Ngũ Sắc Sơn (2)

Hắn phải điều động pháp khí toàn thân mới có thể miễn cưỡng rung chuyển nó.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Xem ra phải tìm cơ hội cất vào Đạo Tổ Thái Cực Ngư mới được, lấy tu vi của ta hiện tại chưa thể chịu nổi nó.

...

Cứ điểm của Cửu Lê Tộc ở trong một sơn cốc được xây dựng nhiều động phủ trên vách núi, hoàn cảnh u mỹ, bừng bừng sinh cơ. Một con linh tuyền nhỏ rộng vài trượng chảy dọc theo hẻm núi.

Là cứ điểm của tu giả Yêu tộc hơn nửa năm trước.

Huyết nhục của Tứ Cực Viên Vương liên tục được vận chuyển về, cất giữ vào Túi Càn Khôn địa phẩm. Lê Tùng Cốc tiến hành phân chia và xử lý thêm một bước, mặt cười tươi rói, hắn hiểu rõ giá trị của món tài nguyên này.

Toàn bộ võ tu của Cửu Lê Tộc đều rất chấn động, đắm chìm trong cảm xúc kích động.

Phải biết rằng, Lê Châu cách Thiên Nha Lĩnh không xa, thường xuyên giao thiệp với yêu tu ở đó, mỗi lần đám yêu tử yêu tôn của Tứ Cực Viên Vương tới thành Cửu Lê đều tác oai tác quái.

Tứ Cực Viên Vương xuất hành, lại càng là yêu vân mấy trăm dặm bay ngang qua che khuất bầu trời, chim thú run rẩy, vô cùng dọa người.

Đối với võ tu Lê Châu, hắn không khác gì với Thần Ma, còn đáng sợ hơn đám người Từ Phật Đỗ và Dương Thần Cảnh vô số lần.

Nhưng hôm nay, nhờ Thần Ẩn Nhân mà bọn họ sẽ may mắn được ăn thịt của Thần Ma này.

Ẩn Nhị Thập Tứ và Lê Lăng không biết kiếm từ đâu ra một chiếc đỉnh thanh đồng lớn, cao chừng một trượng, cắt xuống mấy trăm cân huyết nhục Yêu Vương, sau khi xử lý sạch sẽ thì nấu chín trên một bãi đất bằng phẳng ở miệng cốc.

Sương mù hơi nước ngũ sắc mông lung bốc lên từ trong đỉnh.

Có thể tưởng tượng ra, cho dù chỉ uống một ngụm canh, chắc chắn thân thể có tiến bộ.

Lý Duy Nhất tiến vào một tòa động phủ, mở trận pháp ra. Tiếp đó, hắn thu Ngũ Sắc Sơn vào Không Gian Huyết Nê, cả người lập tức nhẹ hẳn, loại cảm giác khó chịu giống như trong bụng nhét một tảng đá lớn đã biến mất.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Có thể điều động lực lượng Ngũ Hành trong thiên địa sao?

Lý Duy Nhất đứng dưới Ngũ Sắc Sơn cao chừng mười trượng, cẩn thận quan sát, vừa gõ vừa nghiên cứu, tiếp đó lòng bàn tay đánh ra pháp khí truyền vào trong.

Khi pháp khí trong cơ thể hắn sắp hao hết, cuối cùng Ngũ Sắc Sơn cũng xuất hiện biến hóa, phát ra một vầng sáng mờ ảo.

Nhưng không có lực lượng Ngũ Hành xuất hiện.

Lý Duy Nhất thu hồi pháp khí, tự hỏi:

- Lực lượng Ngũ Hành rốt cuộc là thứ gì? Tu vi của ta quá thấp, không cách nào điều động? Muộn Hồ Lô, ngươi có biết rốt cuộc là chuyện gì không?

Không nằm ngoài dự đoán, không có tiếng đáp lại.

Ngay sau đó, hắn lấy ra viên Bỉ Ngạn Thiên Đan còn nặng hơn quả cầu sắt gấp nhiều lần. Vật này đã được Tam cung chủ luyện hóa, xóa bỏ ý niệm và hồn linh của Tứ Cực Viên Vương.

Lý Duy Nhất quan sát ở cự ly gần, kinh văn bên trong dày đặc, ẩn chứa yêu khí năm màu thịnh vượng đến cực điểm.

Lý Duy Nhất nghĩ thầm:

- Yêu khí dày nặng như vậy, có thể trực tiếp hấp thu không?

Lý Duy Nhất cẩn thận hấp thu một luồng yêu khí năm màu vào huyệt Lao Cung trong lòng bàn tay, tiếp đó dọc theo ngân mạch vận chuyển về phía Tổ Điền.

- Ầm!

Pháp khí toàn thân trở nên hỗn loạn, chạy tán loạn không ngừng.

Sắc mặt Lý Duy Nhất khẽ biến đổi:

- Yêu Vương Thiên Đan quả nhiên không phải dùng để trực tiếp hấp thu luyện hóa.

Hắn không dám hấp thu luồng thứ hai nữa.

Suy nghĩ một chút, hắn thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ra. Tay nắm Yêu Vương Thiên Đan huơ quanh miệng từng con, phân phó chúng nhất định phải hấp thu với lượng nhỏ.

Suy cho cùng, Trùng tộc cũng là một loại của Yêu tộc.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vây lại một chỗ, điên cuồng hấp thu.

Tứ Phượng hồi vị vô cùng, đáng tiếc hấp thu quá ít, loại cảm giác thoải mái đến mức nhẹ hẫng như tiên đó đến nhanh, đi cũng nhanh, nó kêu lên:

- Đồ tốt, ta cảm thấy pháp khí toàn thân đều đang sôi trào, cho hít thêm ngụm nữa đi, Lý lão đại, cho ta hít thêm một ngụm nữa.

Sau khi hấp thu luyện hóa, Nhị Phượng phân tích nói:

- Nếu có thể liên tục hấp thu sẽ giống như ăn tinh dược ngàn năm. Lý lão đại, ngươi có bảo vật thế này sao không lấy ra sớm một chút? Cho ta hít thêm một ngụm.

Ngũ Phượng đi bằng hai móng vuốt, đứng trước mặt Lý Duy Nhất, ngước đôi mắt to nhìn hắn hỏi:

- Ta có thể ngậm trong miệng, hấp thu nguyên cả viên không?

Lý Duy Nhất trừng mắt nhìn nó:

- Vào miệng ngươi rồi còn nhả ra được sao?

Hắn tát nó ngã lăn ra đất.

Cùng với thời gian trôi qua, thấy chúng dường như thực sự không bị ảnh hưởng quá lớn, Lý Duy Nhất lại một lần nữa lấy ra Yêu Vương Thiên Đan cho chúng hấp thu. Đồng thời, hắn phóng ra niệm lực, dò xét tình huống trong cơ thể chúng.

Cho đến khi Lê Lăng đi tới bên ngoài động phủ gọi hắn, báo cho biết thịt Tứ Cực Yêu Vương đã luộc chín.

Lý Duy Nhất rời khỏi Không Gian Huyết Nê, cùng Lê Lăng đi về phía miệng cốc, chợt hỏi:

- Ngươi có muốn gặp hai vị sư tỷ không?

Lê Lăng thản nhiên đáp:

- Không cần thiết, các nàng là Siêu Nhiên, sao có thể để ta vào trong lòng? Ta ít nhất cũng phải đạt tới cấp Đại Thánh Linh Niệm Sư mới được các nàng công nhận, giống như ngươi bây giờ vậy.

So với trước đây, nàng đã trưởng thành, ổn trọng hơn nhiều.

Lý Duy Nhất và Lê Lăng dọc theo linh tuyền trong vắt thấy đáy, đi bộ đến miệng cốc.

Lê Tùng Cốc đã thu hồi linh quang hỏa diễm, chỉ có đống củi lửa dưới đỉnh vẫn còn nổ lốp bốp.

Nước canh năm màu trong đỉnh sền sệt, sôi ùng ục, mùi thịt thơm nức hút hồn khiến người ta ứa nước bọt.

Nghiêu Thanh Huyền đi dạo trong Xuân Thành một ngày, giống như căn chuẩn thời gian vậy, nắp đỉnh vừa mở ra, nàng liền đạp pháp khí yên hà trở về.

Lê Tùng Cốc nói:

- Miếng đầu tiên cho Thần Ẩn Nhân, là hắn đi tìm Tam cung chủ đòi lấy, nếu không ai trong chúng ta cũng không ăn được.

Thịt Yêu Vương lần lượt được dâng lên, không cần bất kỳ gia vị nào. Lý Duy Nhất đã sớm thèm đến mức muốn nuốt cả lưỡi vào trong bụng, sau khi hét lớn một tiếng ăn, liền dẫn đầu lấy chủy thủ ra cắt thịt.

Hắn luôn coi ăn là một trong những việc quan trọng nhất ngoài tu luyện.

Lê Tùng Cốc ngồi ở vị trí chủ tọa, rất nhã nhặn, không làm mất đi thể diện của gia chủ, sau khi ngâm một bài thơ, nếm thử một ngụm rồi hài lòng gật đầu cảm thán:

- Thịt này tràn đầy sức mạnh, đồ tốt!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lê Lăng phồng lên như cái bánh bao, cúi đầu nhai đi nhai lại, lầm bầm:

- Nhưng hơi dai.

Lê Tùng Cốc vuốt râu nói:

- Một ngàn sáu trăm năm rồi, có thể không dai sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Ai bảo thịt này dai, ngon quá trời!

Hắn thực sự cảm thấy thịt Tứ Cực Viên Vương nhai rất đã miệng, mùi vị số một. Hơn nữa, ăn huyết nhục Yêu Vương có thể tăng cường độ thân thể.

Cường độ thân thể tăng lên, khi giãy đứt Trường Sinh Tỏa thì năng lực chịu đựng sẽ mạnh hơn.

- Vút!

Thân ảnh áo trắng của Nam Cung bay xuống miệng cốc, âm thanh êm tai vang lên:

- Thánh Ti, Đại cung chủ đang đợi ngươi ở Tổ Sơn của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, bảo ngươi lập tức qua đó.

Đám người Cửu Lê Tộc đồng loạt xúc động, ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ nhìn qua.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters