Ba ngàn tuổi vẫn không mất chí thanh vân (1)

Đại nhân vật như Tam cung chủ và Đại cung chủ, Siêu Nhiên đều không dễ gặp, Thần Ẩn Nhân lại liên tiếp được triệu kiến. Người nổi tiếng như vậy, nếu là ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh trước đây, Châu Mục nhìn thấy e rằng đều phải hành lễ trước.

Lý Duy Nhất cao giọng gọi một tiếng, nhiệt tình mời:

- Có muốn thử một miếng thịt Yêu Vương không?

Nam Cung không đi qua, đáp:

- Không cần! Đại cung chủ nói là rất khẩn cấp.

Lý Duy Nhất buông bát đũa và chủy thủ xuống, vừa lúc hắn cũng muốn tìm Ngọc Dao Tử để hỏi cách dùng Ngũ Sắc Sơn. Hắn phân phó Ẩn Nhị Thập Tứ bưng một bình thịt Yêu Vương và canh thịt bỏ vào trong hộp đựng thức ăn, cùng Nam Cung rảo bước rời đi.

Lê Tùng Cốc thầm nhủ:

- Khí tức thật cường đại, không biết có lai lịch gì?

Lê Tùng Cốc không nhìn rõ dung mạo của Nam Cung bao phủ trong quang minh thánh hà, trong lòng rất khiếp sợ.

Tới Xuân Thành, hắn đã nhìn thấy vài vị cường giả thâm tàng bất lộ như vậy, hơn nữa ai nấy đều rất trẻ tuổi.

Ánh mắt Nghiêu Thanh Huyền sâu thẳm, đứng dậy đi vào trong cốc, nói:

- Là Đại Trường Sinh, rất có thể là Thánh Nữ Tuế Nguyệt Cổ Tộc mà đám võ tu Trường Sinh của Thánh Đường Sinh Cảnh nói. Ta ăn xong rồi!

Lòng hiếu thắng của nàng hoàn toàn bị kích thích.

Tới Xuân Thành, nàng bị kích thích còn lớn hơn Lê Tùng Cốc nhiều.

...

Tổ Sơn của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.

Lý Duy Nhất một mình tiến vào trong điện, gặp Ngọc Dao Tử.

Đã là đêm khuya, đèn đuốc sáng trưng.

Trong điện vô cùng yên tĩnh.

Ngọc Dao Tử đứng một mình giữa đại điện, mái tóc đen dung mạo như ngọc tựa tranh vẽ. Nàng đang ngẫm nghĩ kỹ, sát khí hình thành do ban ngày chém giết Cốt Linh Siêu Nhiên vẫn còn sót lại, khiến nàng thoạt nhìn đầy khí thế, giống như một vị nữ đế giơ tay nhấc chân là có thể hủy thiên diệt địa.

Nghe thấy tiếng bước chân, Ngọc Dao Tử quay đầu nhìn Lý Duy Nhất đang xách hộp thức ăn đi vào, thấy dáng vẻ tâm trạng hắn cực kỳ tốt, liền nói:

- Ngày tháng tốt đẹp của ngươi sắp hết rồi, hãy quý trọng sự thoải mái trước mắt đi!

Lý Duy Nhất hỏi:

- Đại cung chủ ám chỉ Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ sao?

Lý Duy Nhất đặt hộp đựng thức ăn lên bàn linh mộc ở chính giữa phía trên trong điện, mở nắp hộp, lấy bát và thìa ra, cắt thịt vượn, múc canh thịt, trong bát bốc hơi nóng hầm hập.

Ngọc Dao Tử dường như không quen thấy một tiểu bối mà thả lỏng như vậy trước mặt mình, dời ánh mắt sang một bên, nhìn dãy núi dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, nói:

- Lăng Tiêu Cung hay Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Thánh Đường Sinh Cảnh cũng thế, thực ra đều không cần tham gia cuộc tranh đấu này. Nhưng cường giả trong Vong Giả U Cảnh tập kết ngày càng nhiều, đại quân Thệ Linh mỗi ngày đều như thủy triều từ các hướng chạy tới, mà Ngu Bá Tiên nhất định phải lấy được Sinh Tuyền, không tiếc đối đầu với thiên hạ cũng quyết ép Tuế Nguyệt Cổ Tộc đi vào khuôn khổ.

- Ngu Bá Tiên sớm biết sự tồn tại của Sinh Tuyền, vô cùng chắc chắn nó đang nằm trong tay Tuế Nguyệt Cổ Tộc.

- Sở dĩ hắn không chân thân giáng lâm, trực tiếp đánh vào Tuế Nguyệt Cổ Tộc là bởi vì huyết khí của hắn suy yếu nghiêm trọng, giữ trạng thái hiện tại có lẽ sẽ thoi thóp kéo dài hơi tàn mấy chục năm. Nhưng nếu hắn ra tay một lần, có thể chỉ sống được thêm vài năm, thậm chí tình huống còn tồi tệ hơn. Lỡ như đánh xuyên qua Tuế Nguyệt Cổ Tộc, nhưng lại không tìm được Sinh Tuyền thì không có cơ hội thứ hai. Nói tóm lại, hắn không dám cược xác suất một phần vạn này.

- Rơi vào cục diện bế tắc rồi sao? Cũng phải, ai lùi một bước đều là vạn kiếp bất phục, mà đại quân Thệ Linh rất vui khi thấy Nhân tộc kìm hãm lẫn nhau. Chỉ cần chiếm được Thánh Đường Sinh Cảnh, tiếp theo có thể mượn đại thế quét toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực. Ngu Bá Tiên đối mặt với đại khủng bố sinh tử, tuyệt đối không thể lùi bước. Đã lâu không ăn gì nhỉ, tùy tiện ăn một miếng cho đỡ đói nhé? Thả lỏng áp lực một chút.

Lý Duy Nhất đang mời Ngọc Nhi.

Ngọc Dao Tử đương nhiên không phải là Ngọc Nhi, liếc mắt nhìn hai bát canh thịt trên bàn, trong đầu hiện lên một vài hình ảnh trong ký ức.

Cuối cùng, nàng kìm nén đáp:

- Ngươi ăn đi, bản cung chủ có thể thổ nạp thiên địa pháp khí, hấp thu nhật nguyệt tinh hoa để tự tu dưỡng.

Lý Duy Nhất không cưỡng cầu, tự ăn uống, nghe Ngọc Dao Tử tiếp tục kể lại.

Nghe xong, Lý Duy Nhất chìm trong suy tư, rất nghiêm túc hỏi:

- Đại cung chủ đang đặt cược Mệnh Tuyền lên ta sao? Thú thực là một chọi một, ta không sợ Trường Sinh Nhân đời thứ chín.

- Nhưng số lượng Trường Sinh Nhân của Ma Quốc tuyệt đối sẽ không ít, vì Mệnh Tuyền, bọn họ sẽ mười chọi một, mấy chục chọi một, thậm chí kết thành chiến trận, dùng độc, dùng chú, dùng cấm thuật, không từ thủ đoạn. Ngu Bá Tiên nhất định sẽ hứa hẹn ban thưởng hậu hĩnh nhất cho bọn họ, cũng sẽ ban bố trừng phạt đáng sợ nhất.

- Đây không phải chuyện mà một người có thể làm được, đổi lại là Đại Trường Sinh lục trọng, thất trọng, e rằng đều phải bỏ cuộc giữa chừng.

Lý Duy Nhất không tự tin mù quáng, hắn hiểu rõ mỗi một vị Trường Sinh Nhân đều không đơn giản.

Ngọc Dao Tử nói:

- Thực tế, tình huống sẽ hung hiểm hơn gấp mười lần so với những gì ngươi nói. Bởi vì thứ ngươi sắp phải đối mặt là tất cả âm mưu quỷ kế, Ngu Bá Tiên dám đáp ứng thì nhất định nắm chắc mười phần. Hơn nữa, không chỉ đơn giản là Trường Sinh Nhân đời thứ chín, ta từng suy diễn, Ma Quốc có năng lực dựa vào thế cục ép ngươi đứng ở phía đối lập với Trường Sinh Nhân đời thứ tám, thậm chí Trường Sinh Nhân đời thứ bảy.

Lý Duy Nhất không cho rằng Ngọc Dao Tử đang nói phóng đại, dù sao trận phân tranh này dài đằng đẵng tận ba năm, một khi Ma Quốc phát hiện tình huống không ổn, nhiều thủ đoạn đều sẽ bị mang ra sử dụng.

Ngọc Dao Tử nói ra điều này trước chính là đang cho hắn cơ hội để rút lui.

Nàng nói:

- Sợ rồi sao? Ngươi giúp ta đánh trận này, tương lai ta giúp ngươi đánh một trận. Đánh thắng thì cùng nhau kiêu ngạo, đánh thua thì cùng nhau gánh.

Dưới ánh nến, khuôn mặt tú mỹ tuyệt luân của nàng lúc sáng lúc tối, đã suy nghĩ đến nơi sâu xa hơn.

Lý Duy Nhất buông thìa xuống, hỏi:

- Đại cung chủ đứng ở một nơi cao hơn vị trí hiện tại của ta nhiều, có thể nhìn rất xa. Xin hỏi Đại cung chủ, tại sao ngươi chắc chắn tương lai sẽ giúp ta đánh một trận? Nhất định có nguyên nhân gì đó.

Ngọc Dao Tử đáp:

- Bây giờ nói ra thì thế cục chắc chắn sẽ thay đổi. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, trong cuộc phân tranh ba năm này, mục tiêu của chúng ta tuyệt đối không chỉ là Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Thánh Đường Sinh Cảnh, Vũ Lâm Sinh Cảnh. Ngươi có chiến đấu của mình, ta cũng có đấu pháp ở cấp độ của ta.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ta chỉ có một thắc mắc cuối cùng, ba năm sau, liệu Ngu Bá Tiên có lật lọng hay không?

Ngọc Dao Tử đáp:

- Chắc chắn là có! Nhưng chỉ cần hắn lập lời thề bị Thiên Tử Nhân tộc cùng nhau giết chết, ngươi nghĩ ta và Vụ Sư sẽ không giết hắn sao? Ngươi cảm thấy, Thiên Tử Nhân tộc không muốn nhanh chóng khống chế cục diện rối loạn của Ma Quốc, tránh bị Vong Giả U Cảnh lợi dụng à? Đứng ở phương diện của chúng ta chỉ cần một lý do thuyết phục được người khác để làm việc. Nếu không sẽ giống như năm xưa, Thiên Tử Nhân tộc đồng loạt ra mặt ngăn cản Vụ Sư truy sát Ngu Bá Tiên. Lần này, bọn họ sẽ không như vậy nữa, thậm chí có thể giúp chúng ta, cùng chia lợi ích. Ngu Bá Tiên cũng nhất định hiểu rõ điểm này, cho nên, hắn chỉ có thể thắng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters