Đại Thánh Linh Niệm Sư Lý Duy Nhất (2)

Lý Duy Nhất cười nói:

- Điều kiện này... ngươi thật là, không biết trân trọng, ta rất ít khi chủ động nợ ân tình của người khác! Tài nguyên tu luyện ta đang nắm giữ hiện tại không ít, đủ để khiến ngươi đỏ mắt.

Điều kiện mà Lê Lăng đưa ra, chỉ Cần lão Lê mở miệng, Lý Duy Nhất tuyệt đối sẽ không từ chối.

Sau khi cười xong, Lý Duy Nhất lại rơi vào một loại tâm trạng hâm mộ, ánh mắt trở nên u trầm.

Có lẽ đây chính là tình thân.

Hắn cho Lê Tùng Cốc Cực Trú Chân Đan, Lê Tùng Cốc sẽ nghĩ tới Lê Lăng đầu tiên. Lê Lăng cũng lập tức nghĩ tới việc san sẻ nỗi lo cho phụ thân đầu tiên.

Đi vào trong cốc, một tiếng nổ vang lên, Lý Duy Nhất phá vỡ trận pháp phòng ngự của động phủ tu luyện của Ẩn Nhị Thập Tứ, bước nhanh xông vào, cứng rắn kéo nàng ra ngoài.

Hắn hạ lệnh, hai năm tiếp theo trong Minh Vực, nàng phải giúp hắn nuôi tằm.

Ẩn Nhị Thập Tứ sắp điên rồi, ban nãy suýt chút nữa bị dọa cho pháp khí chạy ngược, giờ phút này pháp khí trong cơ thể vẫn còn hỗn loạn.

Nàng nói:

- Ngươi là truyền nhân Đạo Pháp của Đại cung chủ, Lăng Tiêu Cung có nhiều người để ngươi sai bảo như vậy, chút chuyện nhỏ này mà muốn làm lỡ mất thời gian hai năm của ta sao?

Lý Duy Nhất quát:

- Không có điều kiện gì để kỳ kèo, bảo ngươi làm gì thì làm cái đó! Nuôi chết một con là ta sẽ cho ngươi biết tay.

Lý Duy Nhất ném năm quả trứng tằm, Cực Trú Quang Lộ của Phù Tang Thần Thụ cùng một khối yêu bài cho nàng, bảo nàng nếu không hiểu thì đi thỉnh giáo người nuôi tằm của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.

Không để ý tới nàng nữa, hắn chắp tay sau lưng leo lên đỉnh núi bên phải thung lũng, đả tọa minh tưởng, tiếp tục cô đọng Lực Phách.

Ẩn Nhị Thập Tứ đứng lặng yên trong sơn cốc rất lâu mới điều tức pháp khí cho bình ổn lại, cắn răng kìm nén sự tức giận nhìn về phía thân ảnh trên đỉnh núi kia, nắm chặt đôi bàn tay, cuối cùng hung hăng dậm chân, rời khỏi cốc đi học nuôi tằm.

Tuế Nguyệt chiếu rọi vĩnh viễn, Xuân Thành không có ngày đêm.

- Vút!

Không biết qua bao lâu, trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất, luồng phách quang thứ tư được ngưng tụ ra.

Hắn dừng minh tưởng, hai mắt mở ra, tinh quang trong con ngươi bắn ra bốn phía.

Lực Phách đã cô đọng đến mười phần.

Có thể bắt đầu ngưng tụ tinh thần niệm lực thứ bốn mươi và dung phách, trùng kích Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng.

Trong số bảy viên Linh Đan trung phẩm Thánh Niệm Tinh Thần Đan đã đổi ở Động Khư Doanh, Lý Duy Nhất chỉ dùng năm viên, vẫn còn thừa hai viên. Hắn lấy ra một viên để dự phòng, lần trùng kích cảnh giới này chỉ được phép thành công, không được phép thất bại.

Hắn lại lấy Hồng Hương mà Lê Tùng Cốc tặng cho ra, đầu ngón tay ngưng tụ ra một đoàn linh quang hỏa diễm, đốt cháy hương.

- Vút!

Khói mù bảy màu tỏa ra, lưu động như dòng suối, uốn lượn vặn vẹo khuếch tán vào trong không khí.

Một mùi giống như đàn hương, lại giống như mùi nến thơm đang cháy chui vào trong mũi. Trong khoảnh khắc, nội tâm Lý Duy Nhất trở nên vô cùng tĩnh lặng, rất là thần diệu.

Luồng phách quang thứ tư trên đỉnh đầu từ trạng thái lấp lóe rung động dần dần trở nên ổn định.

Cắm Hồng Hương vào trong khe hở nham thạch, Lý Duy Nhất đả tọa ở bên cạnh, tư thế ngũ tâm triều thiên, thi triển ra Phù Tang Thần Thụ Minh Tưởng Pháp. Lập tức, ánh trăng trong thiên địa xung quanh liên tục không ngừng tràn về phía mi tâm.

Trong Linh Giới mi tâm, ba mươi chín tinh thần niệm lực bắt đầu vận chuyển theo quy luật đặc biệt.

Trong mỗi một tinh thần niệm lực đều có từng đường văn ấn hiện lên.

Giống như sao đầy trời đang nhấp nháy.

- Vút!

Toàn bộ linh quang hỏa diễm ngưng hóa thành hàng vạn dòng suối, hội tụ về phía ba mươi chín tinh thần niệm lực, tìm kiếm vị trí thứ bốn mươi.

Trong đầu Lý Duy Nhất hiện lên hình ảnh và chữ trên tất cả các điển tịch tu hành niệm lực đã từng xem. Hắn hiểu rõ việc ngưng tụ tinh thần niệm lực thứ bốn mươi có độ khó, bởi vậy, hắn nhiều lần thôi diễn, thử đi thử lại nhiều lần.

Khói sương bảy màu do Hồng Hương tỏa ra bao phủ lấy đỉnh núi, bùn đất và đá vụn đều phủ lên một lớp sương mù ánh sáng nhiều màu sắc.

Ba canh giờ sau, Hồng Hương đã cháy được ba tấc.

Lý Duy Nhất nuốt viên Thánh Niệm Tinh Thần Đan đặt ở bên cạnh vào, ngay sau đó, thân thể như một ngọn Tiên Đăng được thắp sáng, da thịt máu huyết như ngọc như băng. Cách xa mấy chục dặm đều có thể nhìn thấy ánh sáng phát ra từ thân ảnh trên đỉnh núi.

Linh Đan trung phẩm không phải là hư danh, sau khi vào bụng, tinh thần niệm lực thứ bốn mươi trong Linh Giới của Lý Duy Nhất nhanh chóng ngưng tụ ra.

Dung phách là việc nguy hiểm nhất.

Nhưng lần này lại giống như nước chảy thành sông, Lực Phách và linh thần được sương mù ánh sáng như cầu vồng bảy màu dẫn dắt, không gặp bất kỳ trở ngại nào liền dung phách thành công.

Hậu điện của Lân Đài Điện, Lăng Tiêu Cung.

Tam cung chủ đứng dậy từ bên cạnh trận cơ của Không Gian Truyền Tống Trận. Xuyên qua cửa sổ cung điện bằng gỗ tử sam rộng mười trượng, đôi mắt sáng rực như sao nhìn về phía đỉnh núi xa xa trong sương mù màu lam nhạt.

Chỉ thấy Tuế Nguyệt quang hoa giống như vạn dòng sông đổ về biển lớn, tuôn trào về phía mi tâm của nam tử trẻ tuổi kia.

Vẻ mặt nàng hiện lên sự kinh ngạc:

- Thế này đã thành Đại Thánh Linh Niệm Sư rồi sao? Nhanh quá!

Hai bên sơn cốc ở khu tu luyện của Cửu Lê Tộc, từng cánh cửa đá lần lượt mở ra.

Mọi người đều bị kinh động chạy ra ngoài, xôn xao bàn tán.

Lê Tùng Cốc vuốt râu mỉm cười:

- Đại Thánh Linh Niệm Sư!

Ẩn Nhị Thập Tứ đứng bên cạnh nong nuôi tằm, nghe thấy lời này, trong mắt tràn đầy sự chấn động, tiếp đó cũng mỉm cười.

Tuy tên gia hỏa kia luôn nhắm vào nàng, nhưng nàng cảm nhận rõ ràng, từ khi nàng cầm lệnh bài của Lý Duy Nhất đi đến Tuế Nguyệt Cổ Tộc học tập, thái độ của Lăng Tiêu Cung và tu giả Thánh Đường Sinh Cảnh đối với nàng đã hoàn toàn thay đổi.

Ngay cả những cường giả Trường Sinh cảnh cũng đều rất khách sáo với nàng.

Lý Duy Nhất vội dập tắt Hồng Hương đã cháy được một nửa. Thứ này thật sự quá mức huyền bí, trợ giúp cực lớn đối với Thánh Linh Niệm Sư trùng kích cảnh giới, phải dùng tiết kiệm.

Hắn tiếp tục hấp thu ánh trăng, củng cố cảnh giới.

Bên ngoài sơn cốc có nhiều tu giả tới bái phỏng, Lý Duy Nhất đều để Lê Tùng Cốc đuổi đi giúp, chỉ trừ một người.

Thái Sử Bạch!

Sau khi Lý Duy Nhất củng cố cảnh giới xong, bay từ trên đỉnh núi xuống, bước về phía bóng dáng tuấn lãng đang ngồi một mình bên bờ suối.

Hắn trêu bằng hữu cũ:

- Thái Sử Bạch, ngươi là loại người không có việc thì không gõ cửa, nói đi, có chuyện gì? Chỉ cần ngươi mở lời, ta nhất định sẽ giúp.

Thái Sử Bạch đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn về phía hắn, lấy ra một chiếc Túi Càn Khôn từ trong tay áo:

- Gia gia bảo ta mang đến cho ngươi một lô Linh Đan, là do lão nhân gia đích thân luyện chế trong khoảng thời gian này. Gia gia nói, phù lục và trận pháp do các cường giả thế hệ trước luyện chế là vật cấm dùng, có thể giúp được ngươi bấy nhiêu đây. Nếu đánh không lại, nhất định phải nhận thua, đừng để Đại cung chủ dắt mũi, Đại cung chủ không phải Ngọc Nhi.

Có nhiều người biết xưng hô Ngọc Nhi này.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters