Mấy ngày tiếp theo, Lý Duy Nhất sống ẩn dật, theo Linh Vị sư phụ học tập trận văn Linh Trận trung phẩm của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, tốc độ nắm vững và lý giải vượt xa việc tự mình suy ngẫm.
Lê Tùng Cốc thì đang sắp xếp danh sách, chuẩn bị điều động một nhóm tu giả có thiên tư cao nhất từ Ẩn Môn và Cửu Lê Tộc đưa đi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Vốn dĩ có suất cho Nghiêu Tinh Việt, nhưng bị Nghiêu Thanh Huyền gạch bỏ.
Một ngày trước khi rời đi, Tả Khâu Lệnh và lão tổ Nho Đạo của Tả Khâu Môn Đình Tả Khâu Nhiễm đến thăm, trong lúc chúc mừng Lê Viên Triệt trở về, đồng thời nhắc tới hôn sự của Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình, hối thúc hoàn thành hôn lễ.
Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình có giao tình khá thân thiết, nhưng càng giống như huynh đệ kề vai chiến đấu, chí hữu vào sinh ra tử, không có loại xung động muốn ôm đối phương vào lòng của nam và nữ.
Ở cùng nàng là thực sự thanh tâm quả dục, có thể nói chuyện thế cục, nói chuyện tu luyện, nói chuyện mỹ nhân khác, nhưng tuyệt đối sẽ không có phong hoa tuyết nguyệt, tình chàng ý thiếp.
Lúc trước liên hôn là do thế cục ép buộc, đôi bên đều lấy thứ mình cần.
Nhưng Tả Khâu Môn Đình ngoại trừ Tả Khâu Tàng Võ, đa số mọi người cực kỳ thích vị cô gia này. Tả Khâu Nhiễm ở trong lòng Lý Duy Nhất cũng là một vị trưởng giả đáng tôn kính.
Vì vậy, Lý Duy Nhất chân thành nói:
- Chuyện này vãn bối phải bàn bạc với Hồng Đình trước, mọi thứ tôn trọng sự lựa chọn của nàng.
Từ đầu đến cuối, Tả Khâu Nhiễm đều không nhắc tới Ngọc Dao Tử, rõ ràng không phải đến thăm dò Cửu Lê Tộc, chỉ là thuần túy bái phỏng.
Sáng sớm hôm sau.
Lý Duy Nhất kích hoạt Ngọc Chu dài hơn ba mươi mét, chở theo mấy chục võ tu trẻ tuổi của Cửu Lê Tộc, đón lấy ánh ban mai bay về phía Nguyệt Long Đảo ở Đông Hải.
Lê Tùng Cốc đi cùng, công việc của Ẩn Môn tạm thời giao cho Thượng Nam Đường.
Đám người Thái Vũ Đồng và Cao Hoan thì lựa chọn ở lại Cửu Lê Thần Điện.
Thực ra Minh Vực của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc thoạt nhìn có thể nhanh chóng nâng cao tu vi, thực chất thọ nguyên liên tục xói mòn, năm tháng trải qua không hề thay đổi. Nó chỉ là một con đường tắt để thiên tài theo đuổi những nhân vật thuộc thế hệ trước, chứ không phải thực sự có thể nâng cao tốc độ tu luyện.
Nếu không có khát vọng tranh giành chiến thắng và theo đuổi tu hành cực cao, Lý Duy Nhất thực chất cũng không hy vọng đưa bọn họ vào trong nguy hiểm.
- Duy Nhất, phân tranh trong ba năm tiếp theo, nếu gặp phải tình cảnh khốn khó thì có thể về Lê Châu tìm Quan sư phụ.
Đây là lời Lê Viên Triệt nói với Lý Duy Nhất trước khi lên đường.
Lý Duy Nhất đứng ở mũi thuyền, suy nghĩ đi suy nghĩ lại, cảm thấy Quan sư phụ sẽ không vô duyên vô cớ nói ra một câu như vậy, chắc chắn có thâm ý khác.
Ngọc Chu bay khỏi Lê Châu, qua Quan Sơn.
Trên vùng đất hoang vu màu đỏ sẫm phía dưới, xuất hiện từng đoàn xe giống như từng đường kiến đen không ngừng vận chuyển vật tư.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lão Lê, ta nhớ không nhầm thì nơi này từng là Vong Giả U Cảnh chứ nhỉ?
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn bầu trời, xanh thẳm như được gội rửa, trong vắt không một gợn mây.
Lê Tùng Cốc đi tới, cười nói:
- Ba mươi mốt châu phía đông nam U Cảnh từng là lãnh địa của Lan đại nhân, sau khi hắn bị Vụ Thiên Tử giết, Đạo Cung và Lăng Tiêu Đạo Giáo lấy đi mười châu đã toàn bộ khôi phục ánh sáng. Đông Hải Yêu tộc chiếm mười một châu, đang hợp tác khai phá cùng Đạo Cung.
- Lăng Tiêu Nhân tộc chiếm mười châu, lần lượt rơi vào tay Tả Khâu Môn Đình, Cửu Lê Tộc, Lôi Tiêu Tông.
- Đạo Cung đã đưa ra điều kiện, chỉ cần vận chuyển cho bọn họ đủ số lượng vật tư, liền có thể sử dụng Quang Minh Tinh Thần Thư giúp chúng ta xua tan bóng tối trên mảnh đất mười châu.
- Lăng Tiêu Sinh Cảnh ngày nay đang ở một thời đại khuếch trương rầm rộ, không bao lâu nữa, lãnh thổ của Sinh Cảnh nhất định sẽ tăng gấp đôi.
Trong mắt Lý Duy Nhất lộ ra vẻ lo âu:
- Để Đạo Cung cắm rễ ở Đông Hải, nhất định hậu hoạn khôn lường. Ta nghe nói, Thương Hải Đạo Cảnh của Bách Cảnh Sinh Vực vốn là một tòa Sinh Cảnh bình thường, trải qua vô số năm tháng khuếch trương và tằm ăn rỗi đã hóa thành một trong sáu tòa Sinh Cảnh cỡ lớn, có tới năm trăm châu. Mỗi một lần Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ, bọn họ đều coi đó là cơ hội trời ban để cướp đoạt đất đai và tài nguyên.
Lê Tùng Cốc nói:
- Sự cân nhắc về cục diện trên phương diện vĩ mô như thế này ít nhất phải là Khôi Thủ mới có thể tham gia đôi chút, chúng ta có suy nghĩ nhiều cũng vô dụng.
Lý Duy Nhất gật đầu, không nói nhiều nữa.
Đến Đông Hải, lên Nguyệt Long Đảo.
Cần lão và Lý Duy Nhất phong ấn cảm nhận của tất cả tu giả Cửu Lê Tộc, sử dụng pháp khí bao phủ bọn họ, sau khi tiến vào khu vực có trạm gác vẫn bị cản lại.
Tiêu Linh gác ở đây có tu vi tam trọng, tận tình khuyên bảo:
- Thánh Ti, Cần tiền bối, chuyện này thực sự không hợp quy củ, đừng làm khó chúng ta. Thả các ngươi tiến vào Không Gian Truyền Tống Trận, những người gác ở đây như chúng ta nhất định bị trách phạt.
Cần lão không phải lần đầu tiên phá hỏng quy củ, cộng thêm lần này có đồng bọn, nên đầy tự tin nói:
- Chúng ta chỉ là đi nhờ qua thôi, không thấy đã phong ấn cảm nhận của bọn họ rồi sao?
Vị Tiêu Linh kia đề nghị:
- Chuyện này cũng không hợp quy củ! Hay là để ta truyền tin về Doanh Điện trước, xin chỉ thị của Tiêu Tôn?
Lý Duy Nhất liếc Cần lão một cái.
Cần lão ngầm hiểu, như hồn ma vọt lên, từ phía sau khống chế vị Tiêu Linh kia kéo vào trong rừng, vừa kéo vừa cười nói:
- Huynh đệ, xin lỗi nhé, tương lai lão phu nhất định bày tiệc tạ lỗi. Nhưng quy củ là do con người đặt ra, con người phải học cách linh hoạt. Ta và Thánh Ti Thiếu Dương Ti mà ngươi không tin được thì ngươi còn có thể tin ai?
Lý Duy Nhất dẫn đám người Cửu Lê Tộc đi về phía Không Gian Truyền Tống Trận.
Ba vị Tiêu Binh còn lại đều câm như hến, biết điều mà lui sang một bên. Muốn cản cũng không nổi.
Lý Duy Nhất đương nhiên không thể để vị Tiêu Linh đó đi xin chỉ thị.
Có nhiều chuyện không xin chỉ thị, cấp trên có thể nhắm mắt làm ngơ.
Nếu xin chỉ thị vậy thì chắc chắn sẽ bị từ chối.
- Vù!
Trong Truyền Tống Điện, trận quang lấp lánh.
Người trông coi Truyền Tống Điện không còn là Ngu Hòa, thay vào đó là một lão nhân mà Lý Duy Nhất chưa từng gặp.
Lão nhân đó thân hình hơi mập, nhìn thấy cảnh tượng trong trận liền đột ngột đứng lên từ cạnh bàn, mi tâm bắn ra linh quang kích hoạt toàn bộ trận pháp của Truyền Tống Trận, dáng vẻ như gặp kẻ địch lớn.
Thậm chí, chuẩn bị phá hủy Truyền Tống Trận.
Lý Duy Nhất lấy ra lệnh bài:
- Thánh Ti Thiếu Dương Ti, Lý Duy Nhất, tiền bối không cần hoảng sợ.
Trên đỉnh Linh Sơn cao ngàn trượng.
Trang Sư Nghiêm ngồi trong Doanh Điện lập tức phát hiện Truyền Tống Điện có khác thường, thanh âm truyền qua không trung:
- Lý Duy Nhất hãy đến Doanh Điện gặp ta, những người còn lại không được ra khỏi Truyền Tống Điện.
Trong Doanh Điện.
- Quy củ chính là quy củ, nếu mỗi người đều học theo, Động Khư Doanh còn ra thể thống gì? Chẳng phải kẻ địch cũng có thể nghênh ngang truyền tống tới như thế này sao?
Vẻ mặt Trang Sư Nghiêm cực kỳ nghiêm túc, nói một tràng đạo lý, lại răn dạy Lý Duy Nhất một trận, đồng thời trừ đi một lượng lớn điểm công lao.