải và Phong Phủ từng bước mở rộng đến mức võ tu cùng cảnh giới khó mà sánh kịp.

Lê Viên Triệt nói:

- Trước mắt, ngươi không cần vội vã tu luyện bảy tuyền nhãn, ngoài Thần Khuyết, Tổ Điền, Phong Phủ ra. Giao phong với bọn họ, ưu thế chiến lực vẫn vô cùng to lớn. Tu luyện thế nào, đi theo con đường như thế nào, nhiều lúc phải xem cơ duyên.

Lý Duy Nhất nghĩ đến điều gì đó, lập tức xòe hai lòng bàn tay ra, nói:

- Quan sư phụ nhìn xem thứ ta tu luyện có được không? Sau khi chúng xoay tròn, tốc độ pháp lực trào ra từ hai tuyền Lao Cung có thể tăng lên gấp mấy lần. Đặc biệt là sau khi Thanh Long Tỏa ở hai cánh tay bị bẻ gãy, giống như hoàn toàn thông suốt vậy, lực lượng hai cánh tay tăng mạnh.

- Vù!

Hai ấn ký chữ Vạn vàng rực từ Lao Cung Tuyền trong lòng bàn tay hắn xoay tròn bay ra.

- Đây là...

Lê Viên Triệt kinh nghi bất định, theo bản năng cảm thấy hai ấn ký này cực kỳ bất phàm.

Ngay sau đó, Lý Duy Nhất lấy ra bức thạch khắc đào được từ dưới đáy Đông Hải, kể lại quá trình tham ngộ.

Sau khi nghe xong, ánh mắt Lê Viên Triệt rơi vào ấn ký chữ Vạn trên thạch khắc, nhẹ nhàng vuốt ve, tinh tế quan sát lĩnh ngộ:

- Ta cảm thấy ngươi có thể tiếp tục tu luyện thứ này. Người khắc họa lên vách đá này rất có thể là một vị cao nhân không tầm thường, lực lượng pháp tắc chứa đựng bên trong rất đậm, có thể sánh ngang với nửa quyển chân kinh.

- Đây chính là cơ duyên, cơ duyên luôn tràn đầy tính không xác định. Tiểu tử ngươi... xem ra không cần ta phải lo lắng về phương diện tu hành võ đạo, ngươi không kém hơn ai về mặt ngộ tính.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters